Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 172:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Tiểu thư quý tộc, Sầm Tuế biết tin vị hôn phu của mình chết trong trận chiến, cô cầm lấy bát sen men ngọc tín vật định tình khóc hết bát nước mắt này đến bát nước mắt khác.
Nước mắt chảy vào trong bát làm cho bát ngọc ngày càng sáng tự như tiên nữ vậy.
Sầm Tuế giật mình tỉnh dậy vì những giọt nước mắt.
Khi cô tỉnh dậy xem thời gian thấy đã ba giờ đêm rồi. Cô thấy chóng mặt, cô dậy đi vào nhà tắm rửa mặt, sau đó đi ra nằm xuống giường định ngủ tiếp.
Cố nhắm mắt lại muốn ngủ, nhưng không ngủ được, những hình ảnh mờ mịt trong giấc mơ vừa rồi cứ hiện lên trong đầu cô. Cô cảm nhận rõ được cô đã sống sung sướng giàu có như thế nào, tim đập thình thịch như thế nào khi nhận được tình yêu, cô đã buồn, đau khổ như thế nào khi nhận được tin người yêu chết trong trận chiến… Tất cả cô đều cảm nhận rất rõ.
Điều quan trọng khi cô nhớ lại giấc mơ…
Người con trai quý tộc người yêu cô lại chính là ông chủ của cô Vinh Mặc!
Mà! Lại!
Khi anh trao cho cô tín vật định tình, anh? Có vẻ như… Anh đang hôn cô.
Đứng trong một gian phòng nhìn ra hồ, anh? Sau khi đưa cho cô bát sen ngọc, anh đỡ vai cô và hôn cô!
Nghĩ đến đây Sâm Tuế kéo chăn lên che mặt ngại ngùng.
Cô không thể tin mình lại có giấc mơ xấu hổ như vậy! Đối tượng của cô lại là ông chủ của cô.
Cô thầm nghĩ chuyện gì đang xảy ra với mình, có phải dạo này cô phát cuồng vì những món đồ cổ đó không, cô còn tưởng tượng mình là tiểu thư nhà quyền quý, nhưng cuối cùng lại được trao duyên bằng chiếc bát sen bằng ngọc. Theo lẽ thường tín vật thường trao là tóc của đối phương.
Ngoài ra, tại sao cuối cùng nam chính lại là Vinh Mặc chứ.
Chẳng lẽ mấy tháng làm việc chung với nhau, cô đã nảy sinh ý đồ với anh mà cô không nhận ra.
"Không thể nào."
Nghĩ đến việc ấy, Sầm Tuế cố gắng phủ nhận điều đó, trở mình vùi mặt vào chăn bông.
Kết quả sau khi cô vùi mặt vào chăn bông, những hình ảnh cảnh hôn ở gian phòng trong giấc mơ lại xuất hiện trong đầu cô.
Cô cố nhắm mắt và lắc đầu,chi tiết hôn môi càng trở lên rõ ràng hơn.
Rõ ràng đến nỗi lông mi mắt của đối phương cô cũng nhìn thấy.
Cảm giác thật như đang xem tivi vậy thật xấu hổ.
Nhất định là điên rồi!
Sầm Tuế đột nhiên bật dậy, bật đèn lên cầm lấy quyển sách quạt lên mặt mình.
Cô không thể ngủ tiếp, ngồi dậy ngả lưng vào gối, cầm điện thoại mở Wechat lên.
Không hiểu sao, cô mở kết nối tìm kiếm Wechat của Vinh Mặc nhấp vào thấy anh chẳng đăng gì ngoại trừ mấy món đồ cổ. Thấy không thú vị nên cô không xem nữa.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Và bên trên vẫn hiện giao diện trò chuyện của Vinh Mặc.
Sầm Tuế không có muốn mời anh. Gửi đi tin nhắn, sau đó nhìn chằm chằm vào giao diện bên trên ngây người một lúc, kết quả ngây người hai giây, Trên màn hình điện thoại đột nhiên xuất hiện khuôn mặt của Vinh Mặc. Lúc bắt đầu là bây giờ, ba giây sau lập tức biến thành ngày xưa, ba giây tiếp theo, lại chính là cảnh hôn ở trong mơ.
"!!!"
Nhìn thấy cảnh hôn trong mơ, Sầm Tuế bất giác lắc đầu.
Sau đó nhỏ giọng thốt lên điên rồi, vung tay ném điện thoại ra ngoài.
