Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cô đưa hộp tới trước mặt Hàn Dịch, còn bởi vì tại sao? Vì vừa rồi thất thần nghĩ lung tung mà có chút ngượng ngùng, khẽ cười nói: "Đồ đặt ở bên trong, giấy chứng nhận giám định cũng đặt ở bên trong."

Hàn Dịch nói "Cảm ơn" Đôi mắt đầy mong đợi.

Đợi anh ta mở hộp ra nhìn thấy bên trong, trên mặt chờ mong cũng biến thành thỏa mãn khi nhìn thấy bảo bối. Hắn sau khi nhìn kỹ một hồi, nhìn về phía Sầm Tuế hiếu kì hỏi: "Thời điểm khi cô đập món đồ, biết bên trong có đồ vật sao?"

Sầm Tuế lắc đầu: "Không biết, chỉ cảm thấy chỗ đó kỳ quái, một đống đồ không có gì đặc biệt, tại sao lại có giá mười vạn, cho nên mua lại. Vẫn là ông chủ nghĩ đến, có phải là bên trong có đồ vật, mới phát hiện."

Hàn Dịch cười cười, nói Sầm Tuế: "Cô đã cho tôi biết, cái gì mới gọi vận may."

Loại tình huống này gần như không có khả năng xảy ra, thế mà xảy ra ở trên người cô, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, vẫn có chút không thể tin được chuyện này là có thật.

Hàn Dịch xem hết, cũng thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình.

Anh thả mền lại trong hộp, nhìn Sầm Tuế lại hỏi câu: "Cô dự định giữ lại cất giữ, hay còn có ý định chuyển tay ra cho người khác?"

Nói đến cất giữ không cất dấu, Sầm Tuế lại có chút không có ý, cô chính xác không muốn sưu tầm.

Mặc dù không có ý gì, nhưng cô cũng không có tính toán cố ý cất giấu cái gì, vô cùng thẳng thắn: "Tôi không có ý định cất giữ trong tay, không thể ăn không thể uống, ở nơi này cũng không phát huy được giá trị của nó. Phải có giá trị, nó nên ở trong tay người hiểu nó."

Nói xong cô nhìn Hàn dịch, thử thăm dò hỏi một câu: "Anh… Muốn không?"

Hàn Dịch cười khẽ ra, trực tiếp thả hộp lại trước mặt cô: "Cái này cầm đi phòng đấu giá, giá khởi điểm có thể lên đến hàng trăm triệu. Tôi có thể là… Không thể … Nhìn một chút là được rồi."

Lời này không tốt đẹp để nói tiếp, cô cũng không thể đuổi anh ta đi.

Thế là Sầm Tuế cười cười, cô cầm bảo bối về, đặt nó lại trên ghế sô pha.

Hàn Dịch lại quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc, hỏi anh: "Các anh dự định tìm công ty nhà ai đấu giá? Nếu có thể, vào ngày đấu giá, tôi cũng muốn đi xem náo nhiệt. Cái đồ cất giữ này vừa ra tới, nhất định rất chấn động, không biết sẽ bị ai cầm đi."

Vinh Mặc qua loa nói: "Đã liên hệ Thượng thành rồi, cách Thành Phố Tô An gần, cũng coi là công ty đấu giá đáng tin tưởng, ngày mai đi qua nói chuyện chút."

Hàn Dịch gật đầu: "Cấp bậc bộ sưu tập này, cũng chỉ có bọn họ mới có thể sở hữu được. Chờ tin tức đấu giá ra mắt, tôi lại xem xét tình huống, nhìn lại tình huống. Tôi thường không thích đi mấy chỗ đấu giá mua đồ, đều là tự mình đi tìm kiếm khắp nơi, luyện mắt một chút, cảm giác thú vị hơn. Điều thú vị nhất khi sưu tầm chính là có thể nhặt được đồ tốt, việc sưu tầm đồ này có thể mất mấy."

Vinh Mặc cười cười nói: "Vậy có nhiều thời gian rảnh giao lưu."

Hàn Dịch ước chừng đối với Vinh Mặc ấn tượng cũng rất tốt, nói xong lập tức lôi điệm thoại ra nói: "Vậy thì lưu phương thức liên lạc đi."

Sầm Tuế nhếch môi cười, nhìn hai người bọn họ thêm Wechat.

Sau đó lại dùng vẻ mặt như thế, Nhìn xem hai người bọn họ làm một vụ giao dịch.

