Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 238:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc nhìn màn hình điện thoại di động mà hơi ngẩn người trong chốc lát, rồi hít nhẹ một hơi, tắt máy, cất vào trong túi.
Sau đó anh cứ như vậy mà ngồi trên xích đu, nghe tiếng hầm hầm hừ hừ như nũng nịu của Tiểu Hắc, im lặng một lúc.
Khi người đã lạnh thấu, anh mới dẫn Tiểu Hắc vào nhà.
Hệ thống sưởi trong phòng xộc thẳng vào, xua tan cái lạnh trên người anh trong nháy mắt.
***
Ở cùng ba Sầm mẹ Sầm đến trước khi ngủ, Sầm Tuế mới lên tầng trở về phòng của mình.
Ban ngày cô ngủ suốt một ngày, nên tất nhiên giờ không buồn ngủ.
Nằm ở trên giường chơi điện thoại di động, chơi chán thì cô vào Wechat.
Trong danh sách cuộc trò chuyện không có hình đại diện của Vinh Mặc, anh đã bị cô cho vào danh sách đen.
Không phải cô muốn tuyệt giao với Vinh Mặc, chỉ là cô muốn yên tĩnh suy nghĩ.
Còn cụ thể muốn suy nghĩ gì thì thật ra trong lòng cô cũng không biết, trong đầu lại loạn cào cào, chút đầu mối cũng không nghĩ ra.
Ngẩn người nhìn danh sách cuộc trò chuyện Wechat một hồi, Sầm Tuế nhẹ nhàng hít thở, tắt điện thoại di động, tay trực tiếp ném nó qua một bên.
Cô nhìn trần nhà phòng mình, ánh mắt ngẩn ra, vừa ngẩn người vừa hít thở sâu.
Trong đầu cô có vô số nghi vấn…
Tại sao anh dắt tay cô ở siêu thị?
Tại sao anh hôn cô?
Uống rượu nên đầu óc không tỉnh táo sao?
Hay là... Anh thích cô?
Nếu thích cô, tại sao không nói?
Vậy cô thích anh không?
Muốn ở bên anh, yêu đương với anh không?
Không đến với nhau, sau này cô sẽ hối hận chứ?
Cô sẽ ngã trên người đàn ông một lần nữa ư?
...
Quá nhiều vấn đề, không nghĩ được rõ ràng, cũng không có được câu trả lời xác thực.
Quả thực không nghĩ ra đầu mối, Sầm Tuế đi lấy máy tính bảng, xem phim thôi.
Mặc dù không quá buồn ngủ nhưng buổi tối cô vẫn nhắm mắt ngủ một lúc.
Ngày hôm sau, Sầm Tuế không dậy muộn, dậy ăn bữa trưa sớm, ở nhà hơn nửa ngày. Lúc xế chiều, cô nhận được điện thoại của Đào Mẫn Nhi, nên ra cửa tụ họp bạn bè.
Bốn người bạn tụ tập, đi uống trà chiều trước.
Buổi tối, họ lại hẹn một vài người quen biết, thuê phòng riêng để uống rượu ca hát.
Đã rất lâu rồi Sầm Tuế chưa tụ tập như vậy.
Trong phòng riêng, người dần nhiều lên, cảm xúc của cô vẫn chưa tốt lên.
Nghe âm nhạc ồn ào, nhìn mọi người ầm ĩ, thỉnh thoảng cô lại hoảng hốt, nhớ tới một người một chó yên tĩnh.
Thấy cô như thể không có hứng thú chơi, Đào Mẫn Nhi ngồi xuống bên cạnh cô, giơ tay lên khoác vai cô, hỏi cô: "Sao thế?"
Trong tay Sầm Tuế cầm một ly rượu, để bên miệng uống một hớp, "Đang nghĩ một vài việc."
Đào Mẫn Nhi nhìn cô, trêu: "Chuyện gì? Đàn ông à?"
Sầm Tuế cầm ly rượu, quay đầu nhìn về phía cô ấy, cô không chối, còn thêm một câu: "Còn có một con chó."