Ném điện thoại đi, Sầm Tuế từ từ hít thở sâu, sau khi hít thở sâu vài lần, tắt đèn đi ngủ. Kết quả ngủ say, khoé miệng không tự chủ được bắt đầu cười. Ngón tay của cô sau đó, véo vào chăn bông, từ từ đi lên, kéo chăn, trực tiếp giấu mặt vào trong chăn.
Ngày hôm sau, ở Trân Bảo Trai.
Vinh Mặc và Sầm Tuế ngồi đối diện nhau ở bàn làm việc.
Vinh Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt đụng Sầm Tuế, Sầm Tuế ngay lập tức cúi đầu xuống.
Đến cửa hành mất nửa tiếng, Vinh Mặc có thể cảm nhận rõ điều đó, Sầm Tuế hôm nay có chút kì lạ, nói không nhiều có chút đoan trang.
Anh cảm thấy trước đó có thể là bản thân nghĩ nhiều rồi, nhìn cô bây giờ, nghĩ vẫn nên hỏi một câu: "Làm sao vậy? Tôi hôm nay trông có vẻ có vấn đề gì à?"
Sầm Tuế đọc sách, rất bình tĩnh lắc đầu: "Không có, anh hôm nay rất tốt."
Vinh Mặc càng tò mò nhìn cô: "Vậy mà tôi cảm thấy như là cô hôm nay hình như rất là khách khí, còn có 1 chút… Cảm giác như là cố tình giữ khoảng cách với tôi."
Tay cầm bút của Sầm Tuế dừng lại.
Sau đó, cô nhìn lên, nhìn Vinh Mặc cười nhẹ: "Phải không? Vậy có thể là, tôi hôm nay muốn trở thành một cô gái yên tĩnh và xinh đẹp trước mặt anh.”
Vinh Mặc vẫn tò mò: "Vì sao?"
Sầm Tuế vẫn đang suy nghĩ làm sao để trả lời câu hỏi này, thì đột nhiên chiếc điện thoại bên cạnh cô rung lên, như vớt được phao cứu sinh, cô cầm điện thoại lên nói: "Có người tìm tôi, có thể là có việc gì quan trọng, tôi trước tiên nghe xem sao."
Sau khi xem việc quan trọng xong, Sầm Tuế trong nháy mắt cũng trở lại bình thường.
Tiểu thư quý tộc, Sầm Tuế biết tin vị hôn phu của mình chết trong trận chiến, cô cầm lấy bát sen men ngọc tín vật định tình khóc hết bát nước mắt này đến bát nước mắt khác.
Nước mắt chảy vào trong bát làm cho bát ngọc ngày càng sáng tự như tiên nữ vậy.
Sầm Tuế giật mình tỉnh dậy vì những giọt nước mắt.
Khi cô tỉnh dậy xem thời gian thấy đã ba giờ đêm rồi. Cô thấy chóng mặt, cô dậy đi vào nhà tắm rửa mặt, sau đó đi ra nằm xuống giường định ngủ tiếp.
Cố nhắm mắt lại muốn ngủ, nhưng không ngủ được, những hình ảnh mờ mịt trong giấc mơ vừa rồi cứ hiện lên trong đầu cô. Cô cảm nhận rõ được cô đã sống sung sướng giàu có như thế nào, tim đập thình thịch như thế nào khi nhận được tình yêu, cô đã buồn, đau khổ như thế nào khi nhận được tin người yêu chết trong trận chiến… Tất cả cô đều cảm nhận rất rõ.
Điều quan trọng khi cô nhớ lại giấc mơ…
Người con trai quý tộc người yêu cô lại chính là ông chủ của cô Vinh Mặc!
Mà! Lại!
Khi anh trao cho cô tín vật định tình, anh? Có vẻ như… Anh đang hôn cô.
Đứng trong một gian phòng nhìn ra hồ, anh? Sau khi đưa cho cô bát sen ngọc, anh đỡ vai cô và hôn cô!
Nghĩ đến đây Sâm Tuế kéo chăn lên che mặt ngại ngùng.
Cô không thể tin mình lại có giấc mơ xấu hổ như vậy! Đối tượng của cô lại là ông chủ của cô.
Cô thầm nghĩ chuyện gì đang xảy ra với mình, có phải dạo này cô phát cuồng vì những món đồ cổ đó không, cô còn tưởng tượng mình là tiểu thư nhà quyền quý, nhưng cuối cùng lại được trao duyên bằng chiếc bát sen bằng ngọc. Theo lẽ thường tín vật thường trao là tóc của đối phương.
