Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 204:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Có người nghị luận nhan sắc, cũng có người nghị luận bọn họ không biết trời cao đất dày, dù sao cũng là đợi xem náo nhiệt.
Sầm Tuế mang bốn người Trần Vũ bước vào trong, thực sự dọa cho Chu Cao Viễn một phen.
Sau khi hơi ngẩn ra một hồi, Chu Cao Viễn cười ra thành tiếng, trong lòng nghĩ đám tiểu tử này thật biết chơi, quả nghiên là có tiền thì tùy hứng như vậy.
Sầm Tuế không quan tâm Chu Cao Viễn đang nghĩ gì, khách khí với anh ta mấy câu, hỏi: “Đường Hạc Niên vẫn chưa đến? Phải không?”
Chu Cao Viễn cười cười, nói chuyện vẫn thập phần khách khí, nói: “Ông chủ không có thời gian, để tôi tiếp đãi cô đi.”
Sầm Tuế nhìn anh ta, không lưu lại chút mặt mũi cho anh ta nói: “Anh? Chỉ có mình anh trông tiệm, có thể làm chủ việc thu đồ vật sao?”
Chu Cao Viễn vẫn cười cười, khuôn mặt mang theo bộ dáng “Tôi không cùng trẻ con vắt mũi chưa sạch nói chuyện”, cũng không để Sầm Tuế vào mắt, trả lời: “Nhãn lực của tôi rất tốt, ông chủ rất yên tâm.”
Anh ta vừa nói xong lời này, Uông Kiệt đứng đằng sau Sầm Tuế bỗng lên tiếng: “Ông chủ của các người chắc là sợ rồi đi, muốn làm rùa rụt cổ à.”
Chu Cao Viễn nghe thấy những lời này bật cười, nhìn Uông Kiệt nói: “Nhóc con, không phải là sợ, là không cần thiết.”
Sầm Tuế nhìn anh ta, cười một tiếng: “Vậy sao?Hy vọng một lúc nữa anh có thể thật sự giải quyết được.”
Chu Cao Viễn vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh, cũng không cùng Sầm Tuế đấu khẩu nữa, nói: “Ngồi xuống trước đã.”
Sầm Tuế cũng không muốn cùng anh ta phí lời lãng phí thời gian nữa, chủ yếu là Đường Hạc Niên không tới, lãng phí thời gian của cô.
Cô không nói gì nữa, theo Chu Cao Viễn vào trong tiệm, đi đến bàn Phảng Cổ Bát Tiên ngồi xuống.
Sau khi Chu Cao Viễn ngòi xuống, trực tiếp hỏi cô: “Cô mang cái gì đến làm vật cá cược?”
Sầm Tuế sớm đã có chuẩn bị trước, trả lời cũng rất thẳng thắn: “Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tự Quán.”
Nhưng bảy chữ kia vừa phát ra khỏi miệng, không chỉ Chu Cao Viễn, Mà còn rất nhiều người đang vây xem xung quanh, đột nhiên ngẩn ra một hồi.
Chỉ có bốn người Trần Vũ nghe không ra bảy chữ này có huyền cơ gì, sắc mặt hoàn toàn không có chút biến hóa.
Sau khi ngẩn ra hồi lâu, Chu Cao Viễn nhịn không được mà cười nhẹ, bộ dạng như vừa nghe được một chuyện rất đáng cười, sau đó nhìn về phía Sầm Tuế từng câu từng chữ hỏi: “Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tự Quán?”
Sầm Tuế nhìn anh ta, ánh mắt chắc như núi: “Anh, không cần cảm thấy bản thân đã nghe lầm đâu, chính là vật nổi tiếng ngang bằng chén Kê Hang-Thành Hoá Đấu Thải Thiên Tự Quán. Mang đi bán đấu giá, giá trị có thể lên đến mấy trăm triệu.”
Chu Cao Viễn vẫn còn chưa lên tiếng, những người xung quanh đã nháo nhác: “Lời nói vô căn cứ, đồ đâu?”
Sầm Tuế không hoang mang, không cố ý dụ nhử bọn họ, nhưng lại biến Chu Cao Viễn và đám người thành bộ dạng hai mắt long lanh mong chờ.
Cô trước cầm Thiên Tự Quán ra, thật cẩn thận đặt lên bàn, Bát Tiên rồi nói: “Cho anh mở mang tầm mắt.”
Vốn dĩ Chu Cao Viễn và mấy người xung quanh còn không tin, nhưng khi đồ được lấy ra, xung quanh nhất thời trở nên im lặng.
Trong chỗ lát tất cả mọi người đều nín thở, trừng mắt nhìn chằm chằm Thiên Tự Quán.
