Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 190:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Một khi tâm trí được đưa vào một cái gì đó, ngày này qua ngày khác, thời gian trôi qua rất nhanh chóng.
Vô thức đã vào cuối tháng Tám, hai tháng nghỉ hè chỉ còn một vài ngày.
Bảo Đào Mẫn Nhi hỏi thăm tin đồn nhà họ Vinh, Sầm Tuế không thúc giục hỏi.
Cô còn nhớ rõ chuyện muốn mời Lục Văn Bác ăn cơm.
Ngày 20 tháng 8, thời tiết âm u, hiếm thấy có một ngày không mưa cũng không nắng.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Sầm Tuế đi tới đi lui trong cửa hàng để tiêu thực, thuận tiện lấy điện thoại di động gửi tin nhắn cho Lục Văn Bác, hỏi anh ta: 【 Đàn anh, tối nay anh có rảnh không, có thể ra ngoài thực hành cho anh không? 】
Đây là chuyện đã nói từ lâu, Sầm Tuế cho rằng Lục Văn Bác rất thuận tiện.
Kết quả hơn mười phút sau khi tin nhắn được gửi đi, cô mới nhận được câu trả lời của Lục Văn Bác: 【 Thật ngại quá, gần đây có thể không rảnh 】
Thấy Lục Văn Bác nói như vậy, Sầm Tuế cũng đành phải trả lời: 【 Vậy chờ anh rảnh đi 】
Lục Văn Bác: 【 Ừ, được rồi, vậy hẹn lại đi 】
Điều này cũng bình thường, ai cũng có lúc bận rộn, Sầm Tuế đương nhiên không để trong lòng nhiều.
Cô tắt điện thoại di động đặt trên bàn sách, lúc chuẩn bị ngồi xuống chuyên tâm đọc sách, bỗng nhận được điện thoại của Đào Mẫn Nhi.
Sầm Tuế không nghĩ nhiều, ngồi xuống trực tiếp nhận điện thoại và đặt bên tai.
Sau đó cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã nghe Đào Mẫn Nhi nói: "Chị gái, đi bệnh viện thăm Đại Noãn nha."
Sầm Tuế mở sách trước mặt ra, nhặt bút lên nắm trong tay, nghi hoặc lên tiếng: "Bệnh viện? Đại Noãn bị làm sao vậy?"
Giọng nói của Đào Mẫn Nhi ở trong ống nghe không rõ ràng: "Nghe nói là viêm ruột thừa cấp tính, phẫu thuật xong rồi, hiện tại đang nằm trong bệnh viện."
Sầm Tuế cầm bút vẽ trên trang sách: "Vậy mà cũng không nói với mình?"
Đào Mẫn Nhi kéo dài giọng nói: "Cậu bận rộn ôn tập mà, không phải mình đang nói cho cậu biết sao, địa chỉ gửi cậu rồi, mau tới đây đi. Lúc trước không phải cậu còn bảo mình hỏi thăm chuyện nhà họ Vinh gì đó sao, mình đã nhờ người hỏi thăm ra, thật đúng là tuyệt, không ít tin đồn đâu."
Nghe xong lời này, Sầm Tuế gật đầu, vừa đóng sách vừa đứng lên nói: "Được rồi, vậy mình sẽ đi bây giờ đây, chờ mình."
Nói xong đứng dậy cúp điện thoại, cô ôm sách đã cất đi vào trong, lúc buông sách xuống thuận tiện chào hỏi Vinh Mặc, nói bạn thân của cô làm phẫu thuật viêm ruột thừa, phải đến bệnh viện thăm một chút.
Vinh Mặc đang dựa vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, sau khi bị đánh thức có một chút lười biếng.
Anh mở mắt ra, lấy lại một chút tinh thần hỏi Sầm Tuế: "Muốn tôi đưa cô đi không?"
Sầm Tuế cầm túi xách lên vai: "Không cần, tôi tự lái xe tới. Tôi đi trước đây, anh tiếp tục ngủ đi, tôi không thể ăn tối cùng anh được, ngày mai gặp."
Nói xong cũng không đợi Vinh Mặc trả lời, trực tiếp xoay người rời đi.
Đeo túi xách ra khỏi cửa Trân Bảo Trai, cô lấy điện thoại ra nhìn địa chỉ bệnh viện mà Đào Mẫn Nhi gửi cho cô.
Sau đó, cô sao chép tên của bệnh viện, sử dụng bản đồ để tìm đường hướng dẫn, đến bãi đậu xe để lái xe, trực tiếp theo hướng dẫn để đến bệnh viện.