Mới hai ngày không gặp đã nhớ, ngay cả nơi sôi động như vậy cũng không thể chuyển hướng sự chú ý của cô.
Khung cảnh trước mặt ngày càng náo nhiệt, một góc hẻo lánh nào đó trong tim cô càng yên tĩnh.
Đào Mẫn Nhi nhìn cô chằm chằm, chợt cười, "Ông chủ Vinh?"
Nói xong, cô ấy lại hỏi: "Xem trạng thái này của mày kìa, sao, hai người là cãi nhau chia tay?"
Sầm Tuế buông rượu trong tay xuống, còn chưa lên tiếng, cô giương mắt chợt thấy bốn nam sinh đi vào phòng riêng.
Thấy bốn người Trần Vũ, Uông Kiệt, Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu, Sầm Tuế vội vàng đụng cánh tay Đào Mẫn Nhi, "Sao họ tới?"
Đào Mẫn Nhi thấy Trần Vũ, vội vàng giơ tay lên vẫy họ.
Lúc đám Trần Vũ đi tới, Đào Mẫn Nhi giải thích với Sầm Tuế: "Lần trước chơi với mày, coi như quen rồi, bạn bè vui chơi thôi. Hôm nay mọi người đi chơi, nên gọi đến."
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít thở, giơ ngón tay cái với Đào Mẫn Nhi.
Trước kia lúc không có ai, ba các cô chửi bốn người Trần Vũ không ít, vậy mà cũng có thể thành bạn bè, cố chấp!
Bốn người Trần Vũ, Uông Kiệt đi tới, ngồi xuống bên cạnh Sầm Tuế.
Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu không có chỗ ngồi, trực tiếp ngồi ở trên bàn rượu, đối mặt với Sầm Tuế, Trần Vũ và Uông Kiệt.
Sầm Tuế không quá muốn chơi, nên nói với Trần Vũ, "Đi chơi đi."
Trần Vũ để ba người Uông Kiệt qua một bên chơi, mình thì ngồi đấy không đứng dậy đi, nói với Sầm Tuế: "Không có gì hay chơi, tôi ngồi ở đây cùng em."
Sau đó Trần Vũ ngồi được một lúc, Đào Mẫn Nhi cầm míc tới, đưa cho Trần Vũ và Sầm Tuế mỗi người một cái, bảo họ: "Hai người không chơi thì hát đi."
Tránh cho ngồi cùng mà im lặng rồi lúng túng.
Sầm Tuế không nhiều để tâm, cầm míc, sau đó hát.
Trần Vũ ngồi ở bên cạnh cô không đi, hát cùng cô, sau đó hứng lên, còn hát không ít bài tình ca trai gái hát đối.
Lúc hát, Trần Vũ nhìn gò má Sầm Tuế, trong lòng nghĩ, tại sao trước kia lại cảm thấy những chuyện này rất phiền, không muốn làm với cô, một chút xíu vui vẻ nho nhỏ cũng không tình nguyện cho cô.
Bây giờ dù anh ta muốn cho, cô cũng không cần.
Vinh Mặc nhìn màn hình điện thoại di động mà hơi ngẩn người trong chốc lát, rồi hít nhẹ một hơi, tắt máy, cất vào trong túi.
Sau đó anh cứ như vậy mà ngồi trên xích đu, nghe tiếng hầm hầm hừ hừ như nũng nịu của Tiểu Hắc, im lặng một lúc.
Khi người đã lạnh thấu, anh mới dẫn Tiểu Hắc vào nhà.
Hệ thống sưởi trong phòng xộc thẳng vào, xua tan cái lạnh trên người anh trong nháy mắt.
***
Ở cùng ba Sầm mẹ Sầm đến trước khi ngủ, Sầm Tuế mới lên tầng trở về phòng của mình.
Ban ngày cô ngủ suốt một ngày, nên tất nhiên giờ không buồn ngủ.
Nằm ở trên giường chơi điện thoại di động, chơi chán thì cô vào Wechat.
Trong danh sách cuộc trò chuyện không có hình đại diện của Vinh Mặc, anh đã bị cô cho vào danh sách đen.
Không phải cô muốn tuyệt giao với Vinh Mặc, chỉ là cô muốn yên tĩnh suy nghĩ.
Còn cụ thể muốn suy nghĩ gì thì thật ra trong lòng cô cũng không biết, trong đầu lại loạn cào cào, chút đầu mối cũng không nghĩ ra.
Ngẩn người nhìn danh sách cuộc trò chuyện Wechat một hồi, Sầm Tuế nhẹ nhàng hít thở, tắt điện thoại di động, tay trực tiếp ném nó qua một bên.
Cô nhìn trần nhà phòng mình, ánh mắt ngẩn ra, vừa ngẩn người vừa hít thở sâu.
Trong đầu cô có vô số nghi vấn…
Tại sao anh dắt tay cô ở siêu thị?
Tại sao anh hôn cô?
Uống rượu nên đầu óc không tỉnh táo sao?
Hay là... Anh thích cô?
Nếu thích cô, tại sao không nói?
Vậy cô thích anh không?
Muốn ở bên anh, yêu đương với anh không?
Không đến với nhau, sau này cô sẽ hối hận chứ?
Cô sẽ ngã trên người đàn ông một lần nữa ư?
...
Quá nhiều vấn đề, không nghĩ được rõ ràng, cũng không có được câu trả lời xác thực.
Quả thực không nghĩ ra đầu mối, Sầm Tuế đi lấy máy tính bảng, xem phim thôi.
Mặc dù không quá buồn ngủ nhưng buổi tối cô vẫn nhắm mắt ngủ một lúc.
Ngày hôm sau, Sầm Tuế không dậy muộn, dậy ăn bữa trưa sớm, ở nhà hơn nửa ngày. Lúc xế chiều, cô nhận được điện thoại của Đào Mẫn Nhi, nên ra cửa tụ họp bạn bè.
Bốn người bạn tụ tập, đi uống trà chiều trước.
Buổi tối, họ lại hẹn một vài người quen biết, thuê phòng riêng để uống rượu ca hát.
Đã rất lâu rồi Sầm Tuế chưa tụ tập như vậy.
Trong phòng riêng, người dần nhiều lên, cảm xúc của cô vẫn chưa tốt lên.
Nghe âm nhạc ồn ào, nhìn mọi người ầm ĩ, thỉnh thoảng cô lại hoảng hốt, nhớ tới một người một chó yên tĩnh.
Thấy cô như thể không có hứng thú chơi, Đào Mẫn Nhi ngồi xuống bên cạnh cô, giơ tay lên khoác vai cô, hỏi cô: "Sao thế?"
Trong tay Sầm Tuế cầm một ly rượu, để bên miệng uống một hớp, "Đang nghĩ một vài việc."
Đào Mẫn Nhi nhìn cô, trêu: "Chuyện gì? Đàn ông à?"
Sầm Tuế cầm ly rượu, quay đầu nhìn về phía cô ấy, cô không chối, còn thêm một câu: "Còn có một con chó."
Mới hai ngày không gặp đã nhớ, ngay cả nơi sôi động như vậy cũng không thể chuyển hướng sự chú ý của cô.
Khung cảnh trước mặt ngày càng náo nhiệt, một góc hẻo lánh nào đó trong tim cô càng yên tĩnh.
Đào Mẫn Nhi nhìn cô chằm chằm, chợt cười, "Ông chủ Vinh?"
Nói xong, cô ấy lại hỏi: "Xem trạng thái này của mày kìa, sao, hai người là cãi nhau chia tay?"
Sầm Tuế buông rượu trong tay xuống, còn chưa lên tiếng, cô giương mắt chợt thấy bốn nam sinh đi vào phòng riêng.
Thấy bốn người Trần Vũ, Uông Kiệt, Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu, Sầm Tuế vội vàng đụng cánh