Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế và Triệu Tử Trừng thắng hết lần này đến lần khác, thắng đến cuối cùng quay sang vuốt đuôi nhau.*

*ý là khen nhau đấy =))

Sầm Tuế nói: “Vẫn là anh kỹ thuật tốt, chiến lược tốt, rất giỏi đánh bài nha.”

Triệu Tử Trừng điên cuồng lắc đầu: “Không không không, vẫn là cô vận khí tốt, bài đẹp.”

Sầm Tuế: “Không không không …Vẫn là anh đánh bài hay.”

Triệu Tử Trừng: “Không không không…vẫn là cô rút bài đỏ.”

…..

Sau đó Trần Vũ, Chu Nhất Miểu và Uông Kiệt không thể nhịn nổi nữa, đột nhiên hiểu ý mỗi người mỗi chân đạp qua.

Vốn dĩ Triệu Tử Trừng vẫn đang cười ha hả cùng Sầm Tuế khen lên khen xuống, thình lình bị đá như vậy, vẻ mặt trong phút chốc đại biến, kêu “a” lên một tiếng, nhìn về phía ba người Trần Vũ nói: “Đá em làm gì?”

Trần Vũ hắng giọng: “Cách xa bạn gái cũ của mình ra.”

Uông Kiệt hắng giọng: “Cách xa sự phụ của mình ra.”

Chu Nhất Miểu không có hắng giọng, tay cầm bài ánh mắt bình thản đáp: “Cậu, ồn ào quá.”

Triệu Tử Trừng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, giống như con chó sắp xồ lên cắn người.

Lúc này Sầm Tuế hợp thời đưa tay ra,khoác lên vai Triệu Tử Trừng, nhẹ nhẹ vỗ hai cái nói: “Đừng để ý bọn họ, bọn họ đây chính là thua đến tức giận thôi, bụng dạ hẹp hòi.”



Tiếp nhận sự vỗ về của Sầm Tuế, Triệu Tử Trừng trong chốc lát nở nụ cười, nhìn Sầm Tuế nói: “Tuế tỷ nói đúng, cho bọn họ tức chết đi.”

Trần Vũ, Chu Nhất Miểu và Uông Kiêt: “….”

Không được, buổi tối quay về nhất định phải xử chết tiểu tử này.

* * * * * * *

Một vòng bài này đánh cũng không chậm, chủ yếu là bài của Sầm Tuế quá đẹp,Trần Vũ và Chu Nhất Miểu ngăn không được.

Cũng giống như Triệu Tử Trừng nói, Trần Vũ và Chu Nhất Miểu một ván cũng không thắng, một vòng đến cuối cùng cũng không thăng lên được cấp 2.

Trần Vũ và Chu Nhất Miểu tức đến lườm Triệu Tử Trừng đến đỏ mắt, tưởng chừng như muốn nuốt anh ta đến nơi.

Triệu Tử Trừng thân tâm khoan khoái, cùng Sầm Tuế vui vẻ tương tác, một chút cũng không để ý đến bọn họ, cũng không để ý đến Uông Kiệt.

Xem đồng hồ thời gian cũng sắp đến, Chu Nhất Miểu thu gọn bài vào.

Triệu tử Trừng nhìn Chu Nhất Miểu thu bài lại, miệng vẫn đắc ý nói: “Thua rồi nhé, bữa tối hôm nay các anh mời đi.”

Trần Vũ và Chu Nhất Miểu vừa định dơ chân lên đã anh ta, đột nhiên nghe thấy có người nhoe giọng nói: “Đường Hạc Niên đến rồi.”

Quay người nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên nhìn thấy một lão đầu khoảng năm sáu mươi tuổi, trên thân mặc một chiếc áo chuồng cổ điển cài cúc tay ngắn, đang tiến vào cửa.

Sầm Tuế cũng nhìn thấy rồi, hiển nhiên thu lại hứng thú lúc chơi bài, từ bàn đứng lên.

Những người khác trông phút chốc cũng đoan trang trở lại, Trần Vũ mang theo ba người đứng dậy, đeo kính râm lên, bộ dáng giống với lúc trước khi vào tiệm.



Chu Cao Viễn tư thế hơi cúi, tay vén tấm rèm trong suốt lên, để Đương Hạc Niên tiến vào.

Sau khi đón Đường Hạc Niên vào xong, đơn giản giới thiệu một câu: “Đây là Sầm tiểu thư?”

Đương Hạc Niên cũng chả phải người độ lượng gì, nụ cười trên khuôn mặt rất giả.

Ông ta cùng Sầm Tuế chào hỏi vài câu, đi đến ngồi bên bàn Bát Tiên, trực tiếp làm việc chính.

Sầm Tuế cũng bình tĩnh ổn trọng, không cùng ông ta nói mấy lời dư thừa tốn thời gian, trực tiếp lấy ra đĩa sứ Thanh Hoa, cẩn thận đặt lên bàn, nói với Đương Hạc Niên: “Mời ngài xem qua.”

Đường Hạc Niên hiển nhiên cũng giống như Chu Cao Viễn, lấy ra các loại dụng cụ, xem xét chiếc đĩa sứ Thanh Hoa kia tử tế.

Sau đó phản ứng của ông ta cũng giống như Chu Cao Viễn, hít sâu liên tục, nhưng lại nói không ra chiếc đĩa này rốt cuộc sơ hở chỗ nào.

Những người vây xem xung quanh thấy vậy, cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Bạn rõ ràng biết rằng đây là đồ giả, nhưng lại không tìm ra sơ hở chỗ nào, chỉ có thể làm vội vàng, cái cảm giác này, thật sự rất khó chịu.

Đường Hạc Niên mặc dù vội vàng bức bối, ngược lại không có chảy mồ hôi.

Ông ta khá là trầm ổn ngay thẳng, đặt công cụ trong tay xuống, trực tiếp đi vào trong mang một cái rương ra, đặt trước mặt Sầm Tuế, nói: “Sầm tiểu thư, lại niêm phong đĩa thêm một ngày, đúng ba giờ chiều ngày mai quay lai, cô xem vậy có được không?”

Sầm Tuế nhìn ông ta cười cười, dơ tay mở chiếc rương ra chỉ thấy bên trong đặt một chuỗi nhỏ Mật Chá Châu Tử*.

*Chuỗi hạt châu.

Cô nhìn Mật Chá Châu tử một chút, nói: “Cũng không phải là không được, nhưng mà, nhưng mà đấy là lần thứ hai niêm phong rồi, tôi lại mang đến vật đánh cược là Thành Hoá Đấu Thải Thiên Tự Quán, vì vậy ngày mai ông thua rồi, tôi muốn chiếc bát có hình hoa văn rồng biển màu xanh đỏ kia trong quán ông làm đồ để cược.”

Lời vừa nói xong, những người đứng xem và cả Đường Hạc Niên đều xoay người hướng mắt về chiếc bát đỏ được đặt trong tủ trưng bày thủy tinh.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...