Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Anh có cảm giác mình đã quen với cuộc sống hai người ở chung với nhau, nếu Sầm Tuế đột nhiên đi, chắc là anh sẽ cần thời gian rất lâu để làm quen với cuộc sống một mình.

Lúc Vinh Mặc đang cảm thấy Sầm Tuế sẽ không đi, thì một buổi tối, anh đang ngồi trên xích đu trong sân, Sầm Tuế đột nhiên đi tới ngồi bên cạnh anh, cười híp mắt nói với anh một câu: "Ông chủ, tôi có việc cần nói với anh."

Nghe thấy câu này, trong lòng Vinh Mặc rơi "Lộp bộp" theo bản năng.

Nhưng anh không lộ ra vẻ gì, chỉ đáp một tiếng "Ừ", nhìn về phía Sầm Tuế, nói: "Cô nói đi."

Lúc Sầm Tuế nhìn anh, ánh mắt cô tỏa sáng, cô hỏi anh: "Anh xem anh nghèo như vậy, tôi tăng thêm thu nhập cho anh được không?"

Vinh Mặc không hiểu ý và mục đích hỏi câu này của cô nên chỉ có thể nhìn cô, hỏi: "Tăng kiểu gì?"

Sầm Tuế nhìn quanh sân một chút, cô thấy Tiểu Hắc gặm cỏ ở xó xỉnh.

Nhìn một vòng rồi thôi, cô tiếp tục nhìn Vinh Mặc, mở miệng nói: "Tôi cảm thấy chỗ anh tốt vô cùng, cho nên tôi định trả tiền thuê nhà cho anh, anh trực tiếp cho tôi thuê lâu dài có được không?"

Vinh Mặc còn tưởng rằng Sầm Tuế tới từ giã muốn dọn đi.

Anh không ngờ cô sẽ nói ra yêu cầu như vậy, một thoáng trong lòng anh tràn ngập sự ngạc nhiên mừng rỡ, anh nhìn Sầm Tuế mà tim đập mạnh và loạn nhịp.

Sầm Tuế thấy anh không nói lời nào, chỉ thấy cô say sưa nói, nên giơ tay lên huơ huơ ở trước mắt anh, hỏi anh: "Không muốn cho thuê à?"

Cô nói tiếp: "Quả thật cũng đúng, đang ở quen ở mộ mình, ở chung với người khác đúng là sẽ cảm thấy hơi phiền phức..."

"Không phiền phức." Sầm Tuế còn chưa dứt lời, Vinh Mặc đã trực tiếp ngắt lời cô.

Ánh mắt và giọng nói của anh vẫn dịu dàng như nước, anh nhìn Sầm Tuế và nói: "Về tiền thuê thì cô tự quyết định, bao nhiêu cũng được, bao lâu cũng được."



Nghe vậy, Sầm Tuế bỗng dưng sửng sốt một lúc, sau đó lập tức cười. Cô nhìn Vinh Mặc, hơi nghiêng đầu, có mấy lời đã đến miệng cô lại nuốt về.

Cô không hỏi thêm gì, tiếp đó còn nói: "Anh yên tâm, tôi sẽ trả cả tiền ăn uống, sẽ không ở chùa, ăn chùa chỗ anh."

Vinh Mặc dễ dàng mà cười, không đứng đắn nói: "Cô là chị Tiểu Hắc, ở chùa, ăn chùa cũng không thành vấn đề."

Sầm Tuế nghe vậy thì hơi trừng mắt, nhìn anh, hỏi: "Là sao? Ý của anh là anh coi tôi là chó mà nuôi à?"

Bên này, Vinh Mặc còn chưa lên tiếng, bên kia, Tiểu Hắc đột nhiên nhảy hai cái, xoay mình, "Gâu" một tiếng với Sầm Tuế.

Sầm Tuế hơi khó hiểu, sau đó trừng mắt to hơn, hỏi Vinh Mặc: "Nó có ý gì? Không phải đang gọi tôi là chị chứ?"

Nghe cô nói vậy, Vinh Mặc lập tức phì cười.

Anh nghiêng người về phía trước, tay ngoắc Tiểu Hắc, cười nói: "Tiểu Hắc, lại đây."

Tiểu Hắc vẫy cái đuôi nhỏ, chân trước nhảy lấy đà, chân sau theo sau, chạy mấy bước tới, chạy đến trước mặt Sầm Tuế và Vinh Mặc, rồi "gâu gâu" hai tiếng.

Sầm Tuế thây nó đáng yêu như vậy cũng không so đo với nó nữa.

Đồng thời nhờ phúc của nó, cô cũng không so đo với ba nó nữa.

Hai người, một con chó cứ vui vẻ chơi ở trong sân.

Bây giờ Tiểu Hắc đã biết cách làm cho mọi người vui vẻ, không phải nhảy loạn đáng yêu, thì là le lưỡi, cười híp mắt giống như ăn kẹo, hoặc là lắc lắc cái đầu đầy lông xù của nó, vẫy vẫy tai.

***

Sầm Tuế rất thích nhà Vinh Mặc, ở chừng hai tháng là cô không muốn dời đi.

Chỗ này của anh cái gì cũng có, có hoa có cỏ có chó, còn có đồ ăn ngon, có thể tập gym, có thể xem phim, còn có thể chơi xích đu.



Buổi tối, tắm mặt xong, tựa vào đầu giường chơi điện thoại di động, Sầm Tuế trực tiếp chuyển tiền thuê nhà cho Vinh Mặc.

Chuyển xong thì cô gửi tin nhắn Wechat cho anh: “Tiền thuê nhà đã được trả, hãy kiểm tra và nhận.”

Vinh Mặc trả lời rất nhanh: “Đã nhận được tiền thuê nhà.”

Sầm Tuế cười, gõ chữ: “Chào chủ nhà, sau này xin chăm sóc nhiều hơn.”

Vinh Mặc: “Chủ nhà sẽ cố gắng cầu gì được đó.”

Sầm Tuế nhìn điện thoại di động và cười, trong lòng cô không khỏi xuất hiện cảm nhận khác thường.

Cô đang gõ chữ trong khung nhắn tin: “Có phải anh...”

Còn chưa gõ xong, cô do dự một hồi, xóa hết đi, sau đó ném điện thoại di động qua một bên.

Chính cô còn không hiểu, gần đây cô thường xuyên sẽ có xúc động muốn hỏi anh có phải anh thích cô không.

Buổi tối, lúc nói với anh chuyện thuê nhà ở trên xích đu, anh nói cô quyết định tiền thuê nhà, bao lâu cũng được, chỉ thiếu chút nữa là cô nhìn anh và hỏi ra.

Có điều tỉnh táo suy nghĩ lại, cô hỏi anh chuyện này làm gì?

Chẳng lẽ muốn yêu đương với anh sao?

Sầm Tuế vươn tay tắt đèn, kéo chăn nằm xuống.

Rèm cửa sổ đã được kéo, trước mắt đen thui, không nhìn thấy gì.

Trong bóng đêm, cô mở mắt, suy nghĩ tung bay, nếu anh thích cô thật thì đã sớm tự nói ra.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...