Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 221:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc trầm mặc một lát, ngẩng đầu nhìn Sầm Tuế, ngập ngừng hỏi: "Em sẽ không muốn..."
Sầm Tuế nhìn anh chằm chằm, môi hơi mím lại, ánh mắt lấp lánh, nhỏ giọng nói: "Nhìn một chút."
Vinh Mặc: "..."
Chỉ là, khá đột ngột đấy...
Anh do dự một chút, sau đó cố ý nhìn Sầm Tuế nói: “Tự mình xem.” Có bản lĩnh.
Sầm Tuế: "..."
Nhấc lên xem chút thôi mà...
Thấy Vinh Mặc không kéo lên, cô cũng do dự một lúc.
Những nhắc cũng đã nhắc rồi, không nhìn thì lại tỏ ra cô chột dạ, thế nên cô hơi mím môi, tiến lại gần bên Vinh Mặc, đưa tay về phía viền áo trước mặt của anh.
Ngón tay cái và ngón trỏ nhéo nhéo chút vạt áo, cô âm thầm nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn Vinh Mặc nói: "Là anh kêu em tự xem nha."
Nói xong cũng không đợi Vinh Mặc lên tiếng, cô đã cúi đầu lướt qua vén gấu áo của anh.
Khi cơ bụng lộ ra ngoài, ánh mắt Sầm Tuế đột nhiên hơi mở to, sau đó nhanh chóng thu tay lại, nhân tiện lùi về sau ngồi trở lại.
Cô nhìn Vinh Mặc, bộ dạng cực kỳ thưởng thức, ánh mắt khẽ cười: "Em cũng muốn."
Vinh Mặc hít một hơi để ổn định bản thân, tuy muốn cười nhưng lại cất ý cười bên khóe miệng.
Anh nhướng mày điều chỉnh trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn Sầm Tuế, cố hết sức giữ vẻ nghiêm túc và bình tĩnh: "Được, ngày mai bắt đầu đưa em đi."
Thỏa mãn xong, Sầm Tuế đứng dậy khỏi sô pha, xỏ dép lê rời đi: "Vậy em đi tắm rửa rồi ngủ trước đây."
Bước hai bước lại lùi lại hai bước, trịnh trọng nói với Vinh Mặc câu: "Mai gặp lại!"
Nói xong không cần biết Vinh Mặc có phản ứng gì, cô trực tiếp quay về tìm quần áo rồi đi tắm.
Sau khi tắm xong lại đắp mặt nạ, nghịch điện thoại trong phòng một lát rồi tắt đèn đi ngủ.
Mà Vinh Mặc bị ai đó kéo áo lên lên nhìn cơ bụng.
Cả đêm nay, anh.
Ngủ không được dễ dàng.
Ngủ cũng không ngon, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó, anh bật đèn lên, lấy điện thoại di động, gửi tin nhắn cho bạn thân Vương Lãng: [Giúp tôi một việc]
******
Sầm Tuế ngủ một giấc đến rạng sáng, thức dậy vì tiếng đồng hồ báo thức.
Cô giữ vẻ mặt ngái ngủ đi đánh răng rửa mặt, đánh răng rửa mặt xong cô đến nhà ăn, Vinh Mặc đã nướng sẵn bánh mì, chiên xong trứng chiên, rót hai ly sữa.
Toàn bộ bữa sáng chính là bánh mì, sữa và trứng chiên.
Sau khi ăn sáng nghỉ ngơi nửa tiếng, Sầm Tuế tràn đầy kỳ vọng và phấn khích đi đến phòng tập thể dục cùng Vinh Mặc.
Sau khi vào phòng tập, Vinh Mặc đi đến máy tập elip trước.
Bật nguồn máy elip, cũng không điều chỉnh lực lên, quay sang Sầm Tuế nói: "Chạy 20 phút cho nóng người trước."
Sầm Tuế đang tinh thần phấn chấn, rất sảng khoái gật gật đầu, đi lên bắt đầu chạy.
Những phút đầu tiên chạy rất hăng say, sau đó khi thời gian trên màn hình tăng lên bảy phút, bắt đầu vào chế độ khó. Thế là cô chạy chậm với tốc độ lại, gắng gượng cũng chỉ giữ được trong mười lăm phút.
Sầm Tuế xuống khỏi máy elip, bóp thắt lưng thở hổn hển nói với Vinh Mặc: "Em không được nữa rồi, em bỏ thôi."
Vinh Mặc nhìn cô cười: “Cơ bụng còn muốn không?"
Sầm Tuế nghĩ rồi nghĩ, nuốt nước bọt một cái: "Muốn!"
Sau khi nói xong, cô quay trở lại máy tập, cố gắng hết sức thở đều đặn, chạy nốt năm phút còn lại.
Sau khi chạy xong, cô lấy lại tự tin và hỏi Vinh Mặc: "Tiếp theo làm gì?"
Vinh Mặc đưa một tấm thảm yoga cho cô ấy: "Tập plank trước, kích hoạt trung tâm chút, sau đó gập bụng."
Sầm Tuế không có khái niệm thực tế về các thuật ngữ này.
Dưới sự hướng dẫn của Vinh Mặc, cô nằm xuống thảm, chống khuỷu tay xuống thảm, dùng chân giẫm lên mặt đất, sau đó nhấc người lên khỏi mặt đất.
Vừa dạy cô Vinh Mặc vừa nói: "Giữ khớp khuỷu tay vuông góc với mặt đất, duỗi thẳng người, đầu, vai, hông và cổ chân duy trì trên cùng một mặt phẳng, siết chặt cơ bụng và cơ sàn chậu, kéo dài cột sống, mắt nhìn xuống đất, duy trì đều hô hấp...”
Sầm Tuế nghe rối tinh rối mù, làm cũng lộn xộn.
Vinh Mặc đành phải quỳ một gối xuống bên cạnh cô, vươn tay ôm eo cô giúp cô điều chỉnh tư thế.
Sầm Tuế mặc một bộ đồ thể dục tay lỡ, hở eo và bụng.
Vinh Mặc đặt tay lên eo cô, vốn dĩ đang chú tâm vào tư thế, kết quả hai giây sau anh lại mất lý trí.
Phần eo dưới lòng bàn tay rất mỏng, có cảm giác lòng bàn tay của anh hoàn toàn có thể khống chế được.
Nhiệt độ lòng bàn tay tăng lên đột ngột, thậm chí tim đập nhanh hơn.
Cánh tay Sầm Tuế ở trên mặt đất có chút mỏi, thấy Vinh Mặc ôm eo cô không nhúc nhích, cô quay lại nhìn anh, hỏi anh: "Sao vậy?"
Vinh Mặc hoàn hồn, vội vàng nói "không có gì", sau đó vịn eo cô xuống: "Xuống chút."
Sầm Tuế dựa theo hướng dẫn của anh tạo tư thế.
Vinh Mặc buông eo cô ra, nhìn cô nói: "Cố gắng giữ thời gian dài chút."
Sầm Tuế nín thở nhìn tấm thảm yoga màu xanh dưới người, đáp lại bằng một âm thanh bị bóp nghẹt.
Vinh Mặc trầm mặc một lát, ngẩng đầu nhìn Sầm Tuế, ngập ngừng hỏi: "Em sẽ không muốn..."
Sầm Tuế nhìn anh chằm chằm, môi hơi mím lại, ánh mắt lấp lánh, nhỏ giọng nói: "Nhìn một chút."
Vinh Mặc: "..."
Chỉ là, khá đột ngột đấy...
Anh do dự một chút, sau đó cố ý nhìn Sầm Tuế nói: “Tự mình xem.” Có bản lĩnh.
Sầm Tuế: "..."
Nhấc lên xem chút thôi mà...
Thấy Vinh Mặc không kéo lên, cô cũng do dự một lúc.
Những nhắc cũng đã nhắc rồi, không nhìn thì lại tỏ ra cô chột dạ, thế nên cô hơi mím môi, tiến lại gần bên Vinh Mặc, đưa tay về phía viền áo trước mặt của anh.
Ngón tay cái và ngón trỏ nhéo nhéo chút vạt áo, cô âm thầm nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn Vinh Mặc nói: "Là anh kêu em tự xem nha."
Nói xong cũng không đợi Vinh Mặc lên tiếng, cô đã cúi đầu lướt qua vén gấu áo của anh.
Khi cơ bụng lộ ra ngoài, ánh mắt Sầm Tuế đột nhiên hơi mở to, sau đó nhanh chóng thu tay lại, nhân tiện lùi về sau ngồi trở lại.
Cô nhìn Vinh Mặc, bộ dạng cực kỳ thưởng thức, ánh mắt khẽ cười: "Em cũng muốn."
Vinh Mặc hít một hơi để ổn định bản thân, tuy muốn cười nhưng lại cất ý cười bên khóe miệng.
Anh nhướng mày điều chỉnh trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn Sầm Tuế, cố hết sức giữ vẻ nghiêm túc và bình tĩnh: "Được, ngày mai bắt đầu đưa em đi."
Thỏa mãn xong, Sầm Tuế đứng dậy khỏi sô pha, xỏ dép lê rời đi: "Vậy em đi tắm rửa rồi ngủ trước đây."
Bước hai bước lại lùi lại hai bước, trịnh trọng nói với Vinh Mặc câu: "Mai gặp lại!"
Nói xong không cần biết Vinh Mặc có phản ứng gì, cô trực tiếp quay về tìm quần áo rồi đi tắm.
Sau khi tắm xong lại đắp mặt nạ, nghịch điện thoại trong phòng một lát rồi tắt đèn đi ngủ.
Mà Vinh Mặc bị ai đó kéo áo lên lên nhìn cơ bụng.
Cả đêm nay, anh.
Ngủ không được dễ dàng.
Ngủ cũng không ngon, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó, anh bật đèn lên, lấy điện thoại di động, gửi tin nhắn cho bạn thân Vương Lãng: [Giúp tôi một việc]
******
Sầm Tuế ngủ một giấc đến rạng sáng, thức dậy vì tiếng đồng hồ báo thức.
Cô giữ vẻ mặt ngái ngủ đi đánh răng rửa mặt, đánh răng rửa mặt xong cô đến nhà ăn, Vinh Mặc đã nướng sẵn bánh mì, chiên xong trứng chiên, rót hai ly sữa.
Toàn bộ bữa sáng chính là bánh mì, sữa và trứng chiên.
Sau khi ăn sáng nghỉ ngơi nửa tiếng, Sầm Tuế tràn đầy kỳ vọng và phấn khích đi đến phòng tập thể dục cùng Vinh Mặc.
Sau khi vào phòng tập, Vinh Mặc đi đến máy tập elip trước.
Bật nguồn máy elip, cũng không điều chỉnh lực lên, quay sang Sầm Tuế nói: "Chạy 20 phút cho nóng người trước."
Sầm Tuế đang tinh thần phấn chấn, rất sảng khoái gật gật đầu, đi lên bắt đầu chạy.
Những phút đầu tiên chạy rất hăng say, sau đó khi thời gian trên màn hình tăng lên bảy phút, bắt đầu vào chế độ khó. Thế là cô chạy chậm với tốc độ lại, gắng gượng cũng chỉ giữ được trong mười lăm phút.
Sầm Tuế xuống khỏi máy elip, bóp thắt lưng thở hổn hển nói với Vinh Mặc: "Em không được nữa rồi, em bỏ thôi."
Vinh Mặc nhìn cô cười: “Cơ bụng còn muốn không?"
Sầm Tuế nghĩ rồi nghĩ, nuốt nước bọt một cái: "Muốn!"
Sau khi nói xong, cô quay trở lại máy tập, cố gắng hết sức thở đều đặn, chạy nốt năm phút còn lại.
Sau khi chạy xong, cô lấy lại tự tin và hỏi Vinh Mặc: "Tiếp theo làm gì?"
Vinh Mặc đưa một tấm thảm yoga cho cô ấy: "Tập plank trước, kích hoạt trung tâm chút, sau đó gập bụng."
Sầm Tuế không có khái niệm thực tế về các thuật ngữ này.
Dưới sự hướng dẫn của Vinh Mặc, cô nằm xuống thảm, chống khuỷu tay xuống thảm, dùng chân giẫm lên mặt đất, sau đó nhấc người lên khỏi mặt đất.
Vừa dạy cô Vinh Mặc vừa nói: "Giữ khớp khuỷu tay vuông góc với mặt đất, duỗi thẳng người, đầu, vai, hông và cổ chân duy trì trên cùng một mặt phẳng, siết chặt cơ bụng và cơ sàn chậu, kéo dài cột sống, mắt nhìn xuống đất, duy trì đều hô hấp...”
Sầm Tuế nghe rối tinh rối mù, làm cũng lộn xộn.
Vinh Mặc đành phải quỳ một gối xuống bên cạnh cô, vươn tay ôm eo cô giúp cô điều chỉnh tư thế.
Sầm Tuế mặc một bộ đồ thể dục tay lỡ, hở eo và bụng.
Vinh Mặc đặt tay lên eo cô, vốn dĩ đang chú tâm vào tư thế, kết quả hai giây sau anh lại mất lý trí.
Phần eo dưới lòng bàn tay rất mỏng, có cảm giác lòng bàn tay của anh hoàn toàn có thể khống chế được.
Nhiệt độ lòng bàn tay tăng lên đột ngột, thậm chí tim đập nhanh hơn.
Cánh tay Sầm Tuế ở trên mặt đất có chút mỏi, thấy Vinh Mặc ôm eo cô không nhúc nhích, cô quay lại nhìn anh, hỏi anh: "Sao vậy?"
Vinh Mặc hoàn hồn, vội vàng nói "không có gì", sau đó vịn eo cô xuống: "Xuống chút."
Sầm Tuế dựa theo hướng dẫn của anh tạo tư thế.
Vinh Mặc buông eo cô ra, nhìn cô nói: "Cố gắng giữ thời gian dài chút."
Sầm Tuế nín thở nhìn tấm thảm yoga màu xanh dưới người, đáp lại bằng một âm thanh bị bóp nghẹt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook