Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nghe những lời này, Sầm Tuế nhịn không được mà cười thành tiếng: “Được, vì để lưu lại cho con anh chút tài sản, tôi nhất định sẽ thắng.”

Vinh Mặc dơ tay lên: “Con tôi có thể có đồ gia truyền hay không, phải xem cô thế nào.”

Sầm Tuế cười một tiếng võ lên tay anh: “Vậy, chắc chắn sẽ có.”

* * * * * * *

Sầm Tuế từ chỗ Vinh Mặc lấy hàng giả của Đĩa sứ Thanh Hoa, còn có bảo vật Thành Hoá Đấu Thải Thiên Tự Quán, vì cuộc đấu khẩu mà chuẩn bị thật tốt.

Đợi đến hơn 2 giờ chiều, cô cầm hai thứ đồ này, trước đi đến khu quầy hàng tìm lão Từ.

Sầm Tu đặt đồ trên quầy hàng, hiển nhiên vẫn là bộ dáng bị Thái Sơn đè cũng không loạn.

Dường như những lời nói phóng đại đã nói ra, biển quảng cáo nhỏ đã làm ra, người nhất định phải đi đấu khẩu kia, không phải là cô vậy.

Nhìn thấy Sầm Tuế bộ dạng bình tĩnh nhàn rỗi mà đến quầy hàng, lão từ trực tiếp giơ ngón tay cái cho cô: “Cô cái tâm lý tố chất này, tôi thật sự phục rồi.”

Sầm Tuế đối với những ngôn từ tán thưởng như này đã miễn dịch rồi, trực tiếp nhìn lão Từ hỏi: “Những người tôi làm phiền ông tìm giúp, đã tìm được chưa.’

Lão Từ cười nhẹ: “Chuyện cô phó thác tôi làm, há lại có thể làm không tốt.”

Nói xong dơ tay lên vỗ hai tiếng, cao giọng gọi một câu: “Mấy người anh em, ra đây nào.”

Lão Từ vừa nói xong, từ cái lều cách đó không xa, bốn thanh niên trẻ trung tuấn tú người trước người sau bước ra, bốn người đều tóc vuốt keo, trên mặt đều đeo kính râm, trong đó có một người còn đang vác một chiếc máy quay to đùng trên vai.



Chính là nhìn một cái, những người này không giống như đến để xem náo nhiệt gây ồn, mà giống như là đến để làm nóng con phố.

Sầm Tuế nhìn thấy bốn người, trong phút chốc cau mày.

Cô nhờ lão Từ tìm mấy người đến giúp cô đứng ngoài xem náo nhiệt, đây rốt cuộc là tìm kiểu gì, vậy mà lại tìm bốn người Trần Vũ.

Đợi bốn người Trần Vũ bộ dáng bất khả chiến bại, khí thế hừng hực tiến đến trước mặt, cô trực tiếp quay đầu nhìn lão Từ, vẻ mặt cạn lời hỏi một câu: “Chú à, ông giải thích một chút, đây là chuyện gì hả?”

Lão Từ cười ha hả nói: “Tiểu Sầm, không biết bọn họ nghe được thông tin từ đâu, lại tự mình đến đăng ký. Nếu như đã đến, vậy có cản cũng cản không nổi. Bọn họ còn có tên nhóm, gọi là M4 đại học Tô An khoa tài chính, ngầu chưa.”

Sầm Tuế tiếp tục cạn lời, ánh mắt xa xăm nhìn vè phái bốn người Trần Vũ: “M…..4?”

Uông Kiệt kéo kính râm trên mặt xuống một chút, lộ ra ánh mặt nhìn Sầm Tuế: “Đại học Tô An khoa tài chính tứ đại mãnh nam, gọi tắt là M4, thế nào, ngầu không?”

Sầm Tuế “…..”

Miễn cưỡng cười khan một tiếng: “Ngầu…ngầu chết đi được =))”

Uông Kiệt đeo lại kính: “Đi thôi, có chúng tôi ở đây, trên địa bàn thành phố Tô An này, ai cũng không dám bắt nạt cô.”

Uông Kiệt vừa nói xong lời này, Triệu Tử Trừng chêm thêm một câu: “Thực ra, tôi là bị ép đến.”

Uông Kiệt và Trần Vũ nhìn về phía anh ta, anh ta trong chỗ lát ngậm chặt miệng không nói nữa.

Chu Nhất Miểu bên này cũng lên tiếng: “F***, Các người có đi nhanh không, cái này ( máy quay) cũng phải nặng đến bốn năm cân, mấy người mẹ nó vác thử xem.”

Sầm Tuế: “….”

Thôi vậy, tìm cũng tìm rồi, tới cũng tới rồi, dùng tạm vậy.



Sầm Tuế mang theo bốn người Trần Vũ đến Vạn Bảo Đường, trên đường đi thu hút rất nhiều ánh mắt.

Vốn dĩ “đấu khẩu” hai từ này, đã biến chuyện này hoa mỹ hóa đến ôn nhã rồi, hiện giờ nhóm người Trần Vũ đi theo, cũng mẹ nó giấu không được bản chất bọn họ đến quán người ta gây náo loạn.

Đi trên đường, Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu vẫn còn nói chuyện.

Triệu Tử Trừng hỏi Chu Nhất Miểu: “Cậu mẹ nó đã học được chưa, cái thứ đồ chơi này lắm nút quá, biết ghi thế nào không?”

Chu Nhất Miểu vác máy quay trên vai, mở miệng nói: “Mình mẹ nó đến mở máy còn không biết, ghi hình cái sh** à.”

Lời vừa nói đến đây, Sầm Tuế, Uông Kiệt và Trần Vũ quay đầu lại kỳ quái nhìn hắn, nhìn về phía Triệu Tử Trừng, anh ta phút chốc cứng họng.

Cứng họng một hồi, Chu Nhất Miểu hehe cười một tiếng: “Tôi tìm hiểu cả buổi cũng không biết cách sử dụng, Thôi thì giả vờ thôi vậy, cứ cầm như vậy chắc cũng giống quay đi.”

Nói xong còn liếc sang Triệu Tử Trừng nói: “Mình mà vác mệt rồi, cậu phải vác thay mình đấy.”

Sầm Tuế: “….”

Bọn họ rốt cuộc đến để làm gì chứ?

Đừng có mà đến lúc đó lời nói không thống nhất, trực tiếp vác máy quay náo loạn quán nhà người ta.

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, Sầm Tuế cũng không quản họ nhiều, ôm lấy cái rương, một đường tiến về Vạn Bảo Đường.

Lúc đến Vạn Bảo Đường cũng là gần 3 giờ chiều, những người xung quanh tụ tập lại xem náo nhiệt khá là đông.

Mọi người nhìn thấy Sầm Tuế cùng bốn người Trần Vũ tiến vào, trong đầu hiện lên năm chữ: “người đến tìm phiền phức” không nhịn được bắt đầu quay sang nghị luận đủ đường.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...