Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 168:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Nói xong những lời này, cô vô tình liếc thấy chiếc tủ lạnh, lập tức bị nó hấp dẫn.
Cô bước đến, mở cửa tủ lạnh ra, nhìn thấy một thùng kem lớn, nhiều loại khác nhau.
Sầm Tuế nháy mắt cảm thấy vui vẻ, quay đầu về phía Vinh Mặc hỏi: "Là anh làm?"
Vinh Mặc nhìn cô cao hứng như vậy, lập tức đạt được mục đích, vừa cười vừa nói: "Còn có thể là ai?"
Sầm Tuế không nhịn được mà khen: "Ông chủ, anh như này thì cũng quá tốt rồi."
Vinh Mặc bình tĩnh tiếp nhận lời khen của cô, sau đó nói: "Vậy cô phải cố gắng lên, đừng để uổng công ông chủ đối xử tốt với cô."
Sầm Tuế đóng cửa tủ lạnh, nói: "Dù sao, chỉ cần tôi ở đây, anh chắc chắn sẽ không bị chết đói đâu."
Nói xong xoay người lại, hỏi: "Trước kia giúp anh kiếm năm mươi vạn, có phải anh lại ra ngoài thua mất rồi không?"
Lại là chuyện lần trước ở hội đấu giá, thua Trần Vũ năm mươi vạn.
Nghe được lời này, Vinh Mặc không nhịn được cười một chút.
Nói như thể anh sẽ không đi kiếm tiền, chỉ biết tiêu tiền vậy. Đàn ông đều hoang phí giống nhau.
Tuy nhiên, anh cũng không bận tâm đến cái thân phận này, nở một nụ cười và nói: "Tôi đã mua một vài món đồ, nếu như không thể thì tôi đem đi trả vậy."
Sầm Tuế lấy sách và máy tính, ngồi xuống bàn sách, nháy mắt với Vinh Mặc: "Không sao hết, tôi nuôi anh."
Vinh Mặc không nhịn được cúi đầu cười rộ lên, một lát sau mới lên tiếng: "Được."
Bởi vì hơn mười mấy ngày không gặp, Sầm Tuế và Vinh Mặc ngồi hàn thuyên một lúc.
Cuộc sống của Vinh Mặc thật ra cũng không có gì, ngoại trừ hai ngày đi công tác để xem hàng, còn đâu thì không phải ở nhà thì cũng là ở trong cửa hàng, trước sau như một, bình thản như nước, đơn điệu trầm lắng.
Cô và Vinh Mặc hàn huyên khá nhiều, hầu như đều là chuyện của chính mình thôi. Thành tích của cuộc thi cuối kì, còn đi công ty của ba anh để chứng minh vẫn còn vật chất.
Còn nói đến chuyện ngày hôm qua Triệu Minh Viễn và Miêu Thi Văn đến cửa hàng.
Vinh Mặc ngồi đối diện chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa đáp lại.
Khi nhắc đến Miêu Thi Văn, anh cũng đánh giá: "Tính cách của cô ấy bình thường có điểm lầm lì."
Sầm Tuế tò mò hỏi: "Anh có quen cô ấy à?"
Vinh Mặc đơn giản nói: “Cũng không thể nói là quen, bởi vì cô ấy là học sinh của Thầy Triệu, chỉ mới gặp qua vài lần."
Sầm Tuế gật đầu, cũng không hỏi chuyện này nữa.
Cô vốn không có hứng thú đối với Miêu Thi Văn, cũng không tính làm bạn bè cô ta."
Ngày hôm qua đã náo loạn thành như vậy rồi, về sau càng không có khả năng làm bạn.
Đề tài này nói tới đây, coi như chấm dứt.
Sầm Tuế nhìn máy tính, chợt nhớ đến một chuyện, nhanh chóng mở trang tìm kiếm, nói: "Thầy Triệu nói, nếu là từ cái chăn bông kia, thì nhất định phải mang đi bán đấu giá, bằng không, có thể sẽ bị lừa. Tối qua tôi có tìm hiểu một chút, phát hiện một công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước, gọi là Thượng Thành…"
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, gằn từng chữ: "Đúng… Công ty TNHH đấu giá quốc tế Thượng Thành Trung Quốc… Trụ sở chính ở thành phố Loan Khẩu. Ông chủ, anh là người trong giới, đây thực sự là công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước?"
