Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 195:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Ông đặt điều khiển từ xa trong tay xuống, đột nhiên phẫn nộ mở miệng và nói: "Cái vòng tròn đồ cổ này là là hại chết người, không thể chạm vào! Bao nhiêu người ở bên trong này ngã xuống và chịu thiệt thòi, ngay cả công đạo cũng không có chỗ đòi!"
Sầm Tuế giật nảy mình bởi giọng điệu kịch liệt của ba Sầm đột nhiên phát ra.
Trong nháy mắt cô dừng lại, nhìn ba Sầm và nói: "Ba... Không phải ba cũng bị người ta lừa gạt chứ?"
Ba Sầm hừ lạnh một tiếng: "Trời sinh ba không thích cái vòng tròn này, bài xích từ sâu trong linh hồn, cũng không bao giờ chạm vào cái vòng tròn này! Những lão già kia hại chết bao nhiêu người, không đếm được. Tốt nhất là đừng dính vào."
Không ngờ ba Sầm lại có ác cảm với giới đồ cổ lớn như vậy, Sầm Tuế nhịn không được cảm thấy may mắn trong lòng một chút —— cũng may lúc trước không nói với bọn họ là cô đang làm việc ở cửa hàng đồ cổ, còn có chuyện nhặt rò rỉ. Nếu biết được, ba Sầm có nổ tung không?
Sầm Tuế nhẹ giọng nói: "Cũng không đến mức khoa trương như vậy."
Ông Sầm lại hừ một tiếng: "Ba của đàn anh của con đã tự sát rồi, chuyện này còn không khoa trương sao?"
Bị ba Sầm chặn lại như vậy, Sầm Tuế không nói lời nào nữa.
Lúc này mẹ Sầm mở miệng, nhìn ba Sầm và nói: "Nhưng anh cũng hơi kích động rồi, trực tiếp phủ định cả vòng tròn."
Ba Sầm đương nhiên nói: "Mỗi người đều có chuyện đông chuyện tây để ghét, tôi chỉ ghét vòng tròn này."
Bà Sầm tiếp lời: "Vậy ông không đụng vào là được rồi, ông quản người ta có chơi hay không làm gì. Chơi đến táng gia bại sản, đó cũng là chuyện của người ta."
Ba Sầm lại nói: "Tôi không quan tâm đến người khác, tôi chỉ quan tâm đến gia đình tôi."
Mẹ Sầm cười một chút: "Ông cũng không nhìn ba người nhà mình đi, ai có bản lĩnh chơi sưu tầm, đi ra ngoài chỉ sợ người ta lừa."
Sầm Tuế nghe những lời như vậy, giơ tay sờ sờ sau gáy.
Bởi vì chột dạ, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, một chút muốn ngồi không yên.
Mắt thấy ba mẹ Sầm muốn tranh cãi vì chủ đề này, Đồng Tinh Tinh khiến cho hai người yêu thích nhất, vội vàng nhìn Sầm Tuế, chuyển đề tài hỏi: "Ba của đàn anh đó không sao chứ?"
Sầm Tuế theo đề tài của cô ta gật đầu: "Đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, nhưng sợ là không đòi lại được tiền."
Đồng Tinh Tinh gật đầu phụ họa: "Người không sao là tốt rồi."
Vốn Sầm Tuế còn muốn cùng ba mẹ Sầm nói chuyện, có thể giúp người đàn ạnh này như thế nào.
Nhưng thấy ông Sầm bài xích, chán ghét giới đồ cổ như vậy, cô cũng không có ý định cùng bọn họ nói chuyện về vòng tròn này nữa, dù sao một khi trò chuyện nhiều, nói không chừng nói lỡ miệng nói cô cũng đang chơi cái này.
Nói nhiều hơn một câu không bằng nói ít hơn một câu.
Trong lòng Sầm Tuế yên lặng suy nghĩ, ngày mai cô vẫn nên đến Cổ thành để thương lượng cách giải quyết một chút cùng Vinh Mặc hoặc với mấy người lão Từ kia đi thôi.
Kể từ khi trời trở nóng, những sạp hàng kia cũng không còn dọn ra vào những lúc cực nóng vào buổi trưa nữa.
Buổi sáng và buổi chiều thì thay phiên nhau dọn ra cỡ hai ba giờ, đôi khi cũng vào trong chợ đêm để dọn đến chín mười giờ.
Hôm nay, lão Từ và lão Cổ ra ngoài từ sớm, không cần biết buổi sáng có người đến hay không đã bày xong sạp hàng rồi ngồi xuống, cầm cây quạt phe phẩy, nói vài câu tào lao với nhau.
Vừa nói chuyện, lão Từ vừa lấy chiếc điện thoại ra, cảm thấy nói chuyện tào lao mãi cũng vô nghĩa, ông ta định sẽ xem vài đoạn video hài hước ở trên mạng để giết thời gian.
Sau đó, ông ta mở khóa điện thoại rồi lướt xem hai ba đoạn video, vừa mới vui vẻ cười haha trước màn hình điện thoại được hai tiếng thì đã có người cầm lấy một chiếc ghế xếp nhỏ màu đen ở bên cạnh ông ta để ngồi xuống cạnh sạp hàng. Ông ta cứ tưởng rằng có khách đến mua nên vội ngẩng đầu lên xem, nào ngờ lại phát hiện đó là Sầm Tuế.
Cô gái ăn mặc mát mẻ, áo thun ngắn tay quần cụt, mái tóc xõa bù xù trên vai, trong miệng cô ngậm một chiếc kẹo que như thể không phải là đang ăn kẹo mà là để tỏ ra ngang ngược. Tùy tiện ngồi xuống một chỗ, mấy mét xung quanh đều là thiên hạ của cô.
Thỉnh thoảng Sầm Tuế cũng sẽ đến giúp bọn họ mua đồ cổ nên bây giờ đều đã là người quen, mỗi khi gặp mặt cũng không cần phải chào hỏi quá khách sáo.
Lão Từ đặt điện thoại xuống, cười nói với Sầm Tuế: “Sao hôm nay lại tới sớm thế này?”
Thật ra là do ngủ không ngon nên mới dậy sớm.
Vì vẫn còn sớm nên tất nhiên là Vinh Mặc chưa tới, vậy nên cô mới quyết định đến khu chợ để tìm lão Từ.
Trong miệng Sầm Tuế cắn kẹo que, cô ngậm một hồi để vị ngọt tan vào trong cổ họng.
Cô cũng không nói chuyện khách sáo làm gì mà chỉ lấy kẹo que từ trong miệng ra rồi nói với lão Từ: “Gần đây gặp chút chuyện cực kỳ bực bội. Cho nên mới đến trò chuyện với mấy ông một chút, xem xem có cách nào có thể giúp tôi hả giận hay không.”
Ông đặt điều khiển từ xa trong tay xuống, đột nhiên phẫn nộ mở miệng và nói: "Cái vòng tròn đồ cổ này là là hại chết người, không thể chạm vào! Bao nhiêu người ở bên trong này ngã xuống và chịu thiệt thòi, ngay cả công đạo cũng không có chỗ đòi!"
Sầm Tuế giật nảy mình bởi giọng điệu kịch liệt của ba Sầm đột nhiên phát ra.
Trong nháy mắt cô dừng lại, nhìn ba Sầm và nói: "Ba... Không phải ba cũng bị người ta lừa gạt chứ?"
Ba Sầm hừ lạnh một tiếng: "Trời sinh ba không thích cái vòng tròn này, bài xích từ sâu trong linh hồn, cũng không bao giờ chạm vào cái vòng tròn này! Những lão già kia hại chết bao nhiêu người, không đếm được. Tốt nhất là đừng dính vào."
Không ngờ ba Sầm lại có ác cảm với giới đồ cổ lớn như vậy, Sầm Tuế nhịn không được cảm thấy may mắn trong lòng một chút —— cũng may lúc trước không nói với bọn họ là cô đang làm việc ở cửa hàng đồ cổ, còn có chuyện nhặt rò rỉ. Nếu biết được, ba Sầm có nổ tung không?
Sầm Tuế nhẹ giọng nói: "Cũng không đến mức khoa trương như vậy."
Ông Sầm lại hừ một tiếng: "Ba của đàn anh của con đã tự sát rồi, chuyện này còn không khoa trương sao?"
Bị ba Sầm chặn lại như vậy, Sầm Tuế không nói lời nào nữa.
Lúc này mẹ Sầm mở miệng, nhìn ba Sầm và nói: "Nhưng anh cũng hơi kích động rồi, trực tiếp phủ định cả vòng tròn."
Ba Sầm đương nhiên nói: "Mỗi người đều có chuyện đông chuyện tây để ghét, tôi chỉ ghét vòng tròn này."
Bà Sầm tiếp lời: "Vậy ông không đụng vào là được rồi, ông quản người ta có chơi hay không làm gì. Chơi đến táng gia bại sản, đó cũng là chuyện của người ta."
Ba Sầm lại nói: "Tôi không quan tâm đến người khác, tôi chỉ quan tâm đến gia đình tôi."
Mẹ Sầm cười một chút: "Ông cũng không nhìn ba người nhà mình đi, ai có bản lĩnh chơi sưu tầm, đi ra ngoài chỉ sợ người ta lừa."
Sầm Tuế nghe những lời như vậy, giơ tay sờ sờ sau gáy.
Bởi vì chột dạ, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, một chút muốn ngồi không yên.
Mắt thấy ba mẹ Sầm muốn tranh cãi vì chủ đề này, Đồng Tinh Tinh khiến cho hai người yêu thích nhất, vội vàng nhìn Sầm Tuế, chuyển đề tài hỏi: "Ba của đàn anh đó không sao chứ?"
Sầm Tuế theo đề tài của cô ta gật đầu: "Đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, nhưng sợ là không đòi lại được tiền."
Đồng Tinh Tinh gật đầu phụ họa: "Người không sao là tốt rồi."
Vốn Sầm Tuế còn muốn cùng ba mẹ Sầm nói chuyện, có thể giúp người đàn ạnh này như thế nào.
Nhưng thấy ông Sầm bài xích, chán ghét giới đồ cổ như vậy, cô cũng không có ý định cùng bọn họ nói chuyện về vòng tròn này nữa, dù sao một khi trò chuyện nhiều, nói không chừng nói lỡ miệng nói cô cũng đang chơi cái này.
Nói nhiều hơn một câu không bằng nói ít hơn một câu.
Trong lòng Sầm Tuế yên lặng suy nghĩ, ngày mai cô vẫn nên đến Cổ thành để thương lượng cách giải quyết một chút cùng Vinh Mặc hoặc với mấy người lão Từ kia đi thôi.
Kể từ khi trời trở nóng, những sạp hàng kia cũng không còn dọn ra vào những lúc cực nóng vào buổi trưa nữa.
Buổi sáng và buổi chiều thì thay phiên nhau dọn ra cỡ hai ba giờ, đôi khi cũng vào trong chợ đêm để dọn đến chín mười giờ.
Hôm nay, lão Từ và lão Cổ ra ngoài từ sớm, không cần biết buổi sáng có người đến hay không đã bày xong sạp hàng rồi ngồi xuống, cầm cây quạt phe phẩy, nói vài câu tào lao với nhau.
Vừa nói chuyện, lão Từ vừa lấy chiếc điện thoại ra, cảm thấy nói chuyện tào lao mãi cũng vô nghĩa, ông ta định sẽ xem vài đoạn video hài hước ở trên mạng để giết thời gian.
Sau đó, ông ta mở khóa điện thoại rồi lướt xem hai ba đoạn video, vừa mới vui vẻ cười haha trước màn hình điện thoại được hai tiếng thì đã có người cầm lấy một chiếc ghế xếp nhỏ màu đen ở bên cạnh ông ta để ngồi xuống cạnh sạp hàng. Ông ta cứ tưởng rằng có khách đến mua nên vội ngẩng đầu lên xem, nào ngờ lại phát hiện đó là Sầm Tuế.
Cô gái ăn mặc mát mẻ, áo thun ngắn tay quần cụt, mái tóc xõa bù xù trên vai, trong miệng cô ngậm một chiếc kẹo que như thể không phải là đang ăn kẹo mà là để tỏ ra ngang ngược. Tùy tiện ngồi xuống một chỗ, mấy mét xung quanh đều là thiên hạ của cô.
Thỉnh thoảng Sầm Tuế cũng sẽ đến giúp bọn họ mua đồ cổ nên bây giờ đều đã là người quen, mỗi khi gặp mặt cũng không cần phải chào hỏi quá khách sáo.
Lão Từ đặt điện thoại xuống, cười nói với Sầm Tuế: “Sao hôm nay lại tới sớm thế này?”
Thật ra là do ngủ không ngon nên mới dậy sớm.
Vì vẫn còn sớm nên tất nhiên là Vinh Mặc chưa tới, vậy nên cô mới quyết định đến khu chợ để tìm lão Từ.
Trong miệng Sầm Tuế cắn kẹo que, cô ngậm một hồi để vị ngọt tan vào trong cổ họng.
Cô cũng không nói chuyện khách sáo làm gì mà chỉ lấy kẹo que từ trong miệng ra rồi nói với lão Từ: “Gần đây gặp chút chuyện cực kỳ bực bội. Cho nên mới đến trò chuyện với mấy ông một chút, xem xem có cách nào có thể giúp tôi hả giận hay không.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook