Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau đó cô cũng không ở trong phòng của Vinh Mặc nữa, đeo túi trên lưng nhanh chóng xoay người bước ra khỏi phòng.

Cô chuẩn bị trực tiếp rời đi, nhưng khi mở cửa ra và nhìn thấy ánh trăng và ánh sao bên ngoài, cô lập tức lại do dự.

Lấy điện thoại ra xem, đã gần nửa đêm rồi.

Tay cầm nắm của của Sầm Tuế do dự một lúc, sau đó gửi một tin nhắn cho Đào Mẫn Nhi: [Mình không tới chỗ cậu]

Đào Mẫn Nhi hỏi ngược lại cô: [Về nhà? 】

Sầm Tuế không muốn giải thích quá nhiều nên đã trả lời: [Ừm]

Đào Mẫn Nhi: [Được, đến nhà ngủ sớm đi]

Sầm Tuế: [OK, chúc ngủ ngon]

Sau khi gửi tin nhắn, Sầm Tuế đóng cửa khóa lại rồi trở về phòng.

Cô bật tất cả những bóng đèn cần thiết trong phòng, dựa theo tưởng tượng trong trí nhớ của mình, đến phòng để quần áo tìm quần áo.

Bộ quần áo cô mặc lần trước, quả nhiên được Vinh Mặc treo gọn gàng một bên.

Thế là cô lấy quần áo đi vào phòng tắm rửa sạch sẽ, tắm rửa xong trực tiếp đi vào phòng cô ở lần trước, nằm xuống thở phào nhẹ nhõm rồi chuẩn bị đi ngủ.

Có lẽ vì quăng quật quá mệt, đồng thời cũng uống một chút rượu.

Không lâu sau Sầm Tuế nằm xuống tắt đèn, trong bóng tối chớp mắt hai cái, sau đó nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Đầu óc trống rỗng, sau khi chìm vào giấc ngủ cũng không mơ.

*********



Vinh Mặc hiếm khi say xỉn, hành động theo cảm tính cũng rất ít.

Nhưng hai thứ này, cùng một đêm ăn tối với Trần Vũ, hoàn toàn chiếm hết.

Anh thực sự say rất ghê gớm, chỉ là tửu lượng vẫn không tệ.

Sau khi say lại ngủ cực kỳ sâu, hôm sau lúc nhíu mày tỉnh dậy, đã hơn mười giờ.

Anh ngồi trên giường một lúc, nghĩ nghĩ bản thân đêm qua đã làm cái gì rồi.

Một chút vụn vặt cũng không có, anh nhớ là Sầm Tuế đưa anh về, cô đứng dưới ánh đèn đường cùng anh đợi xe, sau đó dìu anh vào nhà, rồi lên giường.

Anh nhớ những điều chung chung, thế nhưng, chi tiết cụ thể lại nhớ không ra.

Ví dụ nói trong suốt quá trình này, anh đã nói gì, hoàn toàn không nhớ được.

Anh vén chăn bước ra khỏi giường, cúi đầu ngửi mùi rượu trên người.

Có chút không chịu nổi, cho nên cũng không nghĩ tới cái gì nữa mà đi vào phòng để quần áo lấy một bộ quần áo sạch sẽ, vào phòng tắm chuẩn bị đi tắm rửa.

Nhưng khi anh bước đến cửa phòng tắm với bộ quần áo trên tay, còn chưa bước vào, ngay lập tức sững sờ.

Ánh mắt và cơ thể cùng cố định, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Sầm Tuế quay đầu lại nhìn.

Sầm Tuế đứng trước bồn rửa mặt, trên tay cầm một chiếc bàn chải đánh răng màu hồng, cắn vào bọt mép bên miệng.

Tóc cô được buộc tùy ý thành đuôi ngựa, là dùng cà vạt của anh cột thành, quần áo trên người cô cũng là của anh. Cổ tay áo và quần tây đều được xắn lên nhiều lần. Trên chân cô là đôi dép lê to hơn, lộ ra những ngón chân trăng trắng.

Vinh Mặc ngừng thở, nhìn cô gái không biết từ đâu xuất hiện trước mặt anh như này, hồi lâu vẫn chưa định thần lại.

Anh đã quen với cuộc sống một mình từ lâu rồi, lần đầu tiên khi anh thức dậy vào buổi sáng, có một cô gái mặc quần áo và đi giày của anh đứng trước mặt anh như thế này.

Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc, không ai trong số họ nói lời chào nào.

Sau đó vẫn là Vinh Mặc phản ứng đầu tiên, nhưng anh cũng không nói ra lời chào, cũng không quay người rời đi, thay vào đó đi thẳng vào phòng tắm, đứng bên cạnh Sầm Tuế một cách tự nhiên, cầm bàn chải lên và bóp kem đánh răng.



Sầm Tuế cũng từ từ định thần lại, di chuyển bàn chải đánh răng trong tay.

Cô liếc nhìn tấm gương trước mặt hai lần, nhìn chính mình, bất giác từ khóe mắt liếc nhìn Vinh Mặc.

Nhìn thấy anh cùng mình đứng trước gương đánh răng, cảm thấy không thể giải thích được...

Ừm ……

Giống một cặp vợ chồng?

Sầm Tuế nghĩ đến điều này ngay lập tức ngừng lại.

Cô không để cho bản thân suy nghĩ lung tung, nhanh chóng đánh răng súc miệng, sau đó chen Vinh Mặc đi rửa mặt, xoay người đi ra ngoài.

Đi ra khỏi phòng tắm được hai giây, cô lại lùi lại một bước, nói với Vinh Mặc: "Đánh răng xong đi ăn cơm."

Vinh Mặc nhìn cô chạy giống như biến mất ở ngoài cửa, soi gương, tự cười một mình.

Trái tim chầm chậm lan tỏa chút dịu dàng ngọt ngào ấm áp.

Tâm trạng của ngày hôm nay, nghĩ đến cũng không quá tệ.

*********

Sau khi đánh răng rửa mặt xong đi đến nhà ăn, Vinh Mặc thấy bữa ăn mà Sầm Tuế chuẩn bị cho mình là trứng luộc và sữa tươi.

Nhìn trứng luộc cùng sữa tươi, anh nhịn không được bật cười, rất nghiêm túc nói với Sầm Tuế mọt câu: "Cảm ơn."

Mà Sầm Tuế nhìn anh, trực tiếp nói một chuyện khác: "Là anh bảo em ở lại."

Chính là muốn giải thích

Thôi nào, không phải bản thân cô tự mình ở lại, mặc dù cô chỉ là chê muốn thế này không muốn phiền toái đi tìm một nơi để ở.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...