Hàn Dịch nhận lấy đồ mài bút bằng gốm, cũng không có vội vã rời đi, tiếp tục ngồi an tâm uống sẽ trà, nói chuyện phiếm với Vinh Mặc.

Sầm Tuế đương nhiên cũng sẽ ngẫu nhiên tiếp hai câu nói, nhưng tổng cộng lời nói cũng không tính là nhiều.

Cô thậm chí cảm thấy mình có chút hơi thừa, vẫn là nói ít chút tương đối thích hợp.

Cho tới lúc sau, Hàn Dịch hoàn toàn thả lỏng.

Anh ta đặt tay sau khi uống trà xuống, bên trong chén trà sứ trắng, nhìn ra phía ngoài rồi nói: "Trong tiệm này ở lại thật thoải mái, cảm giác rất an tâm. Tôi về sau nếu là không có kế hoạch tương lai, cũng sẽ mở cửa hàng như thế này."

Vinh Mặc cười cười, nâng chén trà lên uống trà: "Sinh hoạt quá chậm rãi, khả năng thật sự mở cũng sẽ không chịu được."

Hàn Dịch lại nói: “Buồn chán rồi, thì lái xe ra ngoài mua sắm, trời nam đất bắc tự mình đi du lịch, hẳn là cũng không tồi lắm."

Vinh Mặc gật đầu: “ Như này nghe quả thật không tồi."

Hàn dịch lại hỏi: “Như này làm sao? Anh thích ra ngoài du lịch không?"

Sầm Tuế ngồi phía đối diện, mấp máy môi cười nghe hai người nói nhăng nói cuội.

Sau đó lén lút giơ tay giơ điện thoại lên nhắm ngay vào hai người họ rồi ấn nút chụp.

Kết quả tay chỉ vừa mới chạm xuống, một tiếng tách tách, đều gây sự chú ý với Hàn Dịch và Vinh Mặc.

Sầm Tuế: "…"

Có chút...

Xấu hổ...

Cũng may cô phản ứng nhanh, không cho Hàn Dịch và Vinh Mặc có cơ hội mở miệng nói, cầm đồ ngọt đối diện bàn trà, ngoài miệng còn nói: "Vất vả lắm mới ăn được một buổi trà chiều, nhất định là muốn đăng bạn bè nha."

Hàn Dịch và Vinh Mặc nhìn cô, đều không có nói chuyện, sau đó ăn ý cùng nở nụ cười.



Sầm Tuế nhìn bọn họ cười, cười cười che đi sự xấu hổ với bọn họ, nói tiếp: "Các cô gái đều như này, ăn chút đồ vật lập tứ muốn đăng vòng bạn bè."

Hàn Dịch và Vinh Mặc yên lặng vẫn không vạch trần cô.

Sầm Tuế tiếp tục chính sửa và thêm bộ lọc, tạo được chín cái ảnh, trên vòng bạn bè đăng một trạng thái: Phần trà chiều hôm nay [trái tim]

Sau đó một giây sau, lập tức gửi ảnh chụp Hàn Dịch và Vinh Mặc cho hội bạn thân.

Cũng nói một câu: "Chụp ảnh bị phát hiện, rất xấu hổ!"

Thấy ảnh chụp của Hàn Dịch, mấy người Đào Mẫn Nhi trong nháy mắt lập tức điên lên.

Đào Mẫn Nhi: "Mẹ kiếp, Hàn Dịch ngồi đối diện cậu à?"

Trần Đại Noãn: "Cậu ngồi đối diện Hàn Dịch?"

Chu Nhị Bảo: "Ảnh chụp màn hình từ vòng bạn bè"

Chu Nhị Bảo: "Cậu và Hàn Dịch ngồi uống trà vào giữa trưa?"

Đào Mẫn Nhi: "Mình khóc mất, có thể để cho quá khứ mình yên không?"

Trần Đại Noãn: "Mình nữa, mình nữa."

Chu Nhị Bảo: "Mình một phần."

Cuối cùng Sầm Tuế cũng chỉ trả lời suông: "Đương! Nhiên! Là! Không! Đi."

Sầm Tuế: "Tụi cậu cứ coi ảnh, thèm muốn mình là được."

Đào Mẫn Nhi: "Đánh vào cái đầu chó cậu."

Trần Đại Noãn: "Ôi ôi, khoé môi đều là nước mắt thèm muốn."

Chu Nhị Bảo: "Chụp mấy tấm hình thân thiết."

