Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Trần Vũ nhìn anh ta lại nói: "Chúng ta sớm trước đó đã từng gặp qua, ở quán cà phê và tiệm thịt nướng, cậu còn nhớ không? Lúc cậu ngồi bên cạnh Tuế Tuế, tôi suýt chút nữa nhịn không được đến đánh cậu, thật đó."

Lục Văn Bác đẩy kính nhìn Trần Vũ, uống bao nhiêu rượu đều ở trên mặt: “Cậu dựa vào đâu mà đánh tôi? Tuế Tuế đã đá cậu rồi, anh có tư cách gì để đánh tôi? Chúng tôi cùng nhau uống cà phê, cùng nhau ôn bài, cùng nhau ăn cơm, không liên quan gì đến cậu.”

Trần Vũ duỗi một ngón tay đang cầm ly rượu r, tiếp lời: "Trần Vũ tôi đánh người, trước giờ đều không nói dựa vào cái gì. Tôi mẹ nó chứ chính là, muốn đánh đánh, cậu phục hay không phục tôi bị vừa bị đá, cậu cùng bạn gái cũ của tôi kích động tôi, không nên đánh sao? "

Lục Văn Bác cúi đầu cười, sau đó nhìn về phía Trần Vũ: "Quên đi, cậu cũng khá thảm nhỉ, cho nên sẽ không chọc tức cậu."

Trần Vũ vỗ vỗ bờ vai anh ta: "Dù sao cậu cũng sắp đi nước ngoài rồi, kích động cũng không tới tôi."

Sau đó, khi anh ta vừa hạ giọng, nghe được Vinh Mặc bình thản khiêu khích một câu: "Tôi thì sao?"

Trần Vũ nghe vậy nhìn về phía Vinh Mặc, vừa nhìn thấy sắc mặt của anh ta tức giận, ngay sau đó dùng tay chỉ anh nói: "Anh, anh cứ đợi tôi đi, tôi sớm muộn gì cũng đập nát cái cửa hàng của anh đi."

Vinh Mặc dựa lưng vào ghế, bên môi ngậm ý cười: "Được, tôi đợi cậu."

Trần Vũ không muốn cùng anh nói chuyện, cảm thấy vẫn là Lục Văn Bác dễ tiếp nhiều hơn, cho nên ôm Lục Văn Bác tiếp tục nói.

Mà khi những người đàn ông này đang khiêu khích kích động lẫn nhau, Đào Mẫn Nhi, Trân Đại Noãn và Chu Nhị Bảo vẫn ngồi ăn đồ ăn, cười đến mức không thể cầm nổi đũa, lúc gắp đồ ăn tay còn run, cảm thấy như đang ở nhà hát lớn.

Đào Mẫn Nhi cầm đũa một lúc nhịn tiếng cười, rồi hắng giọng, nhìn Sầm Tuế, nghiêm chỉnh nói: "Bây giờ mình đã biết đây là cái đám gì rồi, đám cung đấu, hahaha..."

Nói xong cươi, như thể đã nghe thấy một trò đùa tuyệt vời nào đó.



Trần Đại Noãn và Chu Nhị Bảo cũng cười đến không nổi giận nổi.

Trần Đại Noãn khống chế được một chút, sau đó nói: "Nói chính xác hơn chút, đám tranh sủng..."

Nói xong, tôi lại cười với Đào Mẫn Nhi và Chu Nhị Bảo, cứ hahaha.

Ba người họ cũng uống một chút rượu, rõ ràng thần trí cũng có chút không tỉnh táo

Sầm Tuế khẽ nhíu mày, trong miệng nhai tôm, khó hiểu nhìn bọn họ.

************

Ăn xong từ nhà hàng đi ra, thì đã là nửa đêm.

Mười người ít nhiều cũng đều uống ít rượu, nhưng những người uống nhiều nhất vẫn là Vinh Mặc, Trần Vũ và Lục Văn Bác.

Ba người Uông Kiệt uống cũng không tính là ít, nhưng đều không say, lời nói và làm việc đều rất rõ ràng, ba người họ đỡ Trần Vũ, tạm biệt đám người Sầm Tuế, chỉ nói.”Chúng tôi đưa anh Vũ về, các cô trên đường cẩn thận chút."

Ba người Đào Mẫn Nhi trông nom Lục Văn Bác, đối với Uông Kiệt cũng không còn xa la nữa, trả lời anh ta: "Các anh trên đường cũng cẩn thận."

Đợi Uông Kiệt và những người khác kéo Trần Vũ đi, Sầm Tuế dìu Vinh Mặc, và Đào Mẫn Nhi và những người khác khuyên nhau mấy câu, cũng tách ra.

Đêm nay Vinh Mặc uống nhiều, đi đứng hơi loạng choạng nên cần người dìu.

Sầm Tuế ôm tay anh nhìn mấy người Đào Mẫn Nhi rời đi, sau đó đỡ anh vào lề đường đợi taxi.

Vinh Mặc không làm ầm ĩ sau khi uống quá nhiều, cũng không nói nhiều.



Anh chỉ trông hơi lầm lì, như thể đang say, nhưng cũng có vẻ rất tỉnh.

Sầm Tuế dìu anh vào lề đường, sợ anh đứng không vững nên để anh dựa vào cột đèn.

Sau khi xác định rằng anh đã đứng yên, Sầm Tuế thả cánh tay của anh ra, nhìn anh nói một câu: "Kiên trì một lát, đưa anh về thì ngủ."

Vinh Mặc tựa vào ngọn đèn đường khẽ "ừm" một tiếng.

Sau đó, anh dựa vào ánh sáng màu cam ấm áp từ ngọn đèn đường nhìn Sầm Tuế.

Sầm Tuế tạm thời ổn thỏa cho anh, tự mình nhìn trên đường xem chiếc xe của mình đã đến hay chưa.

Khi quay đầu nhìn hướng Vinh Mặc, tình cờ bắt gặp ánh mắt của anh.

Ánh sáng màu cam ấm áp chiếu vào ngọn tóc và lông mi của anh, khiến khuôn mặt anh trở nên mềm mại lạ thường.

Vẻ mặt anh không tỉnh táo cho lắm, có loại mê man khi say rượu, khó hiểu khiến người trong lòng người ta thình thịch.

Nhìn nhau như vậy một lúc, cảm thấy hai mắt của anh như vực sâu, như có thể hấp thu mọi thứ, Sầm Tuế vội vàng nhìn sang chỗ khác.

Sau khi dời sang nhìn xe cộ trên đường, cô cảm thấy cổ họng hơi khô nên lại hắng giọng hai tiếng.

Vinh Mặc đứng yên dựa vào cột đèn, ánh mắt cũng không chút chuyển động.

Anh nhìn Sầm Tuế đang đứng trước mặt mình, khuôn mặt bên cạnh tràn ngập ánh sáng ấm áp, làn da trắng sáng, đôi môi đỏ anh đào, mái tóc dài lộ ra đôi tai nhỏ nhắn dễ thương, cũng có lột loại lực hấp dẫn trí mạng, khiến người ta muốn tiến lên cắn một miếng

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...