Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lão Cổ lại giải thích thêm một câu: “tôi đây cũng không phải là vì nghĩ cho Tiểu Sầm sao?”

Nói xong cũng không lại khuyên thêm câu nào nữa, đi giúp lão Từ và Sầm Tuế làm việc.

Có điều nửa tiếng đồng hồ sau, trên kệ quầy hàng dựng thêm một tấm thẻ nhỏ, chữ viết trên đó không giống nhau, có xấu có đẹp, nhưng nội dung đều là một: “Ba giờ chiều mai, hoan nghênh đến Vạn Bảo Đường xem đấu khẩu.”

Biển quảng cáo mới đặt ở đó có một ngày, nhưng phàm là những người đến Cổ Thành tham quan, đều biết về chuyện này.

Có người cảm thấy thú vị, chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, thế là chuyện này càng được lan ra trong phạm vị rộng hơn.

Đương nhiên, phạm vi này dù có được mở rộng đến đâu, thì cũng chỉ ở trong phạm vị Cổ Thành.

Ra khỏi phạm vi là không có khả năng, cũng là một bộ phận người trong phạm vi này, vừa cảm thấy hứng thú vừa có thời gian rảnh, sẽ dự tính tới xem náo nhiệt

Mà đối với Sầm Tuế mà nói, đạt được hiệu quả như vậy cũng đủ rồi.

Tay cô cầm chiếc đĩa sứ Thanh Hoa mà Vinh Mặc đưa cho, một chút cũng không căng thẳng lo lắng, Ở Trân Bảo Trai tiếp tục vô lo vô nghĩ mà đọc sách ôn bài.

Buổi tối về nhà ngủ một giấc thật ngon, sáng hôm sau thức dậy đến Trân Bảo Trai, cũng so với hôm qua thư giãn hơn nhiều.

Vinh Mặc hôm nay đến Trân Bảo Trai cũng không coi là quá sớm, nhưng anh vừa đến, đặt một kiện đồ xuống trước mặt Sầm Tuế.

Đây là một cái vò rượu nhỏ, trên thân có hình những con sóng cùng tượng bay nhiều màu sắc, hoa văn có chút đơn giản, màu sắc tuy rạng rỡ nhưng lại không thô tục tầm thường.



Sầm Tuế cần thận cầm cái vò lên, sau đó ánh mắt hơi ngạc nhiên nhìn về hướng Vinh Mặc: “Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tự Quán*?

*Tên của vò rượu, Quán: vò,hũ.

Thiên Tự Quán là vò rượu được chế tạo từ năm Thành Hóa thời nhà Minh, cũng là vật nổi tiếng nhất trong Thành Hóa Đấu Thải*, là vật phẩm hàng đầu, cũng là đồ sứ ngự dùng của Hoàng đế Thành Hóa Chu Kiến Thâm, vì vậy nên được gọi là “Thiên Tử Quán”.

*Kho tàng nghề thủ công sứ của Trung Quốc năm Thành Hóa.

Bởi vì là đồ ngự dùng* nên được chế tác cực kỳ tinh xảo, số lượng còn lại trên thế giới cũng cực kỳ ít, so với chén Kê Hang được chế tạo cùng thời kỳ còn quý giá hơn. Vì thế giá cả cũng là giá trên trời, sợ là dù chỉ còn chút tàn dư cũng sẽ bị lên đến mấy nghìn vạn.

Trong tay Vinh Mặc vậy mà lại có thứ đồ trân quý đặc biệt như vậy, Sầm Tuế lại bị anh làm cho trấn kinh rồi.

Cái này nếu mang đi bán đấu giá, chắc chắn sẽ bị người ta tranh nhau giành giật để mua, giá cả cũng phải lên đến một hai tỷ.

Sầm Tuế cẩn thận đặt cái vò xuống, nhìn Vinh Mặc hỏi: “Anh từ đâu mà có được thứ này vậy?”

Vinh Mặc cũng nhìn về phía cô, ngữ khí đều đều đơn giản nói: “Đồ gia truyền đó, ba tôi để lại cho tôi, luôn luôn cất ở trong nhà chưa từng mang ra ngoài.”

Sầm Tuế nhịn không được mà “ xùy” một tiếng, trong lòng nghĩ đồ gia truyền này cũng thật là quý quá đi.

Thứ đồ trân quý như này, mang đến đấy làm gì, cô lại tự nhiên quay qua hỏi: “Vậy ….mang đến đây làm gì?”

Vinh Mặc nói chuyện vẫn đơn giản như vậy: “Vật đánh cược”

Nói đến thải đầu, Sầm Tuế đột nhiên nhớ ra---Cô đến cửa đấu khẩu, đương nhiên phải mang Vật đánh cược đến rồi, vật đánh cược càng lớn, thì vụ cá cược cũng càng lớn.

Cô luôn nghĩ rằng bản thân nhất định sẽ thắng mà quên mất luôn chuyện này.



Nhưng mà, Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tử Quán…

Sầm Tuế nhìn Vinh Mặc: “Vật đánh cược này…có phải hay không cũng quá lớn rồi.”

Cái này nếu như cược thua, thì đồ gia truyền đáng giá mấy tỷ mà ba anh để lại cho anh, cũng sẽ mất.

Vinh Mặc ngược lại rất bình tĩnh, cười một tiếng nói: “Nếu đã cược thì phải cược cái lớn nhất chứ.”

Rồi lại hỏi một câu: “Cô sẽ thua sao?”

Sầm Tuế “xùy” một tiếng: “Thua thì khẳng định là không thể thua rồi…”

Một lát sau lại nói tiếp: “Chính là… Vật này cũng quá giá trị rồi, đột nhiên có chuyện ngoài ý muốn…”

Vinh Mặc cười cười: “Thua rồi thì nuôi tôi cả đời này đi.”

Nghe thấy những lời này, Sầm Tuế tự dưng thấy thả lỏng một chút.

Cô nhìn chằm chằm Vinh Mặc một lúc, nhìn xong lại nói: “Sao tôi lại đột nhiên nghĩ, anh giống như có rất nhiều bí mật, rất bí ẩn?”

Vinh Mặc vẫn là ung dung cười: “Bí ẩn như thế nào?”

Sầm Tuế tiếp tục nhìn anh, mở miệng nói: “Lúc trước tôi muốn bán Sài Từ, anh trực tiếp bỏ ra hai ngàn vạn quyên cho bảo tàng, bây giờ tôi muốn tìm Đường Hạc Niên đấu khẩu, anh lại lặng lẽ lấy ra Thiên Tử Quán, anh rốt cuộc có bao nhiêu tài sản, có thể khiến anh tiêu đến mức táng gia bại sản như vậy.”

Vinh Mặc nhịn cười, cố bày ra dáng vẻ nghiêm túc: “Đây là tài giản cuối cùng của tôi rồi, đồ gia truyền đó hiểu không? Lần này nếu thật sự thua nữa, thì chỉ còn lại cái tiệm đồ cổ này thôi. Vì vậy cô không thể thua, tôi còn phải truyền lại cho con của tôi nữa.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...