Nhưng lái xe chỉ đến một nửa, cô đột nhiên nhớ lại, đi đến bệnh viện tay không dường như không phù hợp.
Vì vậy, cô lại đi dạo một vòng bên đường, tìm chỗ đậu xe để mua một bó hoa huệ trắng và một giỏ trái cây.
Mua đồ xong rồi bỏ vào xe, sau đó tiếp tục theo hướng dẫn đi đến bệnh viện.
Trên đường đi mất khoảng nửa giờ, khi Sầm Tuế đến phòng bệnh của Trần Đại Noãn, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo đã có mặt.
Có không ít hoa tươi và trái cây trong phòng bệnh.
Sầm Tuế cũng đặt hoa tươi và trái cây mình mua xuống, nhìn Trần Đại Noãn cười nói: "Cậu gấp thật đấy, đến khi bọn mình biết thì phẫu thuật cũng hoàn thành rồi."
Trần Đại Noãn cũng cười một chút nói: "Một ca tiểu phẫu mà thôi, không có gì phải căng thẳng, cũng không có ý định nói cho tụi cậu biết, không biết Đào Đào nghe nói từ đâu."
Sầm Tuế ngồi xuống bên giường bệnh, cùng Đào Mẫn Nhi, Chu Nhị Bảo, anh một lời tôi một câu quan tâm đến Trần Đại Noãn một lát.
Vẫn là Trần Đại Noãn không muốn nói chuyện chính mình cắt ruột thừa nữa, nhìn Đào Mẫn Nhi chuyển đề tài khác: "Đào Đào, không phải cậu nói giúp Tuế Tuế nghe được tin đồn của nhà họ Vinh kia sao, nói cho tụi mình cùng nghe một chút."
Nhắc đến chuyện này, Đào Mẫn Nhi mới nhớ lại.
Cô ấy vội vàng quay lại và móc cuốn sổ trong túi của mình ra và nói: "Mình đã ghi chú hết rồi, còn vẽ một bức tranh."
Sầm Tuế và Chu Nhị Bảo cùng nhau duỗi đầu nhìn thoáng qua quyển sổ của cô ấy, không hiểu cô ấy đã vẽ bùa hay viết cái quái gì.
Một khi tâm trí được đưa vào một cái gì đó, ngày này qua ngày khác, thời gian trôi qua rất nhanh chóng.
Vô thức đã vào cuối tháng Tám, hai tháng nghỉ hè chỉ còn một vài ngày.
Bảo Đào Mẫn Nhi hỏi thăm tin đồn nhà họ Vinh, Sầm Tuế không thúc giục hỏi.
Cô còn nhớ rõ chuyện muốn mời Lục Văn Bác ăn cơm.
Ngày 20 tháng 8, thời tiết âm u, hiếm thấy có một ngày không mưa cũng không nắng.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Sầm Tuế đi tới đi lui trong cửa hàng để tiêu thực, thuận tiện lấy điện thoại di động gửi tin nhắn cho Lục Văn Bác, hỏi anh ta: 【 Đàn anh, tối nay anh có rảnh không, có thể ra ngoài thực hành cho anh không? 】
Đây là chuyện đã nói từ lâu, Sầm Tuế cho rằng Lục Văn Bác rất thuận tiện.
Kết quả hơn mười phút sau khi tin nhắn được gửi đi, cô mới nhận được câu trả lời của Lục Văn Bác: 【 Thật ngại quá, gần đây có thể không rảnh 】
Thấy Lục Văn Bác nói như vậy, Sầm Tuế cũng đành phải trả lời: 【 Vậy chờ anh rảnh đi 】
Lục Văn Bác: 【 Ừ, được rồi, vậy hẹn lại đi 】
Điều này cũng bình thường, ai cũng có lúc bận rộn, Sầm Tuế đương nhiên không để trong lòng nhiều.
Cô tắt điện thoại di động đặt trên bàn sách, lúc chuẩn bị ngồi xuống chuyên tâm đọc sách, bỗng nhận được điện thoại của Đào Mẫn Nhi.
Sầm Tuế không nghĩ nhiều, ngồi xuống trực tiếp nhận điện thoại và đặt bên tai.
Sau đó cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã nghe Đào Mẫn Nhi nói: "Chị gái, đi bệnh viện thăm Đại Noãn nha."
Sầm Tuế mở sách trước mặt ra, nhặt bút lên nắm trong tay, nghi hoặc lên tiếng: "Bệnh viện? Đại Noãn bị làm sao vậy?"
Giọng nói của Đào Mẫn Nhi ở trong ống nghe không rõ ràng: "Nghe nói là viêm ruột thừa cấp tính, phẫu thuật xong rồi, hiện tại đang nằm trong bệnh viện."
Sầm Tuế cầm bút vẽ trên trang sách: "Vậy mà cũng không nói với mình?"
Đào Mẫn Nhi kéo dài giọng nói: "Cậu bận rộn ôn tập mà, không phải mình đang nói cho cậu biết sao, địa chỉ gửi cậu rồi, mau tới đây đi. Lúc trước không phải cậu còn bảo mình hỏi thăm chuyện nhà họ Vinh gì đó sao, mình đã nhờ người hỏi thăm ra, thật đúng là tuyệt, không ít tin đồn đâu."
Nghe xong lời này, Sầm Tuế gật đầu, vừa đóng sách vừa đứng lên nói: "Được rồi, vậy mình sẽ đi bây giờ đây, chờ mình."
Nói xong đứng dậy cúp điện thoại, cô ôm sách đã cất đi vào trong, lúc buông sách xuống thuận tiện chào hỏi Vinh Mặc, nói bạn thân của cô làm phẫu thuật viêm ruột thừa, phải đến bệnh viện thăm một chút.
Vinh Mặc đang dựa vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, sau khi bị đánh thức có một chút lười biếng.
Anh mở mắt ra, lấy lại một chút tinh thần hỏi Sầm Tuế: "Muốn tôi đưa cô đi không?"
Sầm Tuế cầm túi xách lên vai: "Không cần, tôi tự lái xe tới. Tôi đi trước đây, anh tiếp tục ngủ đi, tôi không thể ăn tối cùng anh được, ngày mai gặp."
Nói xong cũng không đợi Vinh Mặc trả lời, trực tiếp xoay người rời đi.
Đeo túi xách ra khỏi cửa Trân Bảo Trai, cô lấy điện thoại ra nhìn địa chỉ bệnh viện mà Đào Mẫn Nhi gửi cho cô.
Sau đó, cô sao chép tên của bệnh viện, sử dụng bản đồ để tìm đường hướng dẫn, đến bãi đậu xe để lái xe, trực tiếp theo hướng dẫn để đến bệnh viện.
Nhưng lái xe chỉ đến một nửa, cô đột nhiên nhớ lại, đi đến bệnh viện tay không dường như không phù hợp.
Vì vậy, cô lại đi dạo một vòng bên đường, tìm chỗ đậu xe để mua một bó hoa huệ trắng và một giỏ trái cây.
Mua đồ xong rồi bỏ vào xe, sau đó tiếp tục theo hướng dẫn đi đến bệnh viện.
Trên đường đi mất khoảng nửa giờ, khi Sầm Tuế đến phòng bệnh của Trần Đại Noãn, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo đã có mặt.
Có không ít hoa tươi và trái cây trong phòng bệnh.
Sầm Tuế cũng đặt hoa tươi và trái cây mình mua xuống, nhìn Trần Đại Noãn cười nói: "Cậu gấp thật đấy, đến khi bọn mình biết thì phẫu thuật cũng hoàn thành rồi."
Trần Đại Noãn cũng cười một chút nói: "Một ca tiểu phẫu mà thôi, không có gì phải căng thẳng, cũng không có ý định nói cho tụi cậu biết, không biết Đào Đào nghe nói từ đâu."
Sầm Tuế ngồi xuống bên giường bệnh, cùng Đào Mẫn Nhi, Chu Nhị Bảo, anh một lời tôi một câu quan tâm đến Trần Đại Noãn một lát.
Vẫn là Trần Đại Noãn không muốn nói chuyện chính mình cắt ruột thừa nữa, nhìn Đào Mẫn Nhi chuyển đề tài khác: "Đào Đào, không phải cậu nói giúp Tuế Tuế nghe được tin đồn của nhà họ Vinh kia sao, nói cho tụi mình cùng nghe một chút."
Nhắc đến chuyện này, Đào Mẫn Nhi mới nhớ lại.
Cô ấy vội vàng quay lại và móc cuốn sổ trong túi của mình ra và nói: "Mình đã ghi chú hết rồi, còn vẽ một bức tranh."
Sầm Tuế và Chu Nhị Bảo cùng nhau duỗi đầu nhìn thoáng qua quyển sổ của cô ấy, không hiểu cô ấy đã vẽ bùa hay viết cái quái gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook