Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cô cầm điện thoại nhìn Vinh Mặc, cười và nói: "Lại có đối tác đến, buổi chiều Hàn Dịch đến."

Đã thành công chuyển sự chú ý của Vinh Mặc, cũng không có hỏi thêm câu nào nữa.

Dĩ nhiên, xem như anh lại hiếu kỳ thì Sầm Tuế cũng không có khả năng cùng anh nói ra nguyên nhân thật sự.

Bởi vì Hàn Dịch muốn đến, Sầm Tuế không tiếp tục đọc sách nữa.

Cô cất tư liệu sách vở và máy tính đi, sau đó bận rộn chuẩn bị. Cầm điện thoại lại là hoa quả, lại là món tráng miệng ngọt, mặn, quả thực trịnh trọng đến không thể trịnh trọng hơn.

Đợi tới buổi chiều những thứ này lần lượt được mang đến đặt trên bàn trà, đặt xong, Hàn Dịch vừa lúc cũng tới.

Vì để không bị người khác quấy rầy, Sầm Tuế còn treo bảng hiệu bên ngoài cửa tiệm tạm ngưng buôn bán.

Vinh Mặc cũng không có rảnh, lập tứ pha cho Hàn Dịch cốc trà.

Cái dạng tổ hợp này chính là một buổi tụ họp trà chiều đường đường chính chính.

Hàn Dịch được Sầm Tuế tiếp đón vào trong tiệm, làm quen với Vinh Mặc nhau.

Sau đó, anh ta bỏ khẩu trang và kính râm của mình ra, xem những món trà chiều được chuẩn bị bên trong, nở nụ cười nói: "không cần khách sáo như vậy."

Vinh Mặc đi phía sau anh ta, cho Sầm Tuế chút ấn tượng tốt: "Đều là Tuế Tuế tự mình chuẩn bị."

Hàn Dịch ngồi ở trên ghế salon nhìn về phía Sầm Tuế: "Làm phiền rồi, cảm ơn."



Sầm Tuế vội vàng nói: "Không phiền, đều là nên làm."

Nói xong quay về phía Vinh Mặc: "Các vị khách khác đến của hàng, chúng tôi cũng tiếp đãi như vậy, đúng không ông chủ?"

Vinh Mặc hắng giọng, cười nói: "Ừm, đúng, đều là như vậy."

Hàn Dịch hình như cũng tin, cũng không bắt đầu khách sáo nữa.

Anh ta ngồi uống chén trà, ăn một ít điểm tâm, nói chuyện phiếm với Vinh Mặc và Sầm Tuế hai câu, đột nhiên nhắc đến món đồ sứ kia.

Sầm Tuế không mang chìa khoá ngày đó, anh ta đến là vì đồ mài bút bằng sứ kia.

Sầm Tuế đã sớm chuẩn bị tốt, trực tiếp lấy ra, cẩn thận đặt trước mặt Hàn Dịch.

Nói với anh ta: "Anh nhìn kĩ đi, muốn hỏi cái gì trực tiếp hỏi ông chủ chúng tôi là được rồi. Ông chủ chúng tôi làm ăn, lấy chữ tín làm đầu, không lừa già trẻ."

Hàn Dịch cười cầm lấy cái bút hình hoa kia, trong ngoài nhìn qua, sau đó nhìn sầm Tuế rồi lại quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc ngồi cạnh anh ta nói: "Anh vận may rất tốt, gặp được một bảo bối như vậy, giúp anh kiếm lời không ít nha."

Vinh Mặc nghe được anh ta nói Sầm Tuế, cười tự nhiên trả lời một câu: "Đúng, khả năng dùng hết vận may."

Sầm Tuế không nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ còn tưởng rằng bọn họ nói là đồ mài bút bằng sứ, trong lòng còn đang nghĩ, cái bút kia mặc dù không tệ, nhưng cũng không cần tiêu tốn hết vận khí đi, ông chủ nhà cô làm ăn cũng bắt đầu nói phét rồi.

Cô mấy tháng nay, nhặt được một kiện củi sứ và một kiện mền Dharani, đều không có tiêu hết tất cả vận khí đâu.

Cái bút sứ của anh ta, bây giờ đi cầm cũng không có ít tiền, chính là hàng này không phổ thông.

Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, Nhưng Sầm Tuế ngoài miệng cũng không nói cái gì.

Cô ngồi yên tại cái ghế đối diện, yên tĩnh nhìn xem Hàn Dịch và Vinh Mặc hai người trò chuyện cái đồ sứ kia, ngẫu nhiên nhấc chén trà lên uống một ngụm trà, hoặc là đang ăn một chút hoa quả và bánh mặn.



Sau đó cô nhìn, tư tưởng lập tức không khống chế nổi bay xa.

không khỏi vì thế cảm thấy… Ừm... Hàn Dịch và Vinh Mặc ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, cười cười nói nói, không hiểu được là chuyện gì xảy ra…

Dựa theo trên mạng công bố niên kỉ Linh tới nói, Hàn Dịch đều đã ba mươi lăm, coi như so vinh mặc lớn hơn mười tuổi tuổi.

Nhưng minh tinh đều muốn dựa vào bề ngoài ăn cơm.

Làn da và dáng người anh ta đều được chăm sóc rất tốt, cùng lúc Vinh Mặc trên người lại có khí thế trưởng thành chính chắn. Cho nên anh ta ngồi bên cạnh Vinh Mặc, cũng nhìn không ra có so Vinh Mặc lớn hơn bao nhiêu.

Cũng để anh ta nhìn thấy tuổi trẻ.

Anh ta và Vinh Mặc nói chuyện, đại khái chính là anh ta chuyên tâm quay phim kiếm tiền, bình thường ngoại trừ quay phim, chính là kiếm đồ cổ chơi đùa. Mà Vinh Mặc có thể chăm lo toàn bộ sinh hoạt của anh ta, cũng vì anh ta yêu thích mà mở một tiệm đồ cổ.

Nói như vậy, quả thực chính là…

"Tuế Tuế."

Hai chữ tuyệt vời còn chưa nghĩ xong, Sầm Tuế lập tức bị đánh thức.

Nghe được Vinh Mặc gọi cô, kéo hồn cô trở về, nhìn Vinh Mặc hỏi: "Làm sao?"

Vinh mặc qua loa nhắc nhở cô: "Mền Dharani."

Sầm Tuế tỉnh táo trở lại, vội vàng qua qua Hàn Dịch nói hai tiếng xin lỗi, đưa mền Dharani cho Hàn dịch.

Mền đã được cô xếp gọn đặt trong hộp.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...