Chính vào lúc không gian im lặng như tờ, Triệu Tử Trừng đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Chỉ là thứ đồ chơi thôi, mà đáng giá mấy trăm triệu sao?”
Chính câu nói này, làm mọi người xung quanh đều hồi thần lại.
Chu Cao Viễn nâng mắt nhìn Sầm Tuế, đáy mắt đã bị bao trùm bởi sự trấn kinh và mất bình tĩnh.
Anh ta thậm chí đột nhiên ngồi không yên nữa, muốn đi gọi điện thoại cho Đường Hạc Niên.
Anh ta cùng những người xung quanh, chỉ nghĩ tiểu nha đầu này coi như tới đấu khẩu, nhiều nhất chỉ mang đến một món đồ chơi nhỏ, hồ nháo một lúc. Kết quả ai mà ngờ được, cô lại mang theo một vật cá cược lớn như vậy.
Bởi vì vật được mang ra cá cược quá lớn, việc này trong chốc lát không thể xem nhẹ được nữa.
Những người xung quanh khẽ hắng giọng, đè nén giọng nói: “Đúng là được mở mang tầm mắt. Hôm nay nếu không phải là cô gái nhỏ kia thua mất Thiên Tự Quán, thì chính là Vạn Bảo Đường mất hết uy tín. Mang đến một vật giá trị như vậy, đây là mối thù lớn đến thế nào chứ?”
Những người bên cạnh khẽ lắc đầu, thần sắc căng cứng không nói chuyện nữa.
Sầm Tuế để mọi người nhìn qua Thiên Tự Quán, sau đó cần thận thu lại.
Sau đó không quan tâm trên mặt Chu Cao Viễn là biểu tình gì, trực tiếp lấy ra đĩa sứ Thanh Hoa thời nhà Nguyên, đặt lên bàn nói: “Đây là thứ đồ tôi muốn bán, mời anh nhìn qua xem.”
Bởi vì Thiên Tự Quán cùng vẻ mặt bình tĩnh của Sầm Tuế, Chu Cao Viễn vô thức chảy mồ hôi hột.
Anh ta nhìn về đĩa sứ Thanh Hoa đang được đạt trên bàn, lặng lẽ hít một hơi thật sâu, đeo găng tay lên, cầm dụng cụ ở trên bàn lên, mở kính hiển vi ra, chính thức bắt đầu giám định.
Có người nghị luận nhan sắc, cũng có người nghị luận bọn họ không biết trời cao đất dày, dù sao cũng là đợi xem náo nhiệt.
Sầm Tuế mang bốn người Trần Vũ bước vào trong, thực sự dọa cho Chu Cao Viễn một phen.
Sau khi hơi ngẩn ra một hồi, Chu Cao Viễn cười ra thành tiếng, trong lòng nghĩ đám tiểu tử này thật biết chơi, quả nghiên là có tiền thì tùy hứng như vậy.
Sầm Tuế không quan tâm Chu Cao Viễn đang nghĩ gì, khách khí với anh ta mấy câu, hỏi: “Đường Hạc Niên vẫn chưa đến? Phải không?”
Chu Cao Viễn cười cười, nói chuyện vẫn thập phần khách khí, nói: “Ông chủ không có thời gian, để tôi tiếp đãi cô đi.”
Sầm Tuế nhìn anh ta, không lưu lại chút mặt mũi cho anh ta nói: “Anh? Chỉ có mình anh trông tiệm, có thể làm chủ việc thu đồ vật sao?”
Chu Cao Viễn vẫn cười cười, khuôn mặt mang theo bộ dáng “Tôi không cùng trẻ con vắt mũi chưa sạch nói chuyện”, cũng không để Sầm Tuế vào mắt, trả lời: “Nhãn lực của tôi rất tốt, ông chủ rất yên tâm.”
Anh ta vừa nói xong lời này, Uông Kiệt đứng đằng sau Sầm Tuế bỗng lên tiếng: “Ông chủ của các người chắc là sợ rồi đi, muốn làm rùa rụt cổ à.”
Chu Cao Viễn nghe thấy những lời này bật cười, nhìn Uông Kiệt nói: “Nhóc con, không phải là sợ, là không cần thiết.”
Sầm Tuế nhìn anh ta, cười một tiếng: “Vậy sao?Hy vọng một lúc nữa anh có thể thật sự giải quyết được.”
Chu Cao Viễn vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh, cũng không cùng Sầm Tuế đấu khẩu nữa, nói: “Ngồi xuống trước đã.”
Sầm Tuế cũng không muốn cùng anh ta phí lời lãng phí thời gian nữa, chủ yếu là Đường Hạc Niên không tới, lãng phí thời gian của cô.
Cô không nói gì nữa, theo Chu Cao Viễn vào trong tiệm, đi đến bàn Phảng Cổ Bát Tiên ngồi xuống.
Sau khi Chu Cao Viễn ngòi xuống, trực tiếp hỏi cô: “Cô mang cái gì đến làm vật cá cược?”
Sầm Tuế sớm đã có chuẩn bị trước, trả lời cũng rất thẳng thắn: “Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tự Quán.”
Nhưng bảy chữ kia vừa phát ra khỏi miệng, không chỉ Chu Cao Viễn, Mà còn rất nhiều người đang vây xem xung quanh, đột nhiên ngẩn ra một hồi.
Chỉ có bốn người Trần Vũ nghe không ra bảy chữ này có huyền cơ gì, sắc mặt hoàn toàn không có chút biến hóa.
Sau khi ngẩn ra hồi lâu, Chu Cao Viễn nhịn không được mà cười nhẹ, bộ dạng như vừa nghe được một chuyện rất đáng cười, sau đó nhìn về phía Sầm Tuế từng câu từng chữ hỏi: “Thành Hóa Đấu Thải Thiên Tự Quán?”
Sầm Tuế nhìn anh ta, ánh mắt chắc như núi: “Anh, không cần cảm thấy bản thân đã nghe lầm đâu, chính là vật nổi tiếng ngang bằng chén Kê Hang-Thành Hoá Đấu Thải Thiên Tự Quán. Mang đi bán đấu giá, giá trị có thể lên đến mấy trăm triệu.”
Chu Cao Viễn vẫn còn chưa lên tiếng, những người xung quanh đã nháo nhác: “Lời nói vô căn cứ, đồ đâu?”
Sầm Tuế không hoang mang, không cố ý dụ nhử bọn họ, nhưng lại biến Chu Cao Viễn và đám người thành bộ dạng hai mắt long lanh mong chờ.
Cô trước cầm Thiên Tự Quán ra, thật cẩn thận đặt lên bàn, Bát Tiên rồi nói: “Cho anh mở mang tầm mắt.”
Vốn dĩ Chu Cao Viễn và mấy người xung quanh còn không tin, nhưng khi đồ được lấy ra, xung quanh nhất thời trở nên im lặng.
Trong chỗ lát tất cả mọi người đều nín thở, trừng mắt nhìn chằm chằm Thiên Tự Quán.
Chính vào lúc không gian im lặng như tờ, Triệu Tử Trừng đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Chỉ là thứ đồ chơi thôi, mà đáng giá mấy trăm triệu sao?”
Chính câu nói này, làm mọi người xung quanh đều hồi thần lại.
Chu Cao Viễn nâng mắt nhìn Sầm Tuế, đáy mắt đã bị bao trùm bởi sự trấn kinh và mất bình tĩnh.
Anh ta thậm chí đột nhiên ngồi không yên nữa, muốn đi gọi điện thoại cho Đường Hạc Niên.
Anh ta cùng những người xung quanh, chỉ nghĩ tiểu nha đầu này coi như tới đấu khẩu, nhiều nhất chỉ mang đến một món đồ chơi nhỏ, hồ nháo một lúc. Kết quả ai mà ngờ được, cô lại mang theo một vật cá cược lớn như vậy.
Bởi vì vật được mang ra cá cược quá lớn, việc này trong chốc lát không thể xem nhẹ được nữa.
Những người xung quanh khẽ hắng giọng, đè nén giọng nói: “Đúng là được mở mang tầm mắt. Hôm nay nếu không phải là cô gái nhỏ kia thua mất Thiên Tự Quán, thì chính là Vạn Bảo Đường mất hết uy tín. Mang đến một vật giá trị như vậy, đây là mối thù lớn đến thế nào chứ?”
Những người bên cạnh khẽ lắc đầu, thần sắc căng cứng không nói chuyện nữa.
Sầm Tuế để mọi người nhìn qua Thiên Tự Quán, sau đó cần thận thu lại.
Sau đó không quan tâm trên mặt Chu Cao Viễn là biểu tình gì, trực tiếp lấy ra đĩa sứ Thanh Hoa thời nhà Nguyên, đặt lên bàn nói: “Đây là thứ đồ tôi muốn bán, mời anh nhìn qua xem.”
Bởi vì Thiên Tự Quán cùng vẻ mặt bình tĩnh của Sầm Tuế, Chu Cao Viễn vô thức chảy mồ hôi hột.
Anh ta nhìn về đĩa sứ Thanh Hoa đang được đạt trên bàn, lặng lẽ hít một hơi thật sâu, đeo găng tay lên, cầm dụng cụ ở trên bàn lên, mở kính hiển vi ra, chính thức bắt đầu giám định.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook