Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sáng ngày thứ hai, Sầm Tuế không tiếp tục đi Trân Bảo Trai.

Tối hôm qua đã cùng Vinh Mặc bàn bạc xong. Cô ở nhà chờ anh lái xe tới, hai người cùng đi thành phố Loan Khẩu.

Bởi vì cách thời gian đi còn nhiều, Sầm Tuế quyết định ngủ đến tự nhiên tỉnh mới rời giường.

Rửa mặt xong cô đi xuống lầu ăn sáng, dưới nhà vẫn còn một mình dì Đường, trong tay cầm khăn lau bận trước bận sau dọn vệ sinh.

Sầm Tuế đi phòng bếp lấy cháo và bánh trứng bên trong lò vi sóng sau đó ngồi ăn một mình ở nhà ăn.

Khi đang ăn một muỗng cháo cắn một ít bánh trứng, cô có chút thẫn thờ, đột nhiên nhớ tới chiều hôm qua hình ảnh Vinh Mặc ngã trước mặt cô nhịn không được bật cười.

Kết quả vừa mới cười xong chuông điện thoại trên bàn vang lên, trên màn hình hiện lên hai chữ ông chủ. Sầm Tuế nuốt bánh trứng trong miệng, gằng giọng, cầm điện thoại lên để bên tôi: "Chào buổi sáng ông chủ, anh đã tới rồi sao?"

Vinh Mặc ừm một tiếng: "Tôi đang ở cửa lớn phía Tây."

Sầm Tuế vội vàng a một tiếng: "Vậy anh chờ tôi một chút, tôi đến đây."

Nói xong cô lập tức cúp điện thoại, một hơi ăn hết bánh trứng trên bàn, lại cầm muỗng ăn vài hớp cháo, vội vàng nói với dì Đường một tiếng, lên lầu cầm túi xách đi ra cửa.

Cô nhanh chân chạy tới cửa lớn phía tây tìm một chút, thấy Vinh Mặc đã dừng xe ở ven đường.



Sầm Tuế đi lên xe, ngồi xuống nịt dây an toàn sau đó thở ra một hơi: "Buổi sáng mà trời cũng nóng như vậy, lúc này mà đi ra ngoài với ai chắc cũng phải là anh em chi cốt."

Vinh Mặc đưa cho cô một bình nước, bình thản nói tiếp: "Uống miếng nước, anh em chí cốt."

Sầm Tuế quay đầu nhìn bình nước suối, cố ý lắc đầu bắt bẻ: "Hàn Dịch người ta đều biết vặn nắp chai nước cho tôi, nhưng anh em chí cốt của tôi lại không biết?"

Nghe cô nói xong, Vinh Mặc cười nhẹ, thu tay lại vặn nắp chai rất tự nhiên.

Vặn xong lại cho Sầm Tuế, nhìn cô với vẻ mặt tò mò anh hỏi: "Lúc nào Hàn Dịch vặn nắp chai cho cô?"

Sầm Tuế định là chỉ đùa một chút, cô cười lấy chai nước uống một ngụm, vặn nắp chai đóng lại sau đó trả lời Vinh Mặc: "Thì hai ngày trước tôi không mang chìa khoá, đi dạo mấy tiệm đồ cổ với anh ấy sau đó đến bờ sông ngồi nói chuyện, tán gẫu với nhau một chút."

Vinh Mặc để tay lên hộp số bắt đầu lên đường, đang nói chuyện phiếm lại hỏi Sầm Tuế: "Cô thích Hàn dịch sao?"

Sầm Tuế không chút nghĩ ngợi nói: "Kỹ thuật diễn tốt như vậy, dáng dấp đẹp trai như vậy đương nhiên thích nha, kiểu người mà diễn nhân vật phản diện nhưng không hận nổi ấy."

Xe chạy ổn trên đường Vinh Mặc quay đầu liếc nhìn cô.

Anh nghĩ muốn hỏi cô là loại nào thích, nhưng cảm giác mình đã phân biệt ra được thế nên cũng không hỏi nữa.

Thành phố Tô An là thành phố kế bên thành phố Loan Khẩu.

Từ thành phố Tô An đến thành phố Loan Khẩu chỉ mất một giờ lái xe. Vinh Mặc chở Sầm Tuế đến Loan Khẩu thì đúng lúc là giữa trưa.



Bởi vì Hòa Thượng Thành hẹn thời gian gặp là hai giờ chiều, cho nên Vinh Mặc và Sầm Tuế tìm chỗ cơm trưa trước, sau đó lại bốn phía dạo chơi và nghỉ ngơi một chút.

Nhìn thời gian sắp đến giờ hẹn, Vinh Mặc lái xe chở Sầm Tuế đi Thượng Thành.

Phòng làm việc Thượng Thành cũng không nằm ở trung tâm thành phố phồn hoa mà ngược lại còn cách địa phương khá xa. Nhân viên cũng không phải làm việc tại tòa nhà cao tầng, làm từ xi măng, gạch đá mà làm tại một khu rừng lịch sự tao nhã.

Tất cả phòng ở đều mang kiến trúc cổ xưa, hành lang là một vườn hoa, khắp nơi có thể thấy được phong cảnh núi non. Bên hồ có một cái đình lịch sự, tao nhã để nghỉ mát, trong nước có bầy cá đỏ trắng.

Sầm Tuế và Vinh Mặc đến cửa lớn qua sân khấu, nói rõ hôm trước có gọi điện hẹn trước.

Sân khấu có hai chị gái nhân viên, trong đó một người mặc một bộ sườn xám màu sáng họa tiết hoa đang kiểm tra cuốn sổ ghi chép những cuộc hẹn trước, sau đó mỉm cười lễ phép dẫn Vinh Mặc và Sầm Tuế mang vào phòng khách.

Dẫn Vinh Mặc và Sầm Tuế đến chỗ ngồi tại phòng khách, chị gái mặc sườn xám lại đi pha cho Vinh Mặc và Sầm Tuế hai cốc cà phê.

Đặt hai ly cà phê lên bàn xong, chị ấy mỉm cười nói: "Các thầy lập tức tới ngay, hai người uống cà phê chờ một chút."

Vinh Mặc và Sầm Tuế nói cảm ơn, chị gái mặc sườn xám xoay người đi ra ngoài.

Phòng tiếp khách yên lặng lại, Sầm Tuế bưng lên cà phê trên bàn uống một ngụm, đột nhiên hỏi Vinh Mặc: "Anh nghĩ tôi như vậy có thích hợp mặc sườn xám hay không? Mặc vào sẽ đẹp giống chị gái lúc nãy hay không?"

Vinh Mặc quay đầu liếc nhìn cô: "Cô có thể thử một chút."

Sầm Tuế gật gật đầu: "Quay về tôi phải tìm chỗ nào bán mua một bộ, thử mặc xem như thế nào."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...