Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 220:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sau khi vào phòng đặt gấu to lên giường, vừa quay người định bước ra thì điện thoại trong túi rung lên hai lần.
Cô vừa bước ra, trở lại phòng khách, vừa lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là tin nhắn do Lục Văn Bác gửi cho cô, nói: [Tuế Tuế, tôi đã nhận được tiền từ sếp Vinh chuyển qua, cảm ơn các em đã giúp đỡ, tôi sẽ chuộc lại cái bát đỏ đó]
Ngoài dòng chữ này, còn có ảnh chụp màn hình số dư tài khoản.
Sầm Tuế tùy ý đếm một chút, Vinh Mặc đưa cho Lục Văn Bác năm trăm vạn.
Đọc xong tin nhắn vừa hay quay lại phòng khách, cô nhìn thẳng vào điện thoại, bước đến sô pha ngồi xuống bên cạnh Vinh Mặc, tiếp tục cúi đầu trả lời tin nhắn: [ Được rồi, khi nào anh đi? 】
Lục Văn Bác: [Mua vé ngày mốt rồi]
Sầm Tuế: [Vậy em không tiễn anh nhé, sau kỳ nghỉ về lại gặp]
Lục Văn Bác: [Ừ được, năm mới anh sẽ về]
Sầm Tuế: [Ở bên ngoài chăm sóc bản thân cho tốt, chăm chỉ học tập]
Lục Văn Bác: [Em cũng vậy, thi sau đại học thành công! 】
Sầm Tuế: [Tất nhiên, phải thành công! 】
...
Sầm Tuế ôm điện thoại di động nói chuyện phiếm với Lục Văn Bác một lúc.
Sau khi tán gẫu, cô cầm điện thoại di động nhìn thẳng vào Vinh Mặc, nhìn anh tò mò hỏi: "Anh cái bát đỏ kia, nhanh như vậy đã đưa ra ngoài rồi. Còn trả năm trăm vạn nhiều như vậy? Nào đâu ra bạn thổ hào à? Sao em không biết? "
Vừa rồi Vinh Mặc cũng nhận được tin nhắn của Lục Văn Bác.
Khi nhận được tin nhắn, anh đã nghĩ tới, Sầm Tuế nhất định sẽ hỏi về chuyện này.
Cho nên hiện tại anh cũng bình tĩnh, mặt không đỏ ửng tim không đập thở không dồn dập nói: "Là một người bạn, đưa tiền trước, còn không có tới lấy đồ. Đã hẹn để chiều mai đến cửa hàng lấy.”
Sầm Tuế cũng không nghi ngờ nhiều, chỉ nói tiếp: "Vậy thì bạn bè của anh tốt thật đấy, nhiều tiền như vậy đều trực tiếp đưa luôn."
Vinh Mặc tiếp lời: "Cũng khá tốt, bạn học đại học, rất hợp nhau."
Sầm Tuế không chú trọng đến chủ đề này, lại thở dài, xúc động nói: "Người tốt việc tốt đều làm rồi, anh hùng làm cũng ngầu rồi, nhưng mỗi ngày thấp tha thấp thỏm sợ người ta ra tay trả thù bất chợt, cũng rất không dễ dàng rồi, cũng không biết Đường Hạc Niên cuối cùng liệu có trả thù em không? "
Vinh Mặc nhìn cô: "Không cần lo lắng nhiều như vậy, cứ cùng theo anh là được."
Sầm Tuế bắt gặp ánh mắt của anh, trong tiềm thức càng cảm thấy an tâm, lo lắng vừa sinh ra trong lòng trong nháy mắt tiêu tan thành mây khói.
Cảm nhận cảm giác an toàn này ở trên một người đàn ông, trước đây tất nhiên chưa bao giờ được trải nghiệm.
Lúc trước khi ở bên Trần Vũ, Trần Vũ cho cô cảm giác đều là bất an, không phải mất liên lạc tìm không được người, thì cũng là hẹn hò bị cho leo cây, đương nhiên cũng rất ít khi quan tâm đến tâm trạng của cô.
Cùng nhìn Vinh Mặc một lúc, trong lòng từ từ truyền đến một dòng điện ấm áp.
Sau đó không chịu được khống chế, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh hơn một chút, và thế là Sầm Tuế vội vàng nhìn sang chỗ khác, tránh đi tầm mắt của anh.
Cảm thấy bầu không khí sẽ trở nên kỳ quái nếu không nói chuyện, Sầm Tuế vừa vội vã vừa thả lỏng giọng nói, cố ý nói lái chủ đề câu chuyện: "Sự việc này khiến em cảm thấy, em có phải cũng nên tập thể dục thể thao khỏe mạnh không, tốt nhất là nên học đánh Taekwondo hay gì đó, một đánh mười kiểu đó.”
Vinh Mặc cười: "Muốn tập thể dục cũng được, anh đưa em đi."
Sầm Tuế đột nhiên quay đầu nhìn anh, lại phát hiện anh không phải đang nói đùa.
Nói ra cũng phải, cô sống ở đây đã mấy ngày, tự nhiên phát hiện, Vinh Mặc mỗi sáng đều dậy tập thể dục, chẳng trách ngày nào anh ta cũng đến cửa hàng muộn như vậy. Trước đây cô vẫn luôn nghĩ anh ngủ nướng ở nhà, nhưng không ngờ lại ở nhà tập luyện thân thể.
Sầm Tuế nhìn anh hỏi: "Có ích không?"
Vinh Mặc gật đầu: "Có lẽ có chút hữu dụng."
Sầm Tuế suy nghĩa lại bắt đầu nhảy dựng lên, nghiêng người trước mặt Vinh Mặc, mắt mở to như vì sao sáng nói: "Vậy anh có thể giúp em tập đường vest*không? Em muốn khoe đám bạn bụng mình, ghen tị chết chúng nó...”
* Một người con gái có dáng người đẹp không phải là có vòng eo nhỏ và không có mỡ thừa ở bụng dưới mà phải có hai đường cơ rõ ràng ở vùng bụng dưới phẳng, thường được gọi là đường vest.
Vinh Mặc nghe xong những lời này không nhịn được cười, lại gật đầu: "Có thể thử."
Đôi mắt Sầm Tuế vẫn sáng ngời: "Được đấy, vậy sáng sớm mai ngươi anh gọi em, chúng ta cùng nhau đi."
Nói xong nhìn Vinh Mặc một hồi, ánh mắt cô bất giác rơi xuống, sau đó đặt ở trên bụng của Vinh Mặc.
Vinh Mặc nhìn cô, thuận theo ánh mắt của cô, cũng nhìn vào hướng bụng mình.
Hai người đều không nói lời nào, Sầm Tuế nhìn bụng của anh, sau đó ngẩng đầu ánh mắt nhìn khuôn mặt của anh, tựa hồ đang chờ đợi điều gì.
Sau khi vào phòng đặt gấu to lên giường, vừa quay người định bước ra thì điện thoại trong túi rung lên hai lần.
Cô vừa bước ra, trở lại phòng khách, vừa lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là tin nhắn do Lục Văn Bác gửi cho cô, nói: [Tuế Tuế, tôi đã nhận được tiền từ sếp Vinh chuyển qua, cảm ơn các em đã giúp đỡ, tôi sẽ chuộc lại cái bát đỏ đó]
Ngoài dòng chữ này, còn có ảnh chụp màn hình số dư tài khoản.
Sầm Tuế tùy ý đếm một chút, Vinh Mặc đưa cho Lục Văn Bác năm trăm vạn.
Đọc xong tin nhắn vừa hay quay lại phòng khách, cô nhìn thẳng vào điện thoại, bước đến sô pha ngồi xuống bên cạnh Vinh Mặc, tiếp tục cúi đầu trả lời tin nhắn: [ Được rồi, khi nào anh đi? 】
Lục Văn Bác: [Mua vé ngày mốt rồi]
Sầm Tuế: [Vậy em không tiễn anh nhé, sau kỳ nghỉ về lại gặp]
Lục Văn Bác: [Ừ được, năm mới anh sẽ về]
Sầm Tuế: [Ở bên ngoài chăm sóc bản thân cho tốt, chăm chỉ học tập]
Lục Văn Bác: [Em cũng vậy, thi sau đại học thành công! 】
Sầm Tuế: [Tất nhiên, phải thành công! 】
...
Sầm Tuế ôm điện thoại di động nói chuyện phiếm với Lục Văn Bác một lúc.
Sau khi tán gẫu, cô cầm điện thoại di động nhìn thẳng vào Vinh Mặc, nhìn anh tò mò hỏi: "Anh cái bát đỏ kia, nhanh như vậy đã đưa ra ngoài rồi. Còn trả năm trăm vạn nhiều như vậy? Nào đâu ra bạn thổ hào à? Sao em không biết? "
Vừa rồi Vinh Mặc cũng nhận được tin nhắn của Lục Văn Bác.
Khi nhận được tin nhắn, anh đã nghĩ tới, Sầm Tuế nhất định sẽ hỏi về chuyện này.
Cho nên hiện tại anh cũng bình tĩnh, mặt không đỏ ửng tim không đập thở không dồn dập nói: "Là một người bạn, đưa tiền trước, còn không có tới lấy đồ. Đã hẹn để chiều mai đến cửa hàng lấy.”
Sầm Tuế cũng không nghi ngờ nhiều, chỉ nói tiếp: "Vậy thì bạn bè của anh tốt thật đấy, nhiều tiền như vậy đều trực tiếp đưa luôn."
Vinh Mặc tiếp lời: "Cũng khá tốt, bạn học đại học, rất hợp nhau."
Sầm Tuế không chú trọng đến chủ đề này, lại thở dài, xúc động nói: "Người tốt việc tốt đều làm rồi, anh hùng làm cũng ngầu rồi, nhưng mỗi ngày thấp tha thấp thỏm sợ người ta ra tay trả thù bất chợt, cũng rất không dễ dàng rồi, cũng không biết Đường Hạc Niên cuối cùng liệu có trả thù em không? "
Vinh Mặc nhìn cô: "Không cần lo lắng nhiều như vậy, cứ cùng theo anh là được."
Sầm Tuế bắt gặp ánh mắt của anh, trong tiềm thức càng cảm thấy an tâm, lo lắng vừa sinh ra trong lòng trong nháy mắt tiêu tan thành mây khói.
Cảm nhận cảm giác an toàn này ở trên một người đàn ông, trước đây tất nhiên chưa bao giờ được trải nghiệm.
Lúc trước khi ở bên Trần Vũ, Trần Vũ cho cô cảm giác đều là bất an, không phải mất liên lạc tìm không được người, thì cũng là hẹn hò bị cho leo cây, đương nhiên cũng rất ít khi quan tâm đến tâm trạng của cô.
Cùng nhìn Vinh Mặc một lúc, trong lòng từ từ truyền đến một dòng điện ấm áp.
Sau đó không chịu được khống chế, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh hơn một chút, và thế là Sầm Tuế vội vàng nhìn sang chỗ khác, tránh đi tầm mắt của anh.
Cảm thấy bầu không khí sẽ trở nên kỳ quái nếu không nói chuyện, Sầm Tuế vừa vội vã vừa thả lỏng giọng nói, cố ý nói lái chủ đề câu chuyện: "Sự việc này khiến em cảm thấy, em có phải cũng nên tập thể dục thể thao khỏe mạnh không, tốt nhất là nên học đánh Taekwondo hay gì đó, một đánh mười kiểu đó.”
Vinh Mặc cười: "Muốn tập thể dục cũng được, anh đưa em đi."
Sầm Tuế đột nhiên quay đầu nhìn anh, lại phát hiện anh không phải đang nói đùa.
Nói ra cũng phải, cô sống ở đây đã mấy ngày, tự nhiên phát hiện, Vinh Mặc mỗi sáng đều dậy tập thể dục, chẳng trách ngày nào anh ta cũng đến cửa hàng muộn như vậy. Trước đây cô vẫn luôn nghĩ anh ngủ nướng ở nhà, nhưng không ngờ lại ở nhà tập luyện thân thể.
Sầm Tuế nhìn anh hỏi: "Có ích không?"
Vinh Mặc gật đầu: "Có lẽ có chút hữu dụng."
Sầm Tuế suy nghĩa lại bắt đầu nhảy dựng lên, nghiêng người trước mặt Vinh Mặc, mắt mở to như vì sao sáng nói: "Vậy anh có thể giúp em tập đường vest*không? Em muốn khoe đám bạn bụng mình, ghen tị chết chúng nó...”
* Một người con gái có dáng người đẹp không phải là có vòng eo nhỏ và không có mỡ thừa ở bụng dưới mà phải có hai đường cơ rõ ràng ở vùng bụng dưới phẳng, thường được gọi là đường vest.
Vinh Mặc nghe xong những lời này không nhịn được cười, lại gật đầu: "Có thể thử."
Đôi mắt Sầm Tuế vẫn sáng ngời: "Được đấy, vậy sáng sớm mai ngươi anh gọi em, chúng ta cùng nhau đi."
Nói xong nhìn Vinh Mặc một hồi, ánh mắt cô bất giác rơi xuống, sau đó đặt ở trên bụng của Vinh Mặc.
Vinh Mặc nhìn cô, thuận theo ánh mắt của cô, cũng nhìn vào hướng bụng mình.
Hai người đều không nói lời nào, Sầm Tuế nhìn bụng của anh, sau đó ngẩng đầu ánh mắt nhìn khuôn mặt của anh, tựa hồ đang chờ đợi điều gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook