Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lúc cô dậy, Vinh Mặc đã không ở trong phòng, chăn trên đất đã đươc gấp gọn.

Sầm Tuế vén chăn lên, xoa đầu, đứng dậy, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Rửa mặt xong thì cô đến phòng ăn, Vinh Mặc đang nướng bánh mì.

Cô đi thẳng đến quầy ba và ngồi xuống, nhìn Vinh Mặc làm bữa sáng với vẻ mặt khá thật thà.

Làm xong bữa sáng, Vinh Mặc cũng tới quầy ba ngồi xuống.

Sầm Tuế uống một hớp sữa bò, rồi cầm bánh mì trong khay nướng cắn một miếng, nhìn anh, nói: "Về đêm hôm qua, không phải tôi cố ý, không va phải vết thương của anh chứ?"

Vinh Mặc lắc đầu, bình thản nói: "Không có."

Sầm Tuế vừa ăn bánh mì vừa nhìn anh, nhìn một hồi rồi cô lại từ từ hỏi: "Anh... Có phải anh tranh thủ cơ hội chạm vào tôi, ôm tôi một chút không?"

Vinh Mặc không ngờ cô sẽ hỏi vậy, trong nháy mắt anh bị sặc, ho khù khụ hai cái.

Rất không khéo, ho khan lại khiến miếng bánh mì tràn vào đường hô hấp, anh lại ho khan vài tiếng.

Sầm Tuế thấy anh như vậy thì vội vàng rút giấy đưa cho anh.

Vinh Mặc nhận lấy hai tờ giấy che miệng lại, tiếp tục ho khan vài tiếng mới miễn cưỡng dừng lại.

Anh ho khan đến mức gò má hơi đỏ, che miệng mũi một lát.

Sau đó, anh ném khăn giấy vào thùng rác, quyết định không thừa nhận, biểu cảm bình tĩnh và cất giọng nói: "Tôi không phải loại người đó."



Sầm Tuế thấy anh như vậy, môi mỉm cười.

Cô hơi mím môi giấu nụ cười đi, rồi cúi đầu ăn bánh mì, nhìn Vinh Mặc, nói: "Vậy à?"

Cô nhớ rõ ràng, lúc ấy cô muốn bò dậy, kết quả bị anh ấn xuống.

Vinh Mặc tiếp tục cố gắng bình tĩnh, ổn định biểu cảm và giọng nói, "Ừ."

Sầm Tuế cúi đầu cười, hắng giọng, sau đó uống hớp sữa bò, ăn bánh mì, không nói nữa.

Nói thêm gì nữa, cô sợ Vinh Mặc lúng túng sẽ cầm bánh mì chặn miệng cô.

Hôm nay, lúc tập gym, Sầm Tuế không nằm trên thảm yoga ở phòng thể chất ăn vặt.

Cô đi ra chỗ máy chạy bộ chạy một mạch nửa giờ, trong quá trình có lúc chậm lại, nhưng không dừng lại nghỉ ngơi.

Kiên trì chạy xong nửa giờ, cô đầu đầy mồ hôi mà đi đến thảm yoga và ngồi xuống.

Hít thở nghỉ ngơi trên thảm yoga một hồi, cô lau mồ hôi trán. Đợi hết thở hổn hển, cô lại đi chọn một cái tạ có sức nặng vừa tay, ngồi trên ghế tạ tay ổn định tư thế, điều chỉnh hô hấp, bắt đầu nâng tạ.

Mỗi lần Sầm Tuế tập gym, cô đều tâm huyết dâng trào hơn mười, hai mươi phút, sau đó ra chỗ thảm yoga chơi điện thoại di động.

Thấy hôm nay cô nghiêm túc chạy bộ như vậy, còn nghiêm túc tập tạ, Vinh Mặc nhìn cô và hỏi một câu: "Không luyện cơ bụng?"

Sầm Tuế hít thở theo tiết tấu cố định.

Cô cũng không nhìn Vinh Mặc, tiếp tục tập tạ, nói: "Cơ bụng hay không cơ bụng không có vấn đề gì, tôi cảm thấy tôi vẫn phải một người đánh mười người, ít nhất cũng có ít năng lực đánh trả."

Vinh Mặc suy nghĩ, biết nhất định là tối hôm qua cô bị dọa sợ, nên anh không nói gì nữa.



Sau đó, hai người cùng tập rồi đi tắm, cùng lái xe đi đến Cổ Thành, ban đầu hơi lo lắng đề phòng, nhưng là một ngày bình thường không có gì lạ.

Có bài học buổi tối hôm kia, bây giờ Sầm Tuế làm gì chuyện đều sẽ cẩn thận hơn.

Chủ yếu là cô không có ai để dựa vào, nên coi Vinh Mặc là cây đại thụ chắn gió cứu mạng, bám chặt lấy anh.

Mấy ngày kế tiếp vẫn gió êm sóng lặng, không biết có phải những người đó phát hiện ra Vinh Mặc không chọc được hay không mà không còn dám tới nữa.

Nhưng ngày nào bên cảnh sát không có động thái là ngày đó Sầm Tuế vẫn không dám thả lỏng.

Đường Hạc Niên đã tốt lên và ra viện về nhà, mặc dù ông ta cũng không tới Đường Thừa Cổ nữa, trên cửa Vạn Bảo Đường lại dán quảng cáo chuyển nhượng cửa hàng, để lại tên và số điện thoại của Chu Cao Viễn, nhưng áp lực ông ta gây ra cho Sầm Tuế vẫn chưa giảm đi.

Ba gã đàn ông áo đen tối đó hẳn là được Đường Hạc Niên thuê. Chỉ cần còn một ngày Đường Hạc Niên ở bên ngoài, ông ta vẫn có thể sẽ tìm người trả thù Sầm Tuế, cho nên phải luôn cẩn thận mới được.

Bởi vì lòng vẫn còn sợ hãi, sau chuyện xảy ra tối đó, tối ngủ là Sầm Tuế sợ, nên cô ngủ cùng Vinh Mặc mấy đêm.

Sau khi ngủ cùng mấy đêm, tâm trạng ổn định lại, cô mới trở về phòng của mình mình ngủ.

***

Thấp thỏm hơn một tháng, thời tiết cuối mùa thu đã chuyển lạnh.

Buổi sáng có cơn mưa nhỏ lất phất, buổi chiều mưa đã tạnh, không khí bên ngoài có cảm giác lạnh lẽo hơn.

Hôm nay, Vinh Mặc và Sầm Tuế đóng cửa sớm hơn bình thường một chút.

Bởi vì đã hẹn trước hôm nay phải đến nhà một người bạn nhận cún con.

Mỗi ngày Sầm Tuế đều thấp thỏm đi học, không quá để tâm chuyện mua chó, là Vinh Mặc vẫn luôn nhờ người hỏi thăm, cuối cùng biết được trong nhà bạn cần bán con cún mới sinh.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...