Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Bạn bè là qua Vương Lãng giới thiệu, đã gửi video cho Vinh Mặc, cũng bàn xong giá cả.

Vinh Mặc đưa Sầm Tuế đến nhà để cô chọn một con trong bốn con cún chung một ổ.

Chó là chó lông vàng, bốn con cún đang ngủ chung một chỗ, mông đè đầu, đầu đè bụng, lông xù xù, làm cho người ta nhìn là không nhịn được ngứa ngáy trong lòng.

Chủ mấy con chó đánh thức bốn con cún, khóe miệng Sầm Tuế cười nhếch, cô chọn con mặt béo nhất, đáng yêu nhất trong bốn con.

Ánh mắt nó tròn vo, vừa đen vừa sáng, lúc ngáp còn lộ ra hai cái răng sữa nhỏ, trông ngốc ngốc dễ thương.

Sầm Tuế bế con cún trong ngực, quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc, nói: "Con này đi."

Hai người tương tác với nhau cứ như đến để nhận nuôi đứa trẻ về nhà vậy.

Vinh Mặc đưa tay sờ lỗ tai chó, không có gì dị nghị, "Vậy thì con này đi."

Nghe nói tính cách của chó lông vàng rất ôn hòa, hiền lành, thân thiết, hết sức trung thành đối với chủ nhân.

Vinh Mặc và Sầm Tuế chọn chó, không ở nhà người bạn này lâu.

Ban đầu chỉ là quan hệ nhờ vả để giao dịch, thanh toán tiền xong là được rồi.

Sầm Tuế bế lông vàng về nhà, càng bế càng thích, có cảm giác trong lòng bị tên nhóc này làm mềm đi.

Ngồi vào xe, sờ lông xù trên đầu nó một hồi, Sầm Tuế hỏi Vinh Mặc: "Anh định đặt tên gì cho nó?"

Vinh Mặc không có ý tưởng gì với chuyện này, anh quay đầu nói với Sầm Tuế: "Cô đặt đi."

Sầm Tuế dựa lưng, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, sau đó nhìn về phía Vinh Mặc, "Gọi Tiểu Hắc nhé?"

Vinh Mặc nghe vậy thì hơi nghi ngờ, mở miệng nói: "Không phải nó màu vàng sao?"



Nếu lấy tên bằng màu sắc thì không phải là phải gọi nó là Tiểu Hoàng, hoặc là A Hoàng à?

Sầm Tuế cười, ""Mặc” trong "Vinh Mặc" hiểu rộng ra là "chó đen", thế thì gọi là chó đen nhé?"

Vinh Mặc: "..."

Anh hắng giọng, "Vậy thì goi là Tiểu Hắc đi."

Sầm Tuế hài lòng, nắm hai cái chân xù lông, mềm mại của Tiểu Hắc, như dỗ trẻ con mà nói: "Sau này mày tên là Tiểu Hắc, Vinh Mặc chính là ba của mày. Anh ấy tên là Vinh Hắc, mày sẽ tên là Vinh Tiểu Hắc, mày có thích cái tên này không?"

Vinh Mặc: "..."

Anh có thể nêu ý kiến mình không thích Vinh Tiểu Hắc không?

Có điều, anh bắt được điểm chính khác, anh nhìn về phía Sầm Tuế, hỏi: "Tôi là nó cha nó, còn cô?"

Sầm Tuế bị anh hỏi thì sửng sốt một lúc.

Cô cầm chân Tiểu Hắc, nói: "Tôi là... Chị..."

Cô vừa nói gật đầu, "Đúng, tôi là chị Tiểu Hắc!"

Vinh Mặc: "..."

Vai vế kỳ lạ gì đây?

***

Bởi vì đã định mua chó từ trước, cho nên trong nhà chuẩn bị khá đầy đủ vật dụng nuôi chó.

Vinh Mặc và Sầm Tuế trực tiếp bế Tiểu Hắc trở về nhà, để nó vào trong ổ chó mới.

Tiểu Hắc rất buồn ngủ, về đến nhà lại tiếp tục nằm ở trong ổ ngủ.

Vinh Mặc và Sầm Tuế làm việc, ăn cơm tối, rồi cho Tiểu Hắc ăn, chơi với nó một lúc, sau đó để cho nó ngủ tiếp.



Hẳn là đêm đầu ngủ nhiều, sáng hôm sau Tiểu Hắc thức dậy rất sớm. Sau khi đứng lên thì chân ngắn chạy lon ton khắp phòng, chắc là tìm mẹ nó.

Khi chạy tới ngoài cửa phòng Sầm Tuế, nó dùng móng vuốt cào cửa phòng một lúc, sau đó thu chân, nằm trên đất, mặt chó dính thẳng trên mặt đất, đảo con ngươi đen nhánh mà chờ.

Buổi sáng, Sầm Tuế mở cửa ra thì thấy một thứ đáng yêu mập mập nằm trên đất.

Cô hơi sửng sốt, vẫn chưa thích ứng với cảnh tượng này. Một lát sau kịp phản ứng, cô cười, khom người bế Tiểu Hắc lên.

Quả thật Tiểu Hắc rất khôn và ngoan ngoãn, trừ thỉnh thoảng ư ử đòi mẹ ra thì cũng kêu nhiều.

Lúc Sầm Tuế đánh răng rửa mặt, nó sẽ quanh quẩn bên chân Sầm Tuế, hoặc là trực tiếp nằm trên bàn chân cô.

Tóm lại, bên chân có thêm một thứ đáng yêu nên có cảm giác hạnh phúc hơn rất nhiều.

Cái mặt mập mập, lúc khờ lúc dễ thương, khi thì le lưỡi cười ngọt ngào cũng có thể khiến tâm trạng của con người ta lập tức tốt hơn rất nhiều.

Sầm Tuế và Vinh Mặc ở nhà ăn sáng sau khi tập gym, đi đến cửa hàng, mang cả Tiểu Hắc lên xe.

Đồng thời, họ mang theo một túi thức ăn cho chó và để ở trong cửa hàng, và một cái bát ăn cho chó màu nâu đáng yêu.

Đến Trân Bảo Trai mở cửa trông cửa hàng, trừ đọc sách học tập, bây giờ hoạt động nhiều nhất của Sầm Tuế là rảnh sẽ qua sờ Tiểu Hắc giải buồn.

Mà Vinh Mặc thì trong tay nhiều việc hơn một chút, anh phải cho chó ăn đúng giờ đúng định lượng, còn phải dạy nhóc con đầy lông này biết đi nhà vệ sinh.

Tiểu Hắc thích ứng khá ổn trong tay Vinh Mặc và Sầm Tuế.

Chỉ có đi vệ sinh là học hơi chậm một chút, mỗi ngày đều bị ai đó dạy dỗ vài câu, làm cái tai nó cụp xuống, không dám động đậy.

***

Hôm nay Tiểu Hắc lại không nhớ rồi phạm sai lầm, Sầm Tuế đọc sách ở trong cửa hàng, Vinh Mặc kéo nó ra cửa phê bình.

Nói hồi lâu, cũng không biết nó nghe hiểu không, nhưng cái gì nên nói vẫn phải nói.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...