Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sắc mặt Đường Hạc Niên hơi cứng lại, đây là đồ vật có giá trị nhất trong tiệm của ông ta, giá trị lên đến bốn năm ngàn vạn tệ.

Ông ta không lên tiếng, những người xung quanh đã nhỏ giọng thì thầm:

“Đã niêm phong hai lần rồi, đây chẳng phải là người ta muốn gì thì đưa cái đó sao?”

“Đúng vậy.”

“So với Thiên Tự Quan của người ta, thứ đồ này căn bản là không đáng để vào mắt.”

“Không còn lựa chọn đâu, đáp ứng đi.”

…..

Đường Hạc Niên không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu đồng ý: “Thành giao, vậy nếu cô thắng, cái bát đỏ đó sẽ trở thành vật đánh cược.”

Sầm Tuế thỏa mãn rồi, cô cầm Mật Chá Châu Tự lên, sờ sờ mó mó một hồi, rồi lại đưa chuỗi châu lên mũi ngửi, sau đó đặt lại vào hộp, đóng nắp, quay đầu nói với Đường Hạc Niên: “Làm phiền rồi, vậy tôi ngày mai lại tới.”

Đường Hạc Niên trong long có chút ngứa ngáy, nhưng trên mặt vẫn cố bày ra dáng vẻ ung dung bình tĩnh.

Ông ta nhìn Sầm Tuế thu lại đĩa sứ Thanh Hoa và Thiên Tự Quán hồi chiều mang đến, lại thêm cả nhẫn ngọc cùng với Mật Chá Châu Tự vừa thu được đi rồi, nụ cười trên khóe miệng cứng lại đến không thể cứng hơn được nữa.

Người xem náo nhiệt thấy lại tiếp tục niêm phong cái đĩa, đương nhiên toàn bộ đều tản đi, miệng còn nói: “Ngày mai lại đến?”

Sầm Tuế mang đồ ra ngoài, vừa bước xuống thềm đá, quay lại nói với Trần Vũ bốn người họ: "Cảm ơn các anh vì ngày hôm nay, nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc, tôi sẽ không mời các anh ăn tối nữa. Nếu ngày mai các anh rảnh, sẽ mời các anh ăn cơm.”

Triệu Tử Trừng rất vui vẻ cười nói," Hẹn gặp lại vào lúc 3 giờ chiều ngày mai nha! "

Sầm Tuế nhìn anh ta, mỉm cười " Hẹn gặp lại vào ngày mai.”



Sau khi nói xong, cô vẫy tay tạm biệt bốn người Trần vũ, quay đầu lại đang định quay về.

Ngay khi quay lại, cô ấy đã thấy Vinh Mặc đứng trước mặt mình.

Vinh mặc trực tiếp dơ tay ra đỡ lấy cái túi đang đựng đồ đạc trong tay cô, cũng không nói gì với đám Trần Vũ.”Đi thôi.”

Sầm Tuế “ân” một tiếng, cũng đi theo anh, cô chạy lên bên cạnh anh hỏi: “Anh, anh đứng bên ngoài bao lâu rồi.”

Vinh Mặc nói: “Có người báo cáo tình huống cho tôi, lúc Đương Hạc Niên đến, tôi cũng chạy quá.”

Sầm Tuế quay đầu nhìn anh cười: “Hai lần niêm phong, thu về được nhẫn ngọc cùng Mật Chá Châu Tự, ông ta chắc là đang tức chết đi.”

……

Trần Vũ vẫn đứng ngoài Vạn Bảo Đường, ánh mắt nhìn theo Sầm Tuế và Vinh Mặc đang kề vai đi với nhau, khuôn mặt an tĩnh không nói một câu.

Uông Kiệt đứng cạnh anh ta, nhẹ cỗ vai hai cái nói::Đừng nhìn nữa, đi thôi.”

Nói xong Uông Kiệt, Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu quay người đi trước.

Trần Vũ vẫn đứng nhìn hồi lâu, mãi cho đến khi thân ảnh của Sầm Tuế và Vinh Mặc biến mất, anh ta mới thu hồi ánh mắt đi về.

* * * * * * *

Người đều ra về hết, Đường Hạc Niên và Chu Cao Viễn ngồi xuống bàn Bát Tiên.

Đường Hạc niên bực dọc uống một ngụm nước, bóp cái cốc giấy dùng một lần méo mó rồi.

Chu Cao Viễn không dám thở mạnh, nhìn Đường Hạc Niên, nhẹ giọng hỏi:: “Đường tiên sinh, cái đĩa sứ đó có phải đồ thật hay không?”



Đường Hạc Niên ánh mắt âm lạnh nhìn về phái Chu Cao Viễn: “Nếu thật sự là đồ thật, vậy thì đừng trách tôi không khách khí.”

Chu Cao Viễn nghĩ ngợi, lại hỏi: “Có cần đổi cái bát kia thành đồ giả không?”

Đường Hạc Niên không hòa khí nói: “Thời gian ngắn như vậy, tìm đâu ra một thứ hàng mô phỏng giống y hệt chứ, đây là chuyện về vật đánh cược sao, cái tôi quan tâm là cái tiệm này, còn có thể ở thành phố Tô An này kinh doanh không nữa?”

Chu Cao Viễn hít một hơi thật sâu, không nói chuyện nữa.

Đường Hạc Niên lại tức giận, đạp bàn một cái, đặt chiếc cốc giấy trong tay xuống, sắc mặt đen xì rời đi.

* * * * * * *

Sầm Tuế thân tâm thoải mái đang ngồi trong Trân Bảo Trai thưởng thức trà mà Vinh Mặc đã chuẩn bị cho cô.

Uống xong trà, quay sang hỏi Vinh Mặc: “Ngày mai, ông ta còn có thể xuất ra chiêu gì?”

Vinh Mặc đơn giản đáp: “Mời người.”

Sầm Tuế vươn eo: “Không cần quan tâm ông ta mời ai, ai cũng không thể nhìn ra đâu.”

Nói xong cũng rất tò mò, nhìn Vinh Mặc hỏi: “Anh, chiếc đĩa sứ đó là từ đâu có được vậy, làm giả đến mức không có chỗ chê.”

Vinh Mặc nhìn cô nói: “Vô tình tìm được, thu về thôi.”

Sầm Tuế lại nghĩ ngợi: “Cũng không biết là ai làm giả, nhưng kĩ thuật này, dùng trong nghề làm giả thì…, đáng tiếc là..”

Vinh Mặc vẫn là rất bình thản nói: “Không còn cách nào khác, nghề làm giả lợi nhuận nhiều, dễ kiếm tiền, chắc chắn sẽ có người nguyện ý mạo hiểm.”

Sầm Tuế tiếp lời: “Vì vậy đồ giả trong giới đồ cổ đánh không hết.”

Vinh Mặc đáp: “Đánh không hết cũng phải đánh, không thì cái giới đồ cổ này, còn có ý nghĩa tồn tại gì nữa?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...