Ngoài ra, tại sao cuối cùng nam chính lại là Vinh Mặc chứ.
Chẳng lẽ mấy tháng làm việc chung với nhau, cô đã nảy sinh ý đồ với anh mà cô không nhận ra.
"Không thể nào."
Nghĩ đến việc ấy, Sầm Tuế cố gắng phủ nhận điều đó, trở mình vùi mặt vào chăn bông.
Kết quả sau khi cô vùi mặt vào chăn bông, những hình ảnh cảnh hôn ở gian phòng trong giấc mơ lại xuất hiện trong đầu cô.
Cô cố nhắm mắt và lắc đầu,chi tiết hôn môi càng trở lên rõ ràng hơn.
Rõ ràng đến nỗi lông mi mắt của đối phương cô cũng nhìn thấy.
Cảm giác thật như đang xem tivi vậy thật xấu hổ.
Nhất định là điên rồi!
Sầm Tuế đột nhiên bật dậy, bật đèn lên cầm lấy quyển sách quạt lên mặt mình.
Cô không thể ngủ tiếp, ngồi dậy ngả lưng vào gối, cầm điện thoại mở Wechat lên.
Không hiểu sao, cô mở kết nối tìm kiếm Wechat của Vinh Mặc nhấp vào thấy anh chẳng đăng gì ngoại trừ mấy món đồ cổ. Thấy không thú vị nên cô không xem nữa.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Và bên trên vẫn hiện giao diện trò chuyện của Vinh Mặc.
Sầm Tuế không có muốn mời anh. Gửi đi tin nhắn, sau đó nhìn chằm chằm vào giao diện bên trên ngây người một lúc, kết quả ngây người hai giây, Trên màn hình điện thoại đột nhiên xuất hiện khuôn mặt của Vinh Mặc. Lúc bắt đầu là bây giờ, ba giây sau lập tức biến thành ngày xưa, ba giây tiếp theo, lại chính là cảnh hôn ở trong mơ.
"!!!"
Nhìn thấy cảnh hôn trong mơ, Sầm Tuế bất giác lắc đầu.
Sau đó nhỏ giọng thốt lên điên rồi, vung tay ném điện thoại ra ngoài.
Ném điện thoại đi, Sầm Tuế từ từ hít thở sâu, sau khi hít thở sâu vài lần, tắt đèn đi ngủ. Kết quả ngủ say, khoé miệng không tự chủ được bắt đầu cười. Ngón tay của cô sau đó, véo vào chăn bông, từ từ đi lên, kéo chăn, trực tiếp giấu mặt vào trong chăn.
Ngày hôm sau, ở Trân Bảo Trai.
Vinh Mặc và Sầm Tuế ngồi đối diện nhau ở bàn làm việc.
Vinh Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt đụng Sầm Tuế, Sầm Tuế ngay lập tức cúi đầu xuống.
Đến cửa hành mất nửa tiếng, Vinh Mặc có thể cảm nhận rõ điều đó, Sầm Tuế hôm nay có chút kì lạ, nói không nhiều có chút đoan trang.
Anh cảm thấy trước đó có thể là bản thân nghĩ nhiều rồi, nhìn cô bây giờ, nghĩ vẫn nên hỏi một câu: "Làm sao vậy? Tôi hôm nay trông có vẻ có vấn đề gì à?"
Sầm Tuế đọc sách, rất bình tĩnh lắc đầu: "Không có, anh hôm nay rất tốt."
Vinh Mặc càng tò mò nhìn cô: "Vậy mà tôi cảm thấy như là cô hôm nay hình như rất là khách khí, còn có 1 chút… Cảm giác như là cố tình giữ khoảng cách với tôi."
Tay cầm bút của Sầm Tuế dừng lại.
Sau đó, cô nhìn lên, nhìn Vinh Mặc cười nhẹ: "Phải không? Vậy có thể là, tôi hôm nay muốn trở thành một cô gái yên tĩnh và xinh đẹp trước mặt anh.”
Vinh Mặc vẫn tò mò: "Vì sao?"
Sầm Tuế vẫn đang suy nghĩ làm sao để trả lời câu hỏi này, thì đột nhiên chiếc điện thoại bên cạnh cô rung lên, như vớt được phao cứu sinh, cô cầm điện thoại lên nói: "Có người tìm tôi, có thể là có việc gì quan trọng, tôi trước tiên nghe xem sao."
Sau khi xem việc quan trọng xong, Sầm Tuế trong nháy mắt cũng trở lại bình thường.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook