Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Phản ứng xong lại nói: "Mình có thể làm được! Cố lên nào!"

Vinh Mặc phụ theo nói câu "cố lên" rồi đứng dậy làm việc của mình trước.

Sau đó anh bận rộn không đến ba phút, quay đầu lại nhìn Sầm Tuế, chỉ thấy người rất khí thế hét lên cổ vũ vừa rồi, đã nằm trên thảm tập yoga thoải mái nghịch điện thoại di động....

Cảm nhận được ánh mắt quét qua của Vinh Mặc, Sầm Tuế cầm điện thoại lật người, quay lưng về phía anh chơi...

Hai mươi phút chạy bộ miệt mài, cùng với chưa đầy nửa phút plank hỗ trợ đã khiến cô nhận ra rằng đời này của cô có lẽ... khả năng... chỉ thích hợp để nhìn và chạm vào cơ bụng của người khác...

***

Vinh Mặc sớm có chuẩn bị sẵn, nên tự nhiên không ép buộc Sầm Tuế luyện tập.

Chẳng qua khi anh đang tập thể dục, Sầm Tuế ở đây chơi với điện thoại di động cùng anh, cảm thấy cũng không tồi.

Hai người một tập thể dục một nghịch điện thoại di động, ở nhà tiêu hao nửa ngày.

Sau khi tắm xong đi ra ngoài, theo thường lệ, đến Trân Bảo Trai mở cửa trông cửa hàng.

Từ bãi đậu xe đến Trân Bảo Trai, trên đường đi phải đi qua Vạn Bảo Đường, Vạn Bảo Đường mấy ngày nay vẫn đóng của như cũ.

Có lẽ không qua bao lâu nữa, biển hiệu của cửa hàng này sẽ phải thay mới, đồ trang trí bên trong cũng toàn bộ được thay bằng đồ mới.

Sầm Tuế không để ý lắm, đi đến cửa hàng nói chuyện với Vinh Mặc.

Sau khi mở cửa bước vào cửa hàng, cũng như thường lệ, thắp nén nhang và lau những món đồ cổ trên giá, bắt đầu một ngày ôn bài.

Hiện tại buổi trưa vẫn còn rất nóng, bữa trưa đương nhiên vẫn là giải pháp gọi ship.



Ăn xong bữa trưa, Sầm Tuế thỉnh thoảng đi đến ghế sô pha trong phòng trong nằm nghỉ ngơi, thỉnh thoảng nằm thẳng trên bàn sách, thường thì hơn nữa còn trực tiếp chơi điện thoải lơ là bỏ luôn học.

Hôm nay trên ghế sofa trong phòng trong ngủ một giấc.

Làm giấc vừa mới tỉnh dậy, vẻ mặt mờ mịt từ trên sô pha đứng dậy, nghe thấy bên ngoài Vinh Mặc lên tiếng chào hỏi khách.

Khi Vinh Mặc đang chào hỏi, cô cũng không đi ra ngoài.

Cô lặng lẽ dựa vào lưng ghế sô pha, vẻ mặt tỉnh táo, thậm chí lông mi cũng không động.

Vẫn là Vinh Mặc đi vào, cô mới định thần lại, hỏi: "Có khách sao?"

Vinh Mặc đáp: "Đúng, bạn, đến lấy cái bát màu đỏ đó."

Nghe vậy, Sầm Tuế lập tức tỉnh ngộ.

Bát đỏ là cô đã giúp Lục Văn Bác thắng được, Vinh Mặc giúp, bạn bè đã giúp nhau nhận, thực ra cũng là đang giúp cô.

Thế là cô vội vàng đứng lên: "Vậy mời vào uống trà chứ."

Vinh Mặc nở nụ cười: "Anh ấy quả thực tới uống trà, em giúp anh đun ấm nước nóng."

Sầm Tuế đáp một tiếng, hai lời không nói đi lấy bình đun nước.

Đợi cô đun nước sôi xong, Vinh Mặc vừa hay dẫn bạn của anh vào, người này trông cũng rất hiền lành, đeo kính gọng vàng, nhưng anh ấy với Lục Văn Bác là kiểu thanh tú lịch thiệp, có chút không giống, anh ấy nho nhã hơn.

Anh ấy nhìn thấy Sầm Tuế, không cần Vinh Mặc giới thiệu, trực tiếp mỉm cười hỏi một câu: "Sầm Tuế?"

Sầm Tuế cười rất khiêm nhường và nhiệt tình: “Xin chào, tôi là Sầm Tuế."



Anh ấy quay đầu liếc Vinh Mặc một cái, sau đó lại nhìn Sầm Tuế, tự mình giới thiệu: "Tôi là Vương Lãng, bạn tốt của Vinh Mặc."

Sầm Tuế niềm nở chào hỏi: "Mau ngồi đi."

Nói xong bèn ngồi luôn xuống.

Vinh Mặc kiên nhẫn pha trà cho Vương Lãng, cùng Vương Lăng nói chuyện phiếm với Sầm Tuế.

Các cuộc trò chuyện đều xoay quanh những chủ đề không liên quan. Điều quan trọng duy nhất là chuyện tìm Đường Hạc Niên đấu khẩu.

Vương Lãng nhìn Sầm Tuế nói: "Người giống em hành nghiệp trượng nghĩa, giữ vững công lý, vì bạn bè hy sinh bản thân, rất hiếm gặp."

Sầm Tuế có chút ngượng ngùng cười cười: "Tư duy nóng nảy cũng không nghĩ nhiều như vậy, vẫn là quá trẻ."

Vương Lãng cười tủm tỉm nói: "Rất tốt, rất tốt đấy."

Nói xong lại nói: "Nhân tiện, cái bát đỏ đó ở chỗ anh em cũng yên tâm, người bạn của em lúc nào muốn quay lại mua, có thể đến gặp anh bất cứ lúc nào. Bây giờ lấy bao nhiều tiền, đến lúc đó anh ấy đến đưa bấy nhiêu? "

Nghe xong lời này, Sầm Tuế vội vàng nói: "Vậy thật sự cảm ơn anh."

Vương Lãng lại cười, liếc nhìn Vinh Mặc, sau đó nhìn Sầm Tuế nói: "Không cần cảm ơn, anh chẳng qua chỉ giúp một tay mà thôi. Nếu muốn cảm ơn, vậy phải cảm ơn ông chủ của em, thiện giả Vinh Mặc.”

Vinh Mặc vừa hay pha trà xong, kẹp ly trà đặt trước mặt anh ấy.

Anh cũng đưa qua một ly cho Sầm Tuế, sau đó đặt kẹp trà xuống, nói: "Anh cũng không phải thiện giả gì, đừng có giễu cợt anh."

Vương Lãng mỉm cười, bưng chén trà lên uống trà, chỉ nói: "Tôi hiểu."

Vinh Mặc lười đành mặc kệ anh ấy, đứng dậy cầm lấy chiếc bát màu đỏ đặt trước mặt anh ấy, nói: "Từ nay về sau là của cậu rồi, giữ gìn cẩn thận, đừng làm bậy mà bán đi."

Vương Lãng đặt chén trà xuống, nói: "Thứ năm trăm vạn, tôi đương nhiên sẽ bảo quan tốt."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...