Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Kinh Đà La Ni được coi là tàng phẩm có giá trị trong buổi đấu giá hôm nay, đương nhiên sẽ được xếp xuất hiện vào áp chót.

Rất nhiều người giống như Sầm Tuế, cũng đang đợi món bảo bối này, vậy nên? Trong quá trình nó được mang lên cũng tốn không ít nhân viên an ninh đứng bảo vệ cảnh giác.

Đợi mền Dharani được mang lên sân khấu xong, những người trước đó đều đang nhàm chán đến mức ngủ gà ngủ gật cũng lập tức mở to mắt tỉnh táo lại.

Người chủ trì vẫn như cũ nghiêm khắc nhắc nhở cần tuân thủ theo quy trình, mọi người có chút hưng phấn rồi? Trong đáy mắt mỗi người nói đi nói lại mền Dharani rất chi tiết từng chút một, chủ yếu là nói về cái gì? Được chế tác từ chất liệu như nào, sự tỉ mỉ từng chút một cộng với độ trân quý của nó. Sau đó đương nhiên cũng nói đến quá trình kiểm định của nó, trên màn hình lớn được phát lên những thứ liên quan được sách cổ xưa ghi chép lại, còn có cả sự tỉ mỉ làm ra mền Dharani.

Sau khi được giới thiệu xong, người chủ trì công bố giá khởi điểm: "Đồ của vua Càn Long, mền Dharani, giá khởi điểm là, một trăm triệu."

Lời đã nói xong, cả hội trường hiếm khi có vài phút đều trầm mặc, ai cũng không phát ra tiếng động nào.

Sầm Tuế không tự chủ được mà có chút căng thẳng, trong lòng nghĩ chẳng nhẽ là không ai cần nó.

Tuy nhiên Vinh Mặc và Miêu Thi Văn đều đã nói qua, cái thứ đồ mà cả thế giới chỉ còn sót lại một cái này chắc chắn sẽ có nhiều người giành giật bằng được, nhưng cô lại không nhịn được mà cảm thấy một trăm triệu có phải là có chút đắt quá rồi không.

Cô đan hai bàn tay lại, chà xát hai cái.

Sau đó khi cô vừa mới chà xong ngón tay của mình, hội trường có người giơ bảng đề cử nói ra một câu: "Một trăm triệu không trăm năm mươi nghìn."

Nghe cái giá thầu này, Sầm Tuế rốt cục thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Một hơi này vừa thở ra, nghe thấy một câu: "Một trăm triệu một trăm nghìn."



Tiếp đó lại có hai ba người giơ bảng, trở thành màn đẩy giá không hồi kết.

Sầm Tuế lai không nhịn được trong lòng mà nghĩ, trên thế giới này, người có tiền đúng là nhiều thật đó, tiêu hết một trăm triệu rồi lại một hai vạn dường như chẳng hề hấn gì.

Có người đẩy giá, giá cả đương nhiên sẽ một đường đi thẳng lên.

Sầm Tuế có chút thất thần một cái, giá của nó đã lên đến một phẩy ba tỷ rồi."

Nghe thấy cái giá này, cô âm thầm ổn định lại hô hấp, lại siết chặt hai tay lại.

Vinh Mặc ngồi bên cạnh cô xoay đầu lại nhìn đống biểu cảm trên mặt cô, nhè nhẹ cười một cái.

Anh đã quen với cái không khí ở các buổi đấu giá như vậy, căn bản đều không có một chút căng thẳng kích động hoặc đại loại như thế, hình như một trăm triệu ở chỗ anh với một hai vạn cũng chẳng kém là bao.

Còn Sầm Tuế thì sao? Lực chú ý của cô đều ở trên bảng giá, chẳng hề mảy may đến Vinh Mặc.

Khi giá cả đã được đẩy lên một phẩy ba tỷ, người tham gia cạnh tranh thì sao? Chỉ còn lại có hai người.

Sầm Tuế không tin nó sẽ tiếp tục lên giá nữa, kết quả giây tiếp theo đã nghe thấy: "Tôi đề xuất một phẩy bốn tỷ."

Sầm Tuế: "!!!"

Trực tiếp tặng thêm một nghìn vạn luôn á!



Lại trong lúc Sầm Tuế đang còn kinh ngạc kế tiếp lại có người tiếp tục tăng giá nữa.

Âm thanh này cảm giác có chút thoải mái mà trầm ổn, không giống như những lần trước, một loại cảm giác gì đó có chút khí phách, không đếm xỉa đến những thứ khác mà phải có được bằng bất cứ giá nào, đúng, chính là loại cảm giác đó.

Cái người này cũng trực tiếp tăng giá thêm một nghìn vạn, giơ bảng báo giá: "Một phẩy năm tỷ."

Nghe được con số này, Sầm Tuế trực tiếp ngừng luôn việc hít thở.

Đồng thời bàn tay cô còn kích động không tự chủ mà vô thức tóm chặt lấy tay của Vinh Mặc.

Vinh Mặc: "..."

Mặc dù có chút đau, nhưng mà anh vẫn nhịn xuống.

Sầm Tuế căn bản chẳng hề để ý đến tay của bản thân đang làm trò gì, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch thình thịch của mình, toàn lực chú ý vào bảng giá.

Cô nghĩ cái người này có còn tiếp tục liều mạng giành nữa không, những người khác cũng sẽ như vậy sao? Bộ dạng nhìn náo nhiệt bên dưới mà chờ đợi.

Một lát sau, người chủ trì cao giọng nói: "Một phẩy năm tỷ lần một…"

Trong lúc nói còn cố ý ngân dài ra một đoạn, còn muốn mọi người suy nghĩ xem xét? Giơ tiếp bảng đề cử lên? Thời gian như dừng lại vài giây rồi lại tiếp tục: "Một phẩy năm tỷ lần hai…"

Lại thêm một lát nữa, ông cầm cây búa gỗ lên gõ, khi nói còn cố ý cao giọng hơn: "Một phẩy năm tỷ lần ba! Chúc mừng Tào tiên sinh của chúng ta đã giành được tàng phẩm có giá trị nhất tối nay, mền Dharani của vua Càn Long!"

Cả hội trường ngay tức khắc đều vang lên tiếng vỗ tay, Sầm Tuế còn đang nắm tay của Vinh Mặc? Cổ tay theo bản năng động một chút.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...