Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế ngồi ở bàn đọc sách, thỉnh thoảng ngó đầu ra ngoài xem, khóe miệng mỉm cười.

Nhìn một lúc, bỗng nhiên cô chợt nghĩ, sau này Vinh Mặc làm ba, dạy dỗ đứa con không nghe lời nhà anh chắc sẽ là cái giọng này, cái biểu cảm này.

Vinh Mặc dạy dỗ được một nửa ở bên ngoài, thì điện thoại di động của anh reo.

Anh tạm thời bỏ qua cho Tiểu Hắc phạm sai lầm, nhận điện thoại di động.

Nói xong, anh cất điện thoại, ánh mắt chuyển sang nhìn Tiểu Hắc, hỏi nó lần nữa: "Nhớ chưa?"

Tiểu Hắc nháy mắt hai cái, ngây ngô một hồi, sau đó há miệng, lè lưỡi cười với Vinh Mặc.

Vinh Mặc không dạy dỗ nó nữa, khom người xoa đầu nó, xoay người đi vào cửa hàng.

Tất nhiên Tiểu Hắc cũng đi theo anh, bốn cái chân ngắn bước trên bậc thang, mà thân và đầu đều mập mạp nên trông khá khó khăn và tốn sức.

Vinh Mặc vào phòng, ngồi xuống trước mặt Sầm Tuế, nhìn cô, nói: "Có tin tức tốt cần nói cho cô."

Sầm Tuế cầm bút, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ tò mò, "Tin tức tốt gì?"

Gần đây cô có vẻ không làm chuyện gì.

Mỗi ngày, trừ một ngày ba bữa, tập gym, trông cửa hàng, học tập, giờ thêm nuôi chó thì cô không có chuyện gì khác.

Vinh Mặc nhìn cô, cũng không vòng vo, nói thẳng: "Đường Hạc Niên đã bị bắt."

Sầm Tuế nghe vậy, ánh mắt trong nháy mắt sáng lên, sau đó cô khó nén phấn khích mà nhìn chằm chằm Vinh Mặc, "Có thật không?"



Vinh Mặc gật đầu với cô, "Băng nhóm lừa đảo và những người khác đều bị bắt, các mắt xích bằng chứng đều xâu chuỗi với nhau, số tiền liên quan là rất lớn. Còn vụ ông ta thuê người hành hung, sau khi ba người kia bị bắt đều đã khai ra ông ta. Mặc dù không có gây ra tổn thương gì lớn, nhưng cũng coi như cho ông ta thêm tội. Tính ra thì xử bốn, năm năm hẳn không phải là vấn đề."

Nghe xong lời Vinh Mặc nói, Sầm Tuế chỉ cảm thấy sự đè nén trong lòng suốt hai tháng buông lỏng trong nháy mắt.

Trái tim thả lỏng, tảng đá lớn trong lòng cũng coi như là biến mất.

Cô thở phào một hơi, thở dài nói: "Quá khó khăn, rốt cuộc tôi không cần sợ ông ta trả thù tôi nữa rồi."

Vinh Mặc nhìn cô cười, ánh mắt và giọng đều đều dịu dàng, "Có thể yên tâm yên ổn ngủ rồi."

Sầm Tuế nặng nề gật đầu với anh, "Đàn anh nói không sai, mặc dù công bằng đến muộn, nhưng nhất định sẽ đến. Đạo trời có luân hồi! Ông ta kiếm nhiều tiền bẩn như vậy thì bị bắt giam là chuyện sớm muộn. Đáng đời, hả hê lòng người!"

Vinh Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Trong đáy lòng nhẹ nhõm, ngoài miệng rất sảng khoái, chỉ thấy Vinh Mặc nói: "Buổi tối đi ra ngoài ăn, thả lỏng chúc mừng nhé?"

Sầm Tuế không chút do dự mà gật đầu.

Vừa gật đầu, cô thấy Tiểu Hắc vất vả bò vào trong cửa hàng.

Nhìn cái vẻ ngây ngô của nó, Sầm Tuế không nhịn được cười, nhìn Vinh Mặc, hỏi: "Chúng ta đi ra ngoài, nó thì tính sao?"

Vinh Mặc quay đầu liếc Tiểu Hắc, nghĩ một chút rồi nói: "Mang về nhà đi."

Thông báo nơi mang chó ra ngoài cũng không phù hợp lắm.

Vì vậy, chạng vạng tối, cửa hàng đóng cửa, Vinh Mặc và Sầm Tuế đưa Tiểu Hắc về nhà trước, sau đó cùng đi ra ngoài ăn tối.



Cách thả lỏng và ăn mừng vô cùng đơn giản, đó là rất vui vẻ ăn một bữa cơm, rồi vui vẻ xem một bộ phim.

Xem phim xong về đến nhà, Tiểu Hắc đã nằm trong ổ lông của nó ngủ.

Sầm Tuế đi đến xoa đầu nó, không đánh thức nó, sau đó cầm quần áo đi tắm rửa.

Tắm xong đi tới phòng khách ngồi xuống, cô và Vinh Mặc cùng xem ti vi.

Thấy hơi mệt, Sầm Tuế đứng dậy, bảo Vinh Mặc một tiếng, rồi đi về ngủ.

Kết quả, cô vừa đứng lên từ trên ghế salon, đi được hai bước, Vinh Mặc đột nhiên lên tiếng gọi cô lại.

Sầm Tuế nghe thấy thì dừng lại, quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc, chờ anh nói.

Vinh Mặc do dự một hồi, cuối cùng không hỏi điều mình muốn hỏi, chỉ cười nói một câu: "Ngủ ngon."

Hôm nay tâm trạng Sầm Tuế thả lỏng nên rất vui vẻ, cô nhìn anh, khẽ mỉm cười, trả lời: "Anh cũng ngủ ngon."

Nói xong thì cô đi, trở về phòng nằm xuống, thở dài một hơi, cảm thấy có thể thả lỏng rất vui vẻ.

Sau đó cô vẫn thả lỏng, dần dần nhắm mắt, trong đầu trỗng rỗng, yên tâm mà ngủ.

Vinh Mặc trở về phòng, nằm xuống, anh cũng mở mắt ngây ngô một lúc.

Trong đầu anh không trống rỗng, thật ra vừa rồi anh muốn hỏi là chuyện Đường Hạc Niên đã được giải quyết xong xuôi, có phải cô sẽ không ở lại nhà anh nữa không. Sau đó, anh cảm thấy hỏi cũng dư thừa nên nuốt về không hỏi nhiều, chỉ nói ngủ ngon.

Vinh Mặc cho là Sầm Tuế sẽ thu dọn đồ đạc dọn đi, nhưng hai ngày sau, cô vẫn ở chỗ anh giống như bình thường, cùng ăn cơm, cùng tập gym, cùng đến trông cửa hàng với anh. Hình như cô đã quên, bởi vì Đường Hạc Niên cô mới tới ở.

Nếu cô đã quên, dĩ nhiên Vinh Mặc cũng không nhắc lại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...