Nghe được hai chữ Thượng Thành, Vinh Mặc hơi cúi đầu.
Chờ Sầm Tuế hỏi xong, anh mới ngẩng đầu lên, dùng giọng điệuu đều đều, trả lời: "Đúng là lớn nhất cả nước."
Sầm Tuế gật đầu, tiếp tục nhìn tư liệu: "Khẳng định rồi sao? Giáp trụ của hoàng đế Càn Long quý giá như vậy, Đà La Ni đã qua đẳng cấp này sao? Cục cưng, đoán chừng cũng chỉ có bọn họ mới có thể mua được kho báu được ẩn giấu này…"
Cô bỗng nói: "Người đại diện theo pháp lý của công ty này cũng họ Vinh giống anh, tên là Vinh Tri Hành."
Giọng nói của Vinh Mặc vẫn rất bình thường: "Chuyện này thì tôi không biết."
Sầm Tuế nâng ánh mắt, nhìn về phía Vinh Mặc: "Người đại diện theo pháp lý, hẳn là chủ tịch nhỉ."
Vinh Mặc gật đầu: "Chắc vậy."
Đôi mắt Sầm Tuế lại rơi vào màn hình máy tính, không rõ lí do gì lại tìm kiếm Vinh Tri Hàng.
Sau khi tìm kiếm một hồi, miệng không tự giác mà chửi bậy một câu: "Đệt…"
Vinh Mặc nhìn cô: "Sao vậy?"
Sầm Tuế vừa nhìn chòng chọc máy tính vừa nói: "Người này lợi hại quá đi mất. Không những có được công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước, mà còn có khả năng thẩm định các loại tác phẩm nghệ thật rất tốt, và còn kinh doanh cả đồ nội thất cổ."
Một lúc sau, cô nói tiếp: “Xem như là một đại gia tộc rồi còn gì, nhiều thế hệ làm nghề đồ cổ, cơ nghiệp chưa tùng bị phá vỡ. Hiện tại là người có uy quyền nhất trong ngành….."
Nói đến đây, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vinh Mặc: "Đây là một truyền thuyết sao, một gia tộc giàu có."
Nghe được lời này, Vinh Mặc cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Nói xong những lời này, cô vô tình liếc thấy chiếc tủ lạnh, lập tức bị nó hấp dẫn.
Cô bước đến, mở cửa tủ lạnh ra, nhìn thấy một thùng kem lớn, nhiều loại khác nhau.
Sầm Tuế nháy mắt cảm thấy vui vẻ, quay đầu về phía Vinh Mặc hỏi: "Là anh làm?"
Vinh Mặc nhìn cô cao hứng như vậy, lập tức đạt được mục đích, vừa cười vừa nói: "Còn có thể là ai?"
Sầm Tuế không nhịn được mà khen: "Ông chủ, anh như này thì cũng quá tốt rồi."
Vinh Mặc bình tĩnh tiếp nhận lời khen của cô, sau đó nói: "Vậy cô phải cố gắng lên, đừng để uổng công ông chủ đối xử tốt với cô."
Sầm Tuế đóng cửa tủ lạnh, nói: "Dù sao, chỉ cần tôi ở đây, anh chắc chắn sẽ không bị chết đói đâu."
Nói xong xoay người lại, hỏi: "Trước kia giúp anh kiếm năm mươi vạn, có phải anh lại ra ngoài thua mất rồi không?"
Lại là chuyện lần trước ở hội đấu giá, thua Trần Vũ năm mươi vạn.
Nghe được lời này, Vinh Mặc không nhịn được cười một chút.
Nói như thể anh sẽ không đi kiếm tiền, chỉ biết tiêu tiền vậy. Đàn ông đều hoang phí giống nhau.
Tuy nhiên, anh cũng không bận tâm đến cái thân phận này, nở một nụ cười và nói: "Tôi đã mua một vài món đồ, nếu như không thể thì tôi đem đi trả vậy."
Sầm Tuế lấy sách và máy tính, ngồi xuống bàn sách, nháy mắt với Vinh Mặc: "Không sao hết, tôi nuôi anh."
Vinh Mặc không nhịn được cúi đầu cười rộ lên, một lát sau mới lên tiếng: "Được."
Bởi vì hơn mười mấy ngày không gặp, Sầm Tuế và Vinh Mặc ngồi hàn thuyên một lúc.
Cuộc sống của Vinh Mặc thật ra cũng không có gì, ngoại trừ hai ngày đi công tác để xem hàng, còn đâu thì không phải ở nhà thì cũng là ở trong cửa hàng, trước sau như một, bình thản như nước, đơn điệu trầm lắng.
Cô và Vinh Mặc hàn huyên khá nhiều, hầu như đều là chuyện của chính mình thôi. Thành tích của cuộc thi cuối kì, còn đi công ty của ba anh để chứng minh vẫn còn vật chất.
Còn nói đến chuyện ngày hôm qua Triệu Minh Viễn và Miêu Thi Văn đến cửa hàng.
Vinh Mặc ngồi đối diện chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa đáp lại.
Khi nhắc đến Miêu Thi Văn, anh cũng đánh giá: "Tính cách của cô ấy bình thường có điểm lầm lì."
Sầm Tuế tò mò hỏi: "Anh có quen cô ấy à?"
Vinh Mặc đơn giản nói: “Cũng không thể nói là quen, bởi vì cô ấy là học sinh của Thầy Triệu, chỉ mới gặp qua vài lần."
Sầm Tuế gật đầu, cũng không hỏi chuyện này nữa.
Cô vốn không có hứng thú đối với Miêu Thi Văn, cũng không tính làm bạn bè cô ta."
Ngày hôm qua đã náo loạn thành như vậy rồi, về sau càng không có khả năng làm bạn.
Đề tài này nói tới đây, coi như chấm dứt.
Sầm Tuế nhìn máy tính, chợt nhớ đến một chuyện, nhanh chóng mở trang tìm kiếm, nói: "Thầy Triệu nói, nếu là từ cái chăn bông kia, thì nhất định phải mang đi bán đấu giá, bằng không, có thể sẽ bị lừa. Tối qua tôi có tìm hiểu một chút, phát hiện một công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước, gọi là Thượng Thành…"
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, gằn từng chữ: "Đúng… Công ty TNHH đấu giá quốc tế Thượng Thành Trung Quốc… Trụ sở chính ở thành phố Loan Khẩu. Ông chủ, anh là người trong giới, đây thực sự là công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước?"
Nghe được hai chữ Thượng Thành, Vinh Mặc hơi cúi đầu.
Chờ Sầm Tuế hỏi xong, anh mới ngẩng đầu lên, dùng giọng điệuu đều đều, trả lời: "Đúng là lớn nhất cả nước."
Sầm Tuế gật đầu, tiếp tục nhìn tư liệu: "Khẳng định rồi sao? Giáp trụ của hoàng đế Càn Long quý giá như vậy, Đà La Ni đã qua đẳng cấp này sao? Cục cưng, đoán chừng cũng chỉ có bọn họ mới có thể mua được kho báu được ẩn giấu này…"
Cô bỗng nói: "Người đại diện theo pháp lý của công ty này cũng họ Vinh giống anh, tên là Vinh Tri Hành."
Giọng nói của Vinh Mặc vẫn rất bình thường: "Chuyện này thì tôi không biết."
Sầm Tuế nâng ánh mắt, nhìn về phía Vinh Mặc: "Người đại diện theo pháp lý, hẳn là chủ tịch nhỉ."
Vinh Mặc gật đầu: "Chắc vậy."
Đôi mắt Sầm Tuế lại rơi vào màn hình máy tính, không rõ lí do gì lại tìm kiếm Vinh Tri Hàng.
Sau khi tìm kiếm một hồi, miệng không tự giác mà chửi bậy một câu: "Đệt…"
Vinh Mặc nhìn cô: "Sao vậy?"
Sầm Tuế vừa nhìn chòng chọc máy tính vừa nói: "Người này lợi hại quá đi mất. Không những có được công ty bán đấu giá lớn nhất cả nước, mà còn có khả năng thẩm định các loại tác phẩm nghệ thật rất tốt, và còn kinh doanh cả đồ nội thất cổ."
Một lúc sau, cô nói tiếp: “Xem như là một đại gia tộc rồi còn gì, nhiều thế hệ làm nghề đồ cổ, cơ nghiệp chưa tùng bị phá vỡ. Hiện tại là người có uy quyền nhất trong ngành….."
Nói đến đây, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vinh Mặc: "Đây là một truyền thuyết sao, một gia tộc giàu có."
Nghe được lời này, Vinh Mặc cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook