Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vừa nghe cô nói vậy, lão Cổ cũng xách ghế xếp xích lại gần, hỏi Sầm Tuế: “Sao thế? Ai khiến cô tức giận?”

Lão Từ cũng cảm thấy tò mò: “Người trong giới đồ cổ à? Không đúng, cô là một đứa lanh lợi cơ mà.”

Sầm Tuế nhìn lão Từ, sau đó lại nhìn đến lão Cổ: “Chính là ông chủ của Vạn Bảo Đường, Đường Hạc Niên, các ông có biết không?”

Lão Từ trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó giơ tay chỉ lên phía tây: “Vạn Bảo Đường? Cái tiệm ở trên con phố kia à?”

Sầm Tuế bỏ kẹo que vào trong miệng rồi cắn một cái, gật đầu: “Lúc nãy tôi đã đi xung quanh một vòng rồi, ở chỗ chúng ta chỉ có một tiệm tên là Vạn Bảo Đường thôi.”

Lão Từ ‘chậc’ một tiếng: “Mỗi ngày đều lăn lộn ở khu này nên tất nhiên là chúng tôi biết rõ ở đây có bao nhiêu cửa hàng cửa tiệm, đương nhiên là cũng biết cả Vạn Bảo Đường luôn. Nhưng mà hình như ông chủ ở đó không phải họ Đường thì phải, cái gì mà… Nhớ rồi, họ Chu.”

Nhìn lão Từ, Sầm Tuế hơi nghi ngờ: “Ông chủ của Vạn Bảo Đường họ Chu ư?”

Lão Từ còn chưa kịp nói nửa lời, lão Cổ đã giơ tay đánh ông ta: “Người họ Chu không phải là ông chủ, đó chỉ là nhân viên đến trông coi cửa tiệm thôi. Ông chủ của Vạn Bảo Đường có tên là Đường Hạc Niên thật, thỉnh thoảng ông ta cũng có đến đây, đó là một ông lão cao tuổi, vừa nhìn đã biết là rất có học thức.”

Lão Từ suy nghĩ một chút: “Thế thì đúng là tôi không biết thật.”

Sầm Tuế nghe lời nhìn hai ông ấy, sau đó lấy kẹo que trong miệng ra rồi nói: “Cái gì mà ông lão có học vấn chứ, ông ta chỉ là một ông già chuyên đi lừa gạt mà thôi. Ông ta đã lừa ba của bạn học tôi mua phải hàng giả, sau đó còn moi sạch tiền tiết kiệm của nhà bọn họ, ba của bạn học tôi không chịu nổi nên đã tự sát, bây giờ đang nằm trong bệnh viện kia kìa.”

Những chuyện như thế này cũng không quá mới mẻ.



Từ lúc đến nơi này, ai còn chưa bị mấy tên lừa đảo lừa một lần, ít nhiều gì thì cũng đã bị để ý.

Lão Từ và lão Cổ lộ vẻ không hiếm lạ gì rồi hỏi Sầm Tuế: “Ông ta không sao chứ?”

Sầm Tuế ném cây kẹo que chỉ còn nhỏ bằng hạt đậu vào trong thùng rác bên cạnh: “Người thì cứu được nhưng tiền đã bỏ ra lại không thể tìm về. Tôi đoán rằng cái lão Đường Hạc Niên này chỉ đang tỏ ra như mình là một người có học thức hoặc là cũng có chút kiến thức mà thôi, ông ta dùng chút thủ đoạn nhỏ để tẩy não ba của bạn học tôi, dụ ông ấy chơi sưu tầm, thẩm định giúp ông ấy, khiến ông ấy mua trúng toàn hàng giả.”

Lão Từ và lão Cổ lập tức hiểu rõ mọi chuyện ngay, đây chỉ là một gã ngoài nghề bị Đường Hạc Niên dụ dỗ nên tập tành chơi đồ cổ.

Vì không hiểu cái gì nên mới bị Đường Hạc Niên nắm trong lòng bàn tay để đùa giỡn, ông ấy coi Đường Hạc Niên như anh em bạn bè, Đường Hạc Niên lại coi ông ấy như một kẻ ngu.

Sầm Tuế khẽ thở dài rồi nhìn lão Từ và lão Cổ: “Vậy nên các ông nói xem, ông ta có phải là một tên lừa đảo không? Tuy ông ta không trực tiếp đụng tay vào những món đồ đã bán cho ba của bạn tôi nhưng các ông nghĩ mà xem, những món đồ hàng giả ấy có thể không liên quan đến ông ta được sao?”

Lão Từ lại ‘chậc’ một tiếng rồi suy nghĩ: “Đường Hạc Niên không bán đồ cho ông ấy mà chỉ thẩm định món đồ, đồng thời cũng không thu thêm bất kỳ lệ phí nào vì là anh em. Trong vòng nước sâu, nếu cứ lôi luật lệ ra nói thì cũng rất dọa người. Nếu lúc giao dịch còn dùng đến tiền mặt thì thật sự rất khó lấy lại được tiền. Đường Hạc Niên người ta không hề lấy của ông một đồng tiền nào, dù có mang ông ta đến đồn cảnh sát thì cũng không biết ông ta sẽ nói thế nào đâu.”

Lão Cổ cũng phụ họa nói: “Chuyện này nói trắng ra chính là ba của bạn học của Tiểu Sầm là một tay mơ, ông ấy bị Đường Hạc Niên mê muội đùa giỡn, đồng thời cũng bị ông ta tẩy não. Ông ấy coi Đường Hạc Niên như anh em, tự nguyện để người ta thẩm định đồ cổ giúp ông ấy, sau đó cũng tự nguyện bỏ tiền ra để mua những món đồ đó. Bây giờ rốt cuộc khi đã phát hiện ra những món đồ ấy đều là giả, ông ấy mới giật mình nhận ra mọi chuyện.”

Nghe lão Cổ nói, lão Từ gật đầu: “Ba của bạn học cô nghĩ rằng mình đã bị Đường Hạc Niên lừa nhưng ông ấy lại không hề có chứng cứ nào. Từ đầu đến cuối cũng không có kẻ nào ép ông ấy phải mua đồ của người ta cả. Tiểu Sầm, cô cũng biết những chuyện thế này đều là chính mình gãy răng tự nuốt vào bụng mà, coi như là bỏ tiền để mua một bài học đi.”

Tất nhiên là Sầm Tuế biết những chuyện này, không thì ba của Lục Văn Bác cũng đã không tự sát.

Nếu có thể lấy lại được tiền một cách dễ dàng thì vấn đề đã được giải quyết ngay, không cần phải làm ra những chuyện cực đoan như vậy.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...