Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 171:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc cũng có việc bận của mình, anh vẫn giúp Sầm Tuế liên hệ với công ty đấu giá Thượng Thành.
Đại khái anh nói rằng mình đang có một bộ sưu tập chất lượng cao được cất giữ sẽ cho phát hành ra, nên muốn hẹn công ty Thượng Thành gặp mặt trực tiếp trao đổi về bộ sưu tập đó.
Buổi tối sau khi tan làm, Sầm Tuế không về nhà ăn cơm ngay.
Cô đi gặp Vinh Mặc hai người hơn mười ngày nay chưa gặp nhau, hôm nay cô và anh có hẹn nhau cùng ra ngoài ăn cơm.
Khi đến nhà hàng, lúc ngồi ăn cơm Vinh Mặc có nói với cô: "Công ty Thượng Thành có hẹn chúng ta một buổi chiều gần nhất mang bộ sưu tập quý giá đó đến công ty họ trước đã. Để cho các bậc thầy chuyên gia của họ xem qua đánh giá bộ sưu tập và đưa ra giá khởi điểm của nó. Nếu như không có vấn đề gì có thể trực tiếp ký hợp đồng luôn."
Bởi vì trước đó cô có tham gia một buổi đấu giá nhỏ trong hiệp hội cổ vật, nên Sầm Tuế vẫn hiểu rõ các thủ tục này.
Cô không hỏi nhiều về cuộc đấu giá mà chỉ nói: "Nếu có thể đấu giá thành công,tôi sẽ mời anh một bữa tiệc siêu cao cấp."
Vinh Mặc nghe cô nói xong nhìn cô cười cười, làm bộ mặt như thành thói quen ăn quỵt của cô, hỏi ngược lại cô: "Một bữa ăn siêu cao cấp sao?"
Sầm Tuế vui vẻ nói: "Anh đang nghĩ đến bữa ăn cao cấp thì là cao cấp, dù sao thì tôi cũng có tiền mà…"
Cô nói xong lại quay sang Vinh Mặc cười hỏi: “Hi… Anh có thấy tôi giống nhà giàu mới nổi không?"
Vinh Mặc trả lời cô: “Tôi thích cô hào phóng như nhà giàu mới nổi."
Sầm Tuế cũng không để ý việc mình có giống nhà giàu mới nổi hay không. Cô lại tập trung ăn uống, cô ăn một miếng gà chiên cay đỏ giòn,chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Vinh Mặc với ánh mắt tò mò hỏi anh: "Ông chủ,anh nói xem, anh mang họ Vinh đúng không? Liệu có giống trong truyền thuyết, sẽ có những cuộc đấu đá tranh giành công khai và bí mật trong gia tộc của anh không?"
Vinh Mặc nuốt hết thức ăn trong miệng, ngẩng đầu lên nhìn cô nói: "Cô hỏi tôi sao?"
Sầm Tuế vô tư nháy mắt nói: "Xem ra là tôi hỏi sai người rồi, anh còn muốn tôi bao nuôi cơ mà…"
Vinh mặc nhíu mày cười khẽ: "Chỉ tò mò như vậy thôi sao?"
Sầm Tuế trả lời ừ một tiếng rồi nhìn anh nói: "Anh không thấy tò mò hay hiếu kỳ về gia tộc này sao? Anh không thấy nó rất bí ẩn à. Có thể gia phả của họ có từ đời Minh, đời Tống gì đó. Còn chúng tôi nhiều đời đều là nông dân."
Cô vừa nói vừa suy nghĩ: "Không đúng, nhà tôi cũng không phải nông dân, ông nội tôi là một nghệ nhân, trước kia tôi có nghe bố tôi kể ông ấy là thợ bạc, ông làm trang sức cho mọi người. Ông mở một quán nhỏ trên phố làm thủ công,quán nhỏ ý tên là gì tôi cũng không rõ nữa. Công ty nhà tôi là bố tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng đi lên."
Vinh Mặc nghiêm túc nghe Sầm Tuế nói chuyện: "Vậy xem ra cô cũng được kế thừa một nghề từ gia đình nhỉ."
Sầm Tuế nói: "Kế thừa gì? Ông nội tôi kiếm sống bằng nghề thủ công,đến đời bố tôi không dùng đến, đời tôi cũng vậy, không làm bất cứ gì liên quan đến cả."
Đó là tất cả về gia đình cô, chỉ hai câu là nói xong.
