Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Uông Kiệt nhìn anh ta nói: “Ngồi xuống đừng động, sư phụ của mình mình đích thân dạy, cậu chỉ cần ngồi xem là được rồi, hiểu không, đệ đệ.”

Triệu Tử Trừng nghiến nghiến răng, thật sự muốn đá chết Uông Kiệt.

Đột nhiên anh ta nhạy bén bất thường, trông phút chốc biểu tình thay đổi, nâng ghế của mình lên, xẹt một cái chạy đến bên cạnh Sầm Tuế, cùng Sầm Tuế nói: “Uông Kiệt là đồ chó, đến, tôi dạy cô chơi.”

Trần Vũ ở bên cạnh nhẹ ho khan hai tiếng, nhìn chằm chằm về phía Triệu Tử Trừng, trên mặt viết ý—đều xem tôi không tồn tại nữa có phải không?

Kết quả Triệu Tử Trừng không lĩnh ngộ được, nhìn Trần Vũ hỏi: “Họng của anh không khỏe sao, em có thuốc ho này.”

Nói xong thật sự từ trong người móc ra thuốc ho, đặt đến trước mặt Trần Vũ.

Trần Vũ: “…”

Cậu, con mẹ nó thật sự…

Thật là ngu hết mức.

Triệu Tử Trừng nhìn anh ta, lại hỏi một câu: “Anh không uống thuốc sao?”

Nói xong dơ tay ra, lấy thuốc trở về, đút lại vào trong túi quần.

Trần Vũ cẩm thấy sắp tức chết rồi.

Chu Nhất Miểu bên này đã xáo bài xong, đặt bài lên bàn nói: “Chỉ có một giờ, đừng phí lời nữa, rút bài đi.”

Lời này nói xong, Trần Vũ và Uông kiệt đều không phí lời nữa.

Sau đó ai cũng không động,Trần Vũ, Uông Kiệt và Chu Nhất Miểu, cùng lặng lẽ nhìn về phía Sầm Tuế.”



Sầm Tuế không hiểu chuyện gì, ngây ra một chút: “Sao vậy?”

Chu Nhất Miểu nghiêm túc nói: “Ưu tiên con gái.”

Sầm Tuế hiểu ra ý, vội vàng dơ tay ra rút một con bài, có chút mơ hồ lên tiếng: “Tôi chỉ biết chơi trò chơi thẻ bài thôi.”

Triệu Tử Trừng ngồi bên cạnh cô, ra vẻ nói: “Không sao, cao thủ đang ngồi ngay cạnh cô đây, chắc chắn sẽ thắng.”

Lời này vừa nói xong, Trần Vũ và Uông Kiệt hướng về Triệu Tử Trừng, lườm anh ta một cái.

Triệu Tử Trừng bỗng dưng cảm thấy hơi lạnh gáy, hơi xoa xoa cánh tay, nhẹ giọng nói: “Điều hòa mở có chút mạnh nhỉ?”

Trần Vũ và Uông Kiệt: “…..”

Trở về nhất định phải đập cái đầu chó của tên cháu trai này thành đầu heo luôn.

Triệu Tử Trừng xoa tay xong, mắt thấy Sầm Tuế xếp bài sai nói: “Tha lạp cơ chính là tiến lên., còn được gọi bát thập phân, cô phải xếp những quân bài có cùng chất với nhau, chứ không phải xếp những quân cùng số với nhau.”

Sầm Tuế nghe thấy anh ta nói vậy cũng đêm những quân bài trong tay xếp lại tuần tự.

Những lá bài trên bàn cũng từng vòng từng vòng bị rút hết, Triệu Tử Trừng nhìn bài của sầm Tuế, tục tục không ngừng nói chuyện: “Đụ, Tuế tỷ giỏi thật đấy, cái vận may này, những lá bài rút được này…”nói chưa hết câu quay sang nhìn đám Chu Nhất Miểu: “Chúng cậu thua rồi, đừng đánh nữa.”

Trần Vũ và Chu Nhất Miểu nhìn Triệu Tử Trừng, bộ dáng như muốn dùng ánh mắt giết chết anh ta.

Nhưng Triệu Tử Trừng lại hoàn toàn xem nhẹ ánh mắt của bọn họ, đối với Sầm Tuế nói: “Nào, để cho bọn họ mở mang tầm mắt một chút thế nào là vận khí tốt, đánh cho họ một điểm cũng không có, đánh đến từng người trọc đầu luôn.”

Sầm Tuế nghe Triệu Tử Trừng dài dòng giải thích cũng hiểu ra được quy tắc của trò chơi.

Cô cười thành tiếng, phụ họa theo Triệu Tử Trừng: “Được, vậy thì đánh cho từng người trọc đầu luôn.”

Trần Vũ, Chu Nhất Miểu, Uông Kiệt: “….”



Sao lại muốn giết chết tên tiểu tử này thế không biết.

Triệu Tử Trừng mới không quan tâm ánh mắt của bọn họ, anh ta giả mù nhìn không thấy.

Anh ta chính là quan tâm mình và Sầm Tuế đánh bài, sau đó thật sự hợp tác với nhau, đánh cho đám người Trần Vũ và Chu Nhất Miểu muốn trọc đầu.

Trần Vũ và Uông Kiệt cùng một cánh, cũng không vui vẻ gì.

Trông thấy khuôn mặt cười trêu ngươi của Triệu Tử Trừng, muốn đi lên đạp anh ta mấy phát.

Nhưng Triệu Tử Trừng cùng Sầm Tuế kết hợp rất vui vẻ, hai người cùng xem bài, cùng tính bài, cùng thương lượng ra điều gì đó.

Đánh được hai cái, Triệu Tử Trừng đã đắc ý nói: “Em cảm thấy hôm nay Vũ ca và Miểu ca một cấp cũng không thăng lên được đâu, haha.”

Trần Vũ và Chu Nhất Miểu đen mắt nhìn chằm chàm Triệu Tử Trừng, nhịn không xông lên xử anh ta.

Nếu như không phải là nơi công cộng, nếu như không phải đằng sau còn có người xem họ đánh bài, Triệu Tử Trừng đã bị họ đánh cho không dám lên tiếng nữa rồi.

Những người vốn dĩ đến xem đấu khẩu, hiện giờ lại đang xem bọn họ chơi bài.

Trong đó còn không ít người phụ họa với Triệu Tử Trừng nói: “Dựa theo vận may của cô gái này, các cậu thật sự là một cấp cũng không thăng lên được.”

Trần Vũ và Chu Nhất Miểu: “….”

Trước đánh xong bài đã, quay về lại đánh Triệu Tử Trừng sau.

Mà trong lúc mấy người Sầm Tuế ngồi ở bàn bát Tiên đánh bài, những người khác vây quanh xem, Chu Cao Viễn ngồi phía sau quầy, tức đến nỗi phổi sắp bị thiêu đến nơi rồi.

Mấy đứa nhóc con này, đến gây rối thì cũng thôi đi, lại còn mẹ nó thong dong đánh bài như vậy.

Bên phía bàn Bát Tiên rất náo nhiệt, chẳng ai rảnh mà đi để ý Chu Cao Viễn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...