Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 193:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Một lát sau, cô vẫn lỏng lẻo mở miệng nói: "Nói chuyện phiếm một chút mà thôi, liên quan gì đến chúng ta. Cho dù cuối cùng là ai kế thừa gia nghiệp, cũng sẽ không cho chúng ta một đồng nào, chúng ta cũng chỉ xem náo nhiệt mà thôi."
Sầm Tuế quả thật cũng nghe tin đồn, nói đến đây cũng coi như thỏa mãn lòng hiếu kỳ.
Cô cũng buông lỏng gân cốt, nhìn Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo hỏi: "Buổi tối muốn ăn gì?"
Mà Trần Đại Noãn nghe nói như vậy, trực tiếp nhắm mắt nói: "Đề tài này, đừng có nói trước mặt mình chứ?"
Đào Mẫn Nhi cười rộ lên, cố ý nói: "Cơ hội hiếm có, mình sẽ nói ở trước mặt cậu."
Trần Đại Noãn mở mắt liếc cô ấy một cái: "Có tin mình nhảy dựng lên đánh cậu không?"
Đào Mẫn Nhi tiếp tục khiêu khích nói: "Ôi ôi, cậu nhảy một cái cho mình xem, mình xem ngươi có thể nhảy cao bao nhiêu nào."
Bốn người ở đây anh một lời tôi một câu lại náo loạn.
Đợi đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm lại, Sầm Tuế, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo cũng phải đi.
Động viên Trần Đại Noãn một hồi, nói lời tạm biệt với Trần Đại Noãn, ba người đi ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó, vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh, bắt đầu thương lượng ra ngoài để ăn món gì ngon.
Thương lượng đến cửa thang máy để chờ thang máy, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo vẫn còn tranh cãi, rốt cuộc là lẩu hay thịt nướng.
Cũng trong lúc Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo tranh cãi, Sầm Tuế vô tình nhìn thoáng qua cửa sổ, sau khi nhìn lướt qua quang cảnh trước mắt và muốn thu ánh mắt lại thì bỗng nhiên dừng lại.
Cửa thang máy trước mặt mở ra, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo lần lượt đi vào.
Sầm Tuế nhìn cửa sổ ngẩn người, bị Chu Nhị Bảo gọi một tiếng mới phục hồi tinh thần lại.
Nhưng cô cũng không cất bước vào thang máy, mà nhìn Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo nói một câu: "Tụi cậu ăn đi, mình đột nhiên có chút việc, không thể đi ăn cơm với tụi cậu, lần sau chúng ta hẹn lại, mình xin lỗi tụi cậu."
Chu Nhị Bảo im lặng hỏi cô làm gì, những người khác đã thúc giục đóng cửa.
Không còn cách nào khác, Chu Nhị Bảo đành phải buông tay để cửa thang máy đóng lại.
Sầm Tuế đứng ngoài cửa thang máy một lát, xác định mình không nhìn lầm, mới cất bước đi đến bên cửa sổ.
Bên cửa sổ là một chàng trai gầy gò nhã nhặn, đối mặt ngoài cửa sổ,tay vịn bệ cửa sổ cúi đầu, đôi mắt đỏ ửng, là Lục Văn Bác.
Nói đến thì thật trùng hợp, trước khi Sầm Tuế đến bệnh viện mới hẹn anh ta, anh ta nói không rảnh.
Kết quả là bây giờ, để cho cô gặp anh ta trong bệnh viện.
Có vẻ như anh ta không có thời gian để ăn, là trong nhà đã xảy ra chuyện gì.
Mọi chuyện không tính là nhỏ, nếu không một người đàn ông, không đến mức đứng một mình ở đây và đỏ mắt.
Sầm Tuế không lên tiếng chào hỏi, mà lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, trực tiếp đưa tới trước mặt Lục Văn Bác.
Nhìn thấy túi giấy, Lục Văn Bác mới phát hiện bên cạnh có người, quay đầu lại nhìn thấy Sầm Tuế. Đầu tiên anh ta ngẩn người một chút, dường như không ngờ sẽ gặp cô ở đây, sau đó vội vàng điều chỉnh sắc mặt và tâm tình một chút.
Anh ta muốn tỏ vẻ rất thoải mái, nhưng giọng nói vẫn có vẻ khàn, khóe miệng nâng lên, khẽ chào hỏi một câu: "Đàn em, sao em lại ở đây?"
Sầm Tuế nhìn anh, đơn giản nhẹ giọng nói: "Em đến thăm bạn..."
Cô do dự và hỏi: "Còn anh thì sao?"
***
Mười lăm phút sau, trong một quán cơm nhỏ gần bệnh viện.
Sầm Tuế gọi một phần cơm chiên tôm, Lục Văn Bác gọi một phần mì bò đơn giản nhất.
Sầm Tuế cầm thìa, đưa một con tôm vào miệng, chậm rãi nhai vài cái, nuốt xuống nhìn Lục Văn Bác, lại do dự thật lâu mới hỏi một câu: "Đàn anh, anh... Người trong nhà xảy ra chuyện sao?"
Lục Văn Bác tay cầm đũa, nhai mì trong miệng.
Anh ta không bình tĩnh như Vinh Mặc, có chuyện có thể nín nhịn trong lòng tự mình tiêu hóa, không nói một câu. Anh ta im lặng một lúc, sau đó gật đầu với Sầm Tuế: "Ba anh... Tự tử nên phải cấp cứu..."
Nghe vậy, trong lòng Sầm Tuế lộp bộp vài tiếng, bỗng dưng dừng lại một lúc lâu.
Cơm chiên trước mặt càng thêm không có vị, cô nhìn Lục Văn Bác lại hỏi: "Đã thoát khỏi nguy hiểm chưa?"
Lục Văn Bác gật đầu: "Thoát khỏi nguy hiểm rồi."
Sầm Tuế hơi thở phào nhẹ nhõm: "Nhưng vì sao..."
Hốc mắt Lục Văn Bác lại đỏ lên một chút, cúi đầu ăn một đũa mì lớn.
Sầm Tuế nhìn anh ta như vậy, cảm thấy rất đau lòng, cũng không mở miệng hỏi thêm nữa.
Cơm nước xong trở về bệnh viện, Sầm Tuế lại cùng Lục Văn Bác ngồi ở quảng trường bên ngoài bệnh viện một hồi.
Vào cuối tháng Tám, gió ban đêm không còn khô nóng như trước, thổi trên khuôn mặt của cô với cảm giác mát mẻ.
Lục Văn Bác ngồi trên bồn hoa, ngón tay nắm lấy nhau vô thức xoa.
Một lát sau, cô vẫn lỏng lẻo mở miệng nói: "Nói chuyện phiếm một chút mà thôi, liên quan gì đến chúng ta. Cho dù cuối cùng là ai kế thừa gia nghiệp, cũng sẽ không cho chúng ta một đồng nào, chúng ta cũng chỉ xem náo nhiệt mà thôi."
Sầm Tuế quả thật cũng nghe tin đồn, nói đến đây cũng coi như thỏa mãn lòng hiếu kỳ.
Cô cũng buông lỏng gân cốt, nhìn Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo hỏi: "Buổi tối muốn ăn gì?"
Mà Trần Đại Noãn nghe nói như vậy, trực tiếp nhắm mắt nói: "Đề tài này, đừng có nói trước mặt mình chứ?"
Đào Mẫn Nhi cười rộ lên, cố ý nói: "Cơ hội hiếm có, mình sẽ nói ở trước mặt cậu."
Trần Đại Noãn mở mắt liếc cô ấy một cái: "Có tin mình nhảy dựng lên đánh cậu không?"
Đào Mẫn Nhi tiếp tục khiêu khích nói: "Ôi ôi, cậu nhảy một cái cho mình xem, mình xem ngươi có thể nhảy cao bao nhiêu nào."
Bốn người ở đây anh một lời tôi một câu lại náo loạn.
Đợi đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm lại, Sầm Tuế, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo cũng phải đi.
Động viên Trần Đại Noãn một hồi, nói lời tạm biệt với Trần Đại Noãn, ba người đi ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó, vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh, bắt đầu thương lượng ra ngoài để ăn món gì ngon.
Thương lượng đến cửa thang máy để chờ thang máy, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo vẫn còn tranh cãi, rốt cuộc là lẩu hay thịt nướng.
Cũng trong lúc Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo tranh cãi, Sầm Tuế vô tình nhìn thoáng qua cửa sổ, sau khi nhìn lướt qua quang cảnh trước mắt và muốn thu ánh mắt lại thì bỗng nhiên dừng lại.
Cửa thang máy trước mặt mở ra, Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo lần lượt đi vào.
Sầm Tuế nhìn cửa sổ ngẩn người, bị Chu Nhị Bảo gọi một tiếng mới phục hồi tinh thần lại.
Nhưng cô cũng không cất bước vào thang máy, mà nhìn Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo nói một câu: "Tụi cậu ăn đi, mình đột nhiên có chút việc, không thể đi ăn cơm với tụi cậu, lần sau chúng ta hẹn lại, mình xin lỗi tụi cậu."
Chu Nhị Bảo im lặng hỏi cô làm gì, những người khác đã thúc giục đóng cửa.
Không còn cách nào khác, Chu Nhị Bảo đành phải buông tay để cửa thang máy đóng lại.
Sầm Tuế đứng ngoài cửa thang máy một lát, xác định mình không nhìn lầm, mới cất bước đi đến bên cửa sổ.
Bên cửa sổ là một chàng trai gầy gò nhã nhặn, đối mặt ngoài cửa sổ,tay vịn bệ cửa sổ cúi đầu, đôi mắt đỏ ửng, là Lục Văn Bác.
Nói đến thì thật trùng hợp, trước khi Sầm Tuế đến bệnh viện mới hẹn anh ta, anh ta nói không rảnh.
Kết quả là bây giờ, để cho cô gặp anh ta trong bệnh viện.
Có vẻ như anh ta không có thời gian để ăn, là trong nhà đã xảy ra chuyện gì.
Mọi chuyện không tính là nhỏ, nếu không một người đàn ông, không đến mức đứng một mình ở đây và đỏ mắt.
Sầm Tuế không lên tiếng chào hỏi, mà lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, trực tiếp đưa tới trước mặt Lục Văn Bác.
Nhìn thấy túi giấy, Lục Văn Bác mới phát hiện bên cạnh có người, quay đầu lại nhìn thấy Sầm Tuế. Đầu tiên anh ta ngẩn người một chút, dường như không ngờ sẽ gặp cô ở đây, sau đó vội vàng điều chỉnh sắc mặt và tâm tình một chút.
Anh ta muốn tỏ vẻ rất thoải mái, nhưng giọng nói vẫn có vẻ khàn, khóe miệng nâng lên, khẽ chào hỏi một câu: "Đàn em, sao em lại ở đây?"
Sầm Tuế nhìn anh, đơn giản nhẹ giọng nói: "Em đến thăm bạn..."
Cô do dự và hỏi: "Còn anh thì sao?"
***
Mười lăm phút sau, trong một quán cơm nhỏ gần bệnh viện.
Sầm Tuế gọi một phần cơm chiên tôm, Lục Văn Bác gọi một phần mì bò đơn giản nhất.
Sầm Tuế cầm thìa, đưa một con tôm vào miệng, chậm rãi nhai vài cái, nuốt xuống nhìn Lục Văn Bác, lại do dự thật lâu mới hỏi một câu: "Đàn anh, anh... Người trong nhà xảy ra chuyện sao?"
Lục Văn Bác tay cầm đũa, nhai mì trong miệng.
Anh ta không bình tĩnh như Vinh Mặc, có chuyện có thể nín nhịn trong lòng tự mình tiêu hóa, không nói một câu. Anh ta im lặng một lúc, sau đó gật đầu với Sầm Tuế: "Ba anh... Tự tử nên phải cấp cứu..."
Nghe vậy, trong lòng Sầm Tuế lộp bộp vài tiếng, bỗng dưng dừng lại một lúc lâu.
Cơm chiên trước mặt càng thêm không có vị, cô nhìn Lục Văn Bác lại hỏi: "Đã thoát khỏi nguy hiểm chưa?"
Lục Văn Bác gật đầu: "Thoát khỏi nguy hiểm rồi."
Sầm Tuế hơi thở phào nhẹ nhõm: "Nhưng vì sao..."
Hốc mắt Lục Văn Bác lại đỏ lên một chút, cúi đầu ăn một đũa mì lớn.
Sầm Tuế nhìn anh ta như vậy, cảm thấy rất đau lòng, cũng không mở miệng hỏi thêm nữa.
Cơm nước xong trở về bệnh viện, Sầm Tuế lại cùng Lục Văn Bác ngồi ở quảng trường bên ngoài bệnh viện một hồi.
Vào cuối tháng Tám, gió ban đêm không còn khô nóng như trước, thổi trên khuôn mặt của cô với cảm giác mát mẻ.
Lục Văn Bác ngồi trên bồn hoa, ngón tay nắm lấy nhau vô thức xoa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook