Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế điều chỉnh hô hấp, cảm thấy tim bình tĩnh lại, tắt đèn nằm xuống.

Kết quả nằm xuống chưa tới hai phút, cô lại bật dậy.

Cô cứ ngồi dậy rồi lại nằm xuống đến hơn mười lần.

Khát nước uống nước bốn lần, quá mót đi toilet năm lần, xem vòng bạn bè sáu lần, nhìn tin tức nóng bảy lần.

Lúc sau thật sự không chịu nổi, cô bật đèn xong trực tiếp cầm lấy di động gọi điện thoại cho Vinh Mặc.

Điện thoại vừa được kết nối, cô cũng không tức giận, hỏi: "Anh đang làm gì?"

Vinh Mặc cũng chưa ngủ, anh tựa vào đầu giường, đầu gối lên hai tay, đang ngồi phát ngốc.

Nghe được tiếng điện thoại bên gối vang lên, quay đầu liếc màn hình một cái, ấn nhận xong đưa tới bên tai, chợt nghe thấy Sầm Tuế hỏi: "Anh đang làm gì?"

Anh vẫn bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi cô: "Làm sao vậy?"

Sầm Tuế than hai tiếng, vừa giống tức giận vừa giống làm nũng: "Tôi khó chịu, muốn ra ngoài uống rượu!"

Nói xong không đợi Vinh Mặc lên tiếng đã nói thêm: "Quên đi, ngày mai còn có buổi đấu giá, tôi đi ngủ trước."

Tiếng nói vừa dứt thì điện thoại ngắt kết nối, để lại cho Vinh Mặc một đống dấu chấm hỏi.

Vinh Mặc nhìn di động mờ mịt một lúc, mới gửi tin nhắn cho cô: "Đêm mai trở về uống với cô."



Sầm Tuế cầm di động nhìn một hồi, trả lời: "Tâm trạng anh đã tốt hơn chưa?"

Nội tâm Vinh Mặc lập tức trở nên ấm áp: "Ừm, đã tốt hơn nhiều."

Sầm Tuế: "Vậy ngủ sớm một chút, tôi vừa mơ thấy ác mộng, hiện tại tiếp tục ngủ."

Vinh Mặc: "Ác mộng đều không phải thật, an tâm ngủ đi, ngủ ngon."

Sầm Tuế: "Anh cũng ngủ ngon."

Sầm Tuế buông di động, dang hai tay nằm trên giường, lại thở dài một hơi.

Tóc rơi tán loạn, cô nằm im, trong lòng thầm nghĩ mình đã từng bị một người đàn ông làm cho xiêu lòng, mặc kệ có phải thật lòng hay không đều đã là chuyện mình từng trải qua.

Bị lừa một lần đã khôn hơn rồi, không thể lại bị lừa lần thứ hai.

Đây nhất định không phải là rung động cũng không phải là thích, chính là tạm thời bị sắc đẹp mê hoặc thôi.

Nghĩ đến đây, Sầm Tuế cuối cùng cũng thư giãn.

Lần nữa tắt đèn rồi nhắm mắt lại, trong đầu cũng không xuất hiện những hình ảnh kia, vì vậy an tâm ngủ.

Ngủ được một giấc, tâm tình và não bộ giống như được thanh lọc qua một lần, tất cả đều khôi phục lại như bình thường.

Hôm nay buổi đấu giá sẽ chính thức bắt đầu, Sầm Tuế và Vinh Mặc đã tính thời gian tốt nhất để đến buổi đấu giá, sau khi kí tên tham gia, họ đi xem một lượt quy tắc của buổi đấu giá vừa hay xem cả tư liệu quan trọng căn bản có trên mục lục.



Vinh Mặc và Sầm Tuế đều không định mua đồ gì, hơn thế nữa, sự chú của họ đều đặt nơi đấu giá đặt mền Dharani.

Mà một buổi đấu giá lớn như vậy, cần diễn ra rất nhiều trình tự và thủ tục, đầu tiên là có một người dẫn chương trình lên phát biểu, đọc một lượt quy trình và quy tắc khi đấu giá cho mọi người.

Kiên trì chờ kết thúc phần này, ai ngờ vẫn còn phải nghe phần phát biểu của cả khách mời.

Chờ á? Đến khi buổi đấu chính thức bắt đầu, ấy thế mà thỉnh thoảng còn có tiết mục giải trí xen vào.

Đối với những thủ tục này Sầm Tuế đều không có một chút hứng thú nào, nhưng trong phần phát biểu của khách mời, sự chú ý của cô lại tập trung ở vài phút ở một nơi.

Nguyên nhân chính là cái vị hôn phu của Vinh Đằng, Hạ Hi, đã lộ điện ở một vài phân cảnh trước đó.

Sầm Tuế ngồi ở khán đài nhìn xuống sân khấu, chỉ thấy mấy sợi tóc, một người đàn ông mặc vest đi giày da ngồi sau bàn phát biểu.

Không phải ông cụ Vinh Tri Hành bảy mươi tuổi đó chứ? Cũng sắp tám mươi đến nơi rồi? Có tuổi rồi đó, nhưng người con này ông cũng chưa đến năm mươi sáu mươi tuổi. Thoạt nhìn dường như không quá ba mươi tuổi? Nhiều tuổi, lớn lên trông cũng khá bình thường nhưng khí chất lại có phần hơn người thường một chút.

Nhưng còn ông? Khí chất đều không giống những kiểu mà Sầm Tuế đã nghĩ, thứ kiểu mà giới con nhà giàu đều có, khí chất.

Liếc mắt qua một cái cũng không ảnh hưởng gì đến người khác, chỉ là cảm thấy đây là một loại thành công sao? Thương nhân. Đại khái cũng giống như Vinh Mặc nói đi, bây giờ làm gì có cái kiểu hào môn thế gia, đều là làm ăn mà ra cả thôi.

Quan sát xong Vinh Đằng, lòng Sầm Tuế lại lẳng lặng nghĩ ngợi.

Không biết Hạ Hi có quan trọng nhan sắc không, nếu như là người coi trọng nhan sắc thì sẽ không khó để giải thích, nhưng vì cái gì mà cô ta lại cùng cái vị đại gia kia đính hôn rồi mà vẫn còn quyến luyến lằng nhằng với Vinh Mặc. Hay lẽ nào, mối tình thiếu niên? Khi rung động đều rất khó quên?

Trong đầu nghĩ một đống thứ lung tung lộn xộn, đều không phải cái gì quan trọng như mấy.

Sầm Tuế vẫn một mực duy trì mấy việc lãng phí thời gian này, nhẫn nại, nhìn thấy kiện cất đồ được mang lên, nhìn thấy búa được đập xuống, thẳng cho đến lúc mền Dharani được mang ra.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...