Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lại nhớ lúc trước cô trộm chụp anh và Hàn Dịch, nói cái gì mà chuyện tình yêu giữa hai người đàn ông, vì thế anh vội lên tiếng giải thích: "Không có, cô đừng suy nghĩ linh tinh, tôi không thích đàn ông."

Sầm Tuế nghĩ đến ý tưởng của mình mà cười, ngữ khí thả lỏng, cố ý nói: "Giấu đầu lòi đuôi, tôi còn chưa nói anh thích đàn ông, tôi chỉ hỏi anh có phải đối với phụ nữ không có hứng thú?"

Vinh Mặc: "…"

Vinh Mặc nhìn cô, trả lời: "Không có, tôi rất có hứng thú với phụ nữ."

Sầm Tuế nhìn anh đã thả lỏng, tiếp tục hỏi: "Rất có hứng thú là có bao nhiêu?"

Vinh Mặc lườm cô, không có tiếp tục trả lời vấn đề này.

Sầm Tuế nhìn không ra anh có gì bất thường, nghĩ gì nói nấy: "Không trả lời tức là không có hứng thú. Tôi với anh quen biết lâu như vậy, cho tới bây giờ không thấy anh đối với ai có hứng thú, anh nhìn tôi xinh đẹp như vậy, mỗi ngày ở trước mặt anh đi tới đi lui, anh đều không có ý nghĩ không nên có với tôi, nếu là đàn ông bình thường đã sớm…"

Nói đến đây, Vinh Mặc đột nhiên nắm cổ tay Sầm Tuế, ấn cô lên trên tường bên cạnh.

Nháy mắt mặt của anh phóng đại ở trước mặt cô, hô hấp phả lên mặt.

Sầm Tuế bị hành động của anh làm cho ngơ ngác, lời nói phía sau trước tiếp nuốt vào, hô hấp lập tức ngừng lại.

Vinh Mặc vây cô ở trong tường, cúi đầu cũng không có hôn lên, anh để lại một khoảng cách nhỏ, mi mắt rũ xuống, nhẹ nhàng hô hấp, thấp giọng nói: "Hỏi lại lần nữa tôi sẽ chứng minh cho cô xem."

Sầm Tuế sau lưng dựa sát vào tường, nhìn ánh mắt của Vinh Mặc, đáy mắt anh phủ một tầng sương.

Cô không dám nhúc nhích, ngay cả hô hấp đều không thấy, chỉ có lông mi nhẹ nhàng chớp chớp.

Ngơ ngác vài giây, tầm mắt bỗng nhìn đến một bóng dáng màu đỏ phản xạ trên mặt kính, là Hạ Hi.

Sầm Tuế cũng phản ứng rất nhanh, tại hơi nóng lên, tay nhéo thắt lưng Vinh Mặc, có chút giận dỗi nói: "Anh lợi dụng tôi."



Vinh Mặc bị cô nhéo đau, bắt lấy tay cô: "Phối hợp một chút."

Mặt Sầm Tuế hiện lên vẻ buồn bực nhưng cũng không đẩy Vinh Mặc ra, cứ như vậy phối hợp, ánh mắt nhìn xuống mặt đất.

Đợi đến lúc bóng dáng màu đỏ trên mặt kính biến mất, cô mới nâng mắt nhìn Vinh Mặc, nói: "Đi rồi."

Vinh Mặc không lập tức buông tay, hạ mắt nhìn cô một lúc, lại nhẹ nhàng hít một hơi mới buông tay.

Đi dạo một hồi, anh nói sang chuyện khác, hỏi Sầm Tuế: "Có ăn bữa khuya không?"

Sầm Tuế liếc anh, đi ra ngoài: "Anh mời tôi lập tức ăn."

Chờ lên xe xong, Sầm Tuế không khách khí nói với Vinh Mặc: "Tôi muốn ăn đồ nướng."

Vinh Mặc thắt dây an toàn xong, đáp: "Được, chở cô đi."

Chờ xe đi trên đường, Sầm Tuế nói chưa đủ, không khí trong xe chậm rồi lạnh xuống.

Sầm Tuế quay đầu nhìn góc mặt của Vinh Mặc, nhìn hồi lâu không nhịn được nữa mở miệng hỏi anh: "Tâm trạng anh không tốt sao?"

Anh trầm mặc một hồi, cũng không lảng tránh, thẳng thắn trả lời: "Có chút."

Sầm Tuế vẫn nhìn góc mặt anh, một lát sau nói: "Cảm giác như anh không muốn nói hết."

Vinh Mặc lại trầm mặc một hồi, nói: "Rất nhanh sẽ hết."

Tuy có chút hiếu kì nhưng nhìn anh không muốn nói, Sầm Tuế cũng không hỏi tiếp.

Cô nâng tay đập hai cái lên vai mình, nghĩa khí nói: "Anh có thể tùy lúc dựa vào vai tôi."

Vinh Mặc cười khẽ, quay đầu nhìn cô: "Vậy tôi sẽ không khách khí."

Sầm Tuế tiếp tục nói: "Bạn bè mà, giúp bạn không tiếc mạng sống."



Vinh Mặc lại không nhịn được cười.

Sầm Tuế biết tâm tình Vinh Mặc không tốt chắc chắn có liên quan đến Hạ Hi.

Cho nên kế tiếp cô cũng không nhắc đến Hạ Hi lại càng không tò mò Vinh Mặc nói cái gì với cô ta.

Cô và Vinh Mặc đến tiệm đồ nướng ăn một hồi đồ nướng, bụng no căng trở về khách sạn.

Dọc đường đi cô cũng không nói vấn đề nào không thoải mái, nói toàn chuyện đông tây.

Sầm Tuế mở cửa phòng xong, buông túi đi tắm rửa.

Lúc tắm rửa di động còn bật nhạc, sấy khô tóc, cầm di động tắt nhạc, lại ngồi trên giường xem tin tức.

Xem di động đến mí mắt có chút nặng, ngáp một cái tắt di động, nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Vốn cũng không suy nghĩ nhiều, kết quả nhắm mắt đi ngủ, trong đầu lại đột nhiên hiện ra buổi tối ở triển lãm, Vinh Mặc ấn cô trên tường, mặt để sát vào cô.

Lông mi của anh rất dày, hô hấp nhẹ nhàng.

Hình ảnh chỉ hiện lên vài giây, còn chưa mờ đi, trong đầu lại xuất hiện cái cảnh trong mơ kia.

Từ hiện đại đến cổ đại, cùng một khuôn mặt nhưng trang phục khác chậm rãi hợp lại làm một, ngay cả nhịp tim cũng hợp vào nhau.

Trong phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh điều hòa.

Vài phút sau, Sầm Tuế bật dậy mở đèn.

Vì cái gì lại nghĩ mấy cái đó? Rốt cuộc nó là cái quỷ gì?

Cô thở phào một hơi, trịnh trọng nói với chính mình- không thể bị sắc đẹp mê hoặc.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...