Sầm Tuế: "Không, rất xấu hổ."

Sầm Tuế: "Mình rất nhanh nhạy, mà cậu bảo mình chụp hình thân mật à."

Đào Mẫn Nhi: "Chờ một chút, chờ một chút."

Đào Mẫn Nhi: "Tụi bây không phát hiện ra trong hình còn có người à?"

Đào Mẫn Nhi: "Người đâu? Không thể nào mà trong ảnh chụp chung lại có bóng người được!"

Trần Đại Noãn: "Nếu cậu nói vậy thì chắc có."

Chu Nhị Bảo: "Nếu cậu nói vậy, thậm chí mình còn cảm nhận được phong cách anh ta còn tốt hơn."

Trần Đại Noãn: "Đúng là khác gu trai mà, qua tám ảnh này còn có tính cách khác biệt, xem ra nhìn thoáng qua anh ta cũng ổn. Cho cậu cảm giác an toàn, qua tấm ảnh này thì mình thấy anh ta rất văn vở, thích hợp làm thần tượng, nhưng lại càng thích hợp hơn để làm bạn trai."

Đào Mẫn Nhi: "Tuế Tuế, đây là người nào?"

Sầm Tuế: "Ông chủ mình."

Đào Mẫn Nhi: "Mình *&%¥#@%*&…"

Đào Mẫn Nhi: "Sao ông chủ cậu đẹp trai vậy mà không nói sớm?"

Sầm Tuế: "Sao? Cậu để ý à?"

Đào Mẫn Nhi: "Còn độc thân không?"

Sầm Tuế: "Còn độc thân, nhưng anh ta. Sở thích là pha trà, làm vườn, công việc thường là đọc sách, dâng hương, không thích uống rượu nhảy nhót, cũng không thích ca hát, đố số."

Đào Mẫn Nhi: "Vậy thì đã sao? Mình cũng có rất nhiều tài năng."

Sầm Tuế: "Mình khinh, một mình cậu lật tung bầu trời."

Đào Mẫn Nhi: "Cậu thích không? Không thì giới thiệu cho chị em đi."

Sầm Tuế: "Xin từ chối! Không giới thiệu! Không hợp!"

Trần Đại Noãn: "Ha ha ha."



Chu Nhị Bảo: "He he he."

Sầm Tuế: "???"

Buổi chiều chỉ uống trà đánh cờ trong phòng.

Trần Đại Noãn, Chu Nhị Bảo và Đào Mẫn Nhi bắt tay nhau hợp tác, liếc mắt nhìn nhau.

Đào Mẫn Nhi mở miệng nói trước: "Mình đoán Tuế Tuế thích ông chủ."

Trần Đại Noãn nói tiếp: "Mình đoán là anh ta muốn ở một chỗ với tụi mình."

Chu Nhị Bảo gật đầu: "Đồng ý."

Nói xong thì nhìn nhau cười.

Hàn Dịch ở tiệm đồ cổ hết một buổi chiều nhưng không có ý định rời đi.

Anh dường như thật sự rất thích cái quán này của Vinh Mặc, ở chỗ này được nghe đàn Hương, từ từ thưởng thức trà chiều, trò chuyện với Vinh Mặc và Sầm Tuế về đồ cổ, tất cả cơ mặt đều thả lỏng và hài lòng.

Cho đến khi sắc trời bắt đầu chập tối mới thấy anh đứng lên từ ghế sô pha, cầm đồ mài bút bằng gốm chuẩn bị rời đi.

Vinh Mặc và Sầm Tuế đều mời anh ở lại ăn cơm chiều. Hình như anh cũng dao động nhưng cuối cùng vẫn mở miệng từ chối, nói rằng nếu có cơ hội quay lại thì chắc chắn sẽ ở lại tiệm uống cho xong trà trưa.

Tiễn Hàn Dịch về, Vinh Mặc và Sầm Tuế quay lại tiệm.

Cô lôi lưng áo ở trên ghế, thở ra nói: "Hôm nay cứ diễn ra như này không."

Vinh Mặc ngồi đối diện cô, bỗng dưng hỏi: "Cười cái gì?"

Sầm Tuế nhất thời không phản ứng kịp, anh mới hỏi cái gì vậy? Cứ vậy mà hỏi một câu: "Hả? Cái gì?"

Vinh Mặc nhìn cô: "Lúc tôi và Hàn Dịch nói chuyện, cô sẽ thường xuyên nhìn chúng tôi cười, rồi lại tự cười, trong hơi kì lạ."

Sầm Tuế hiểu ra, là vì nhịn không được nên mới lộ ra nụ cười kì lạ như Vinh Mặc nói.

Cô nhỏ giọng mang theo ý cười, nhìn Vinh Mặc nói: "Không phải là kì lạ, mà là châm biếm."

Vinh Mặc nhìn cô: "Châm biếm?"

Sầm Tuế gật đầu, vôi vàng lấy điện thoại ra giải thích. Phóng lớn ảnh trước mặt Vinh Mặc, sau đó cười giải thích: "Cũng như anh, lúc anh xem tivi, nhìn thấy nhân vật nữ nói lời yêu thương ngọt ngào, trái tim thiếu nữ không nhịn được lập tức nổ tung, khoé môi không cách nào trở lại bình thường, cái này gọi là cười châm biếm. Anh nhìn xem, anh và Hàn Dịch ở chung một chỗ, có phải nhân hai lần đẹp mắt không?

Vinh Mặc xem ảnh chụp xong cũng bắt được trọng tâm trong lời nói của Sầm Tuế, tiếp tục hỏi: "Nhân vật nam và nữ nói lời yêu thương?"

Sầm Tuế nhìn anh gật đầu, cười nói: "Cũng có… Vai nam chính nói lời yêu thương nữa…"

Lời vừa dứt, trên đầu lập tức nhận một cái gõ.

Não bị công kích lập tức đau buốt, Sầm Tuế theo bản năng lấy tay che lại, vẻ mặt không dám tin nhìn Vinh Mặc: "Anh… Tự nhiên đánh tôi?"

Nói xong cô cũng không cho Vinh Mặc cơ hội trả lời, thẳng tay một cước chụp được bả vai, nhân cơ hội cúi xuống đút ngón tay vào trong miệng đối phương. Thò tay phải lần theo đỉnh đầu Vinh Mặc, nhìn anh rồi lùi về phía sau cười châm biếm, cô định đứng thẳng lên, thò tay phải túm vai anh.

Vinh Mặc vừa túm được tay Sầm Tuế, không cho cô công kích nữa.

Hai bên cứ lôi kéo nhau như vậy. Sầm Tuế bị lôi mạnh về phía trước, một bước nằm sấp xuống, đè lên trước mặt Vinh Mặc.

Khoảng cách của mặt với mặt trong nháy mắt lập tức rất gần nhau, Sầm Tuế chớp mắt cũng có bối rối.

Không chỉ ánh mắt của đối phương mà lông mi ngay trước mắt cô cũng trở nên to lớn, hơi thở cũng nhẹ nhàng phả lên mặt.

Sau đó không biết có chết hay không, hình ảnh hôn môi trong tiệm tối hôm qua bỗng xuất hiện trong đầu cô.Vì thế Sầm Tuế phản ứng mạnh, lập tức vội vàng đẩy ra, dùng sức rất mạnh khiến Vinh Mặc cũng sững người, kết quá bất ngờ không kịp trở tay là bộp bộp. Mông của Vinh Mặc mạnh mẽ tiếp đất.

Sầm Tuế mở thật to hai mắt nhìn: "!!!"

Vinh Mặc đang ngồi dưới đất, bối rối khoảng năm giây.

Sau đó anh nhẹ nhàng nhìn về phía Sầm Tuế, gương mặt khiếp sợ ngỡ ngàng đến không thể tin được.

Mà Sầm Tuế bây giờ không dám nhìn anh, đưa tay lên che mặt rời khỏi, giấu khuôn mặt đi.

Sau đó lập tức cuối đầu, tiếng nói rõ ràng đến bên tai anh, nắm một bên vai anh, kéo anh dậy, một bên nói như tiếng muỗi: "Ai cho anh tấn công tôi…"

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đáng chết, các bạn nhìn tôi này… Không thua gì tính tôi…

Vinh Mặc: "Tôi là ai? Đây là đâu? Tôi làm gì vây? Tôi không phải là nhân vật nam chính hay sao? Tư thế ngã của nhân vật nam chính là điềm tỉnh thong dong hay sao? Tôi không có sĩ diện à?"

Tác giả: Không ai có khả năng điêu khắc tạm thười vật đâu, để Vinh Mặc công tử chịu thiệt rồi, lúc ngã xuống đất cũng đẹp trai nhất, ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...