Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đương nhiên, Sầm Tuế có thể cảm nhận được ánh mắt của anh, ánh mắt này rơi vào mặt cô có nhiệt độ cao hơn nhiệt độ bình thường một chút.

Một lúc sau, cô lại quay lại nhìn anh, vẻ mặt kiên định hỏi: "Anh vẫn tỉnh sao?"

Đôi mắt của Rồng Mơ vẫn bất động, như có nam châm chạm vào sắt.

Ánh mắt ạn nhìn Sầm Tuế nói "ừm" một tiếng: "Xem ra vẫn rất tỉnh."

Sầm Tuế mỉm cười, cũng lười vạch trần anh, lẩm bẩm nói: "Tỉnh táo cái đầu anh."

Bộ dạng rõ ràng là đang say bí tỉ, hơn nữa ánh mắt nhìn cô bất thường thế kia, thâm sâu không đáy giống như khuấy động một vũng mực.

Vinh Mặc vẫn đang nhìn cô, ánh mắt càng ngày càng sâu.

Sau đó, không đầu không đuôi, đột nhiên nói: “Anh vẫn có thể kiểm soát bản thân."

Kiểm soát bản thân chỉ nhìn cô ấy thật yên lặng, không đưa tay ôm cô, không đến hôn cô ấy, không đến cắn cô.

Nghe vậy, Sầm Tuế nhướng mắt, bắt gặp ánh mắt của anh lần nữa, trái tim đập loạn một nhịp.

Nhưng chưa kịp đợi cô có cảm giác khác thì bất ngờ có một chiếc taxi dừng bên đường bấm còi bim một tiếng.

Sầm Tuế kinh ngạc định thần lại, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy biển số xe đó chính là chiếc taxi cô đã đặt, cô cũng không quan tâm đến điều gì khác, trực tiếp đi tới đỡ cánh tay Vinh Mặc, kéo anh lên xe.

Vinh Mặc cũng phối hợp, đi theo anh đến bên xe, khom người chui vào trong xe.

Sầm Tuế ngồi ở phía sa cùng anh, đẩy anh tiến vào bên trong một chút.

Vốn dĩ bên ngoài gió đêm đang thổi nhẹ, nhưng Vinh Mặc vẫn có thể chuyên tâm nhìn Sầm tuế, nghĩ chuyện không nên nghĩ tới.

Lúc này đã lên xe, không gian nhỏ hẹp kín đáo hơi ngột ngạt khiến anh mất hết thần sắc trong tích tắc.



Anh tiến vào trong nhường thêm ghế cho Sầm Tuế, bản thân nhắm mắt, trực tiếp dựa thẳng vào lưng ghế.

Ngay khi nhắm mắt lại, cơn chóng mặt càng hiện rõ, trong đầu như bị một bao cát lớn nhét vào đầu, quá nặng.

Sầm Tuế ngồi bên cạnh quay lại nhìn anh.

Thấy bộ dạng anh chóng mặt, cũng không mở miệng nói chuyện, để anh yên tâm nghỉ ngơi.

Cô lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn lại cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Đầu óc trống rỗng như vậy nhìn ước chừng khoảng năm sau phút, đột nhiên có một sức nặng đè lên vai trái, đè xuống một thứ gì đó.

Sầm Tuế quay đầu lại nhìn, thì thấy Vinh Mặc đã nghiêng người, gục đầu vào trên vai cô.

Cô ngồi không nhúc nhích, đưa tay ra cẩn thận, nhẹ nhàng chọc vào trán Vinh Mặc hai lần, thấy anh không đáp lại nên cô để anh ngủ thiếp đi như thế này.

Vinh Mặc cảm thấy Sầm Tuế lại quay đầu ra ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.

Anh giả vờ đang ngủ trong khi vẫn còn nhận thức, nhưng chỉ vờ vờ như vậy, chưa qua được một lát, cũng đã thật sự ngủ mất

Khi taxi dừng lại, Sầm Tuế vỗ vai đánh thức anh, cả người anh cũng đơ luôn.

Lờ mờ bước xuống xe, ngốc nghếch về nhà, bần thần mở cửa bước vào nhà, rồi lại ngã xuống giường một cách không biết gì.

Sầm Tuế vất vả lắm mới đưa được Vinh Mặc lên giường, sau đó bật điều hòa, kéo chăn đắp cho anh.

Cô hít một hơi dài, nghĩ rằng lần trước cô say rượu là anh đưa cô trở về, lần này đổi lại cô đưa anh trở về, cũng tính là huề nhau.

Sau khi nhìn thấy anh nằm xuống, nhắm mắt ngủ thiếp đi, Sầm Tuế tự nhiên cũng không định ở lại lâu hơn.

Cô lại hít một hơi dài, chuẩn bị xoay người định rời đi, kết quả vừa quay người, còn chưa kịp cất bước, mu bàn tay đột nhiên bị một bàn tay to hơn nắm chặt, cảm giác ấm áp bao phủ lấy.

Sầm Tuế trong tiềm thức sững người một lúc, sau một lúc lâu mới quay đầu qua.



Quay qua nhìn lại chỉ thấy Vinh Mặc đang nắm tay cô ấy, hơi hơi mở mắt ra, nhìn cô nói: "Ở lại..."

Sầm Tuế nhìn bàn tay của anh, cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng trên mu bàn tay mình.

Cô vô thức hơi nín thở, khiến cho mình duy trì sự bình tĩnh, nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: "Cái gì?"

Vinh Mặc chớp mắt hai cái, vẫn nắm tay cô, nhẹ giọng nói: "Đừng đi..."

Sầm Tuế bị siết chặt hô hấp một chút, không chắc chắn tiếp tục hỏi: "Ảh?"

Cái gì? Ý gì chứ?

Đây....là ý gì?

Có phải là ý mà cô đang nghĩ?

Sầm Tuế vẫn đang chờ câu trả lời của Vinh Mặc.

Kết quả, anh nhìn Sầm Tuế lại nhẹ chớp chớp mắt, lòng bàn tay buông lỏng, trực tiếp nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Sầm Tuế: "..."

Làm cái gì vậy?

Nói ra mấy lời mập mờ không rõ này, làm cho người ta nhốn nháo lộn xộn, thế nhưng anh lại ngủ say, ý gì chứ??

Trong lúc chờ xe bên đường, anh vẫn nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt mờ sương...

Mới nãy còn nắm tay cô?...

Nghĩ đến đây, Sầm Tuế vội vàng siết chặt bàn tay vẫn còn lưu chút hơi ấm trên mu bàn tay, nắm một hồi giấu đi.

Nhịp tim không cần cố ý che giấu, chỉ có bản thân biết nó nhanh hơn vài nhịp.

Đứng ở đó một lúc, nghĩ rằng có lẽ Vinh Mặc đã uống say thế này rồi, hay là anh đã nghĩ cô là người khác, Sầm Tuế cũng không nghĩ tiếp nữa.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...