Sầm Tuế ăn vài miếng thức ăn,sau đó lại hỏi Vinh Mặc: “Nhà anh ở đâu? Nhà anh có phải là kinh doanh đồ cổ không?"
Vinh mặc gật đầu trả lời: “Đúng! không có gì đặc biệt cả."
Không có gì đặc biệt để nói, hai người lại nói sang chuyện khác.
Sau khi trò chuyện và ăn tối,mỗi người về nhà mình ngủ, kết thúc một ngày buồn tẻ nhưng đầy đủ trong cuộc sống.
Buổi tối cô nói chuyện về cuộc sống gia đình giàu thời xưa rất nhiều nên đêm đến Sầm Tuế ngủ bắt đầu nằm mơ.
Hoàn cảnh của cô trong mơ là thời xưa, cô là tiểu thư một nhà giàu có, cô mặc áo gấm đầu có đội chân trâu,trên người từ trên xuống dưới đều là châu báu,bất kể làm việc gì đều có người phục vụ.
Khi cô ngủ dậy, sẽ có người hầu vén mành rèm,vén chăn lên cho cô ra khỏi giường. Ngay khi cô mang giày vào bước xuống thảm có nha hoàn khác đến mặc quần áo cho cô. Sau khi mặc xong quần áo,tất cả từng người một giúp cô chải tóc, trang điểm đều được làm xong.
Cuộc sống xa hoa và hưởng thụ của giới quý tộc trong giấc mơ đã khiến cô sung sướng bay lên tận trời xanh.
Trong giấc mơ, cô thấy mình định hôn ước với một công tử gia cảnh tương xứng với cô. Trước khi kết hôn,vị hôn phu của cô phải đi chinh chiến.
Trước khi đi, anh ta hẹn gặp cô, đưa cho cô một tín vật định tình bảo cô đợi anh ta trở về sẽ kết hôn. Tín vật đính ước không phải túi thơm, không phải đồ trang sức cũng như trâm cài tóc, mà là một chiếc bát sen làm bằng men ngọc.
Trước khi đi chinh chiến, người con trai ấy đã hứa khi trở về sẽ cưới cô.
Kết quả không thể tưởng tượng được,người con trai ấy đã chết trong trận chiến và không thể trở về được.
Vinh Mặc cũng có việc bận của mình, anh vẫn giúp Sầm Tuế liên hệ với công ty đấu giá Thượng Thành.
Đại khái anh nói rằng mình đang có một bộ sưu tập chất lượng cao được cất giữ sẽ cho phát hành ra, nên muốn hẹn công ty Thượng Thành gặp mặt trực tiếp trao đổi về bộ sưu tập đó.
Buổi tối sau khi tan làm, Sầm Tuế không về nhà ăn cơm ngay.
Cô đi gặp Vinh Mặc hai người hơn mười ngày nay chưa gặp nhau, hôm nay cô và anh có hẹn nhau cùng ra ngoài ăn cơm.
Khi đến nhà hàng, lúc ngồi ăn cơm Vinh Mặc có nói với cô: "Công ty Thượng Thành có hẹn chúng ta một buổi chiều gần nhất mang bộ sưu tập quý giá đó đến công ty họ trước đã. Để cho các bậc thầy chuyên gia của họ xem qua đánh giá bộ sưu tập và đưa ra giá khởi điểm của nó. Nếu như không có vấn đề gì có thể trực tiếp ký hợp đồng luôn."
Bởi vì trước đó cô có tham gia một buổi đấu giá nhỏ trong hiệp hội cổ vật, nên Sầm Tuế vẫn hiểu rõ các thủ tục này.
Cô không hỏi nhiều về cuộc đấu giá mà chỉ nói: "Nếu có thể đấu giá thành công,tôi sẽ mời anh một bữa tiệc siêu cao cấp."
Vinh Mặc nghe cô nói xong nhìn cô cười cười, làm bộ mặt như thành thói quen ăn quỵt của cô, hỏi ngược lại cô: "Một bữa ăn siêu cao cấp sao?"
Sầm Tuế vui vẻ nói: "Anh đang nghĩ đến bữa ăn cao cấp thì là cao cấp, dù sao thì tôi cũng có tiền mà…"
Cô nói xong lại quay sang Vinh Mặc cười hỏi: “Hi… Anh có thấy tôi giống nhà giàu mới nổi không?"
Vinh Mặc trả lời cô: “Tôi thích cô hào phóng như nhà giàu mới nổi."
Sầm Tuế cũng không để ý việc mình có giống nhà giàu mới nổi hay không. Cô lại tập trung ăn uống, cô ăn một miếng gà chiên cay đỏ giòn,chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Vinh Mặc với ánh mắt tò mò hỏi anh: "Ông chủ,anh nói xem, anh mang họ Vinh đúng không? Liệu có giống trong truyền thuyết, sẽ có những cuộc đấu đá tranh giành công khai và bí mật trong gia tộc của anh không?"
Vinh Mặc nuốt hết thức ăn trong miệng, ngẩng đầu lên nhìn cô nói: "Cô hỏi tôi sao?"
Sầm Tuế vô tư nháy mắt nói: "Xem ra là tôi hỏi sai người rồi, anh còn muốn tôi bao nuôi cơ mà…"
Vinh mặc nhíu mày cười khẽ: "Chỉ tò mò như vậy thôi sao?"
Sầm Tuế trả lời ừ một tiếng rồi nhìn anh nói: "Anh không thấy tò mò hay hiếu kỳ về gia tộc này sao? Anh không thấy nó rất bí ẩn à. Có thể gia phả của họ có từ đời Minh, đời Tống gì đó. Còn chúng tôi nhiều đời đều là nông dân."
Cô vừa nói vừa suy nghĩ: "Không đúng, nhà tôi cũng không phải nông dân, ông nội tôi là một nghệ nhân, trước kia tôi có nghe bố tôi kể ông ấy là thợ bạc, ông làm trang sức cho mọi người. Ông mở một quán nhỏ trên phố làm thủ công,quán nhỏ ý tên là gì tôi cũng không rõ nữa. Công ty nhà tôi là bố tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng đi lên."
Vinh Mặc nghiêm túc nghe Sầm Tuế nói chuyện: "Vậy xem ra cô cũng được kế thừa một nghề từ gia đình nhỉ."
Sầm Tuế nói: "Kế thừa gì? Ông nội tôi kiếm sống bằng nghề thủ công,đến đời bố tôi không dùng đến, đời tôi cũng vậy, không làm bất cứ gì liên quan đến cả."
Đó là tất cả về gia đình cô, chỉ hai câu là nói xong.
Sầm Tuế ăn vài miếng thức ăn,sau đó lại hỏi Vinh Mặc: “Nhà anh ở đâu? Nhà anh có phải là kinh doanh đồ cổ không?"
Vinh mặc gật đầu trả lời: “Đúng! không có gì đặc biệt cả."
Không có gì đặc biệt để nói, hai người lại nói sang chuyện khác.
Sau khi trò chuyện và ăn tối,mỗi người về nhà mình ngủ, kết thúc một ngày buồn tẻ nhưng đầy đủ trong cuộc sống.
Buổi tối cô nói chuyện về cuộc sống gia đình giàu thời xưa rất nhiều nên đêm đến Sầm Tuế ngủ bắt đầu nằm mơ.
Hoàn cảnh của cô trong mơ là thời xưa, cô là tiểu thư một nhà giàu có, cô mặc áo gấm đầu có đội chân trâu,trên người từ trên xuống dưới đều là châu báu,bất kể làm việc gì đều có người phục vụ.
Khi cô ngủ dậy, sẽ có người hầu vén mành rèm,vén chăn lên cho cô ra khỏi giường. Ngay khi cô mang giày vào bước xuống thảm có nha hoàn khác đến mặc quần áo cho cô. Sau khi mặc xong quần áo,tất cả từng người một giúp cô chải tóc, trang điểm đều được làm xong.
Cuộc sống xa hoa và hưởng thụ của giới quý tộc trong giấc mơ đã khiến cô sung sướng bay lên tận trời xanh.
Trong giấc mơ, cô thấy mình định hôn ước với một công tử gia cảnh tương xứng với cô. Trước khi kết hôn,vị hôn phu của cô phải đi chinh chiến.
Trước khi đi, anh ta hẹn gặp cô, đưa cho cô một tín vật định tình bảo cô đợi anh ta trở về sẽ kết hôn. Tín vật đính ước không phải túi thơm, không phải đồ trang sức cũng như trâm cài tóc, mà là một chiếc bát sen làm bằng men ngọc.
Trước khi đi chinh chiến, người con trai ấy đã hứa khi trở về sẽ cưới cô.
Kết quả không thể tưởng tượng được,người con trai ấy đã chết trong trận chiến và không thể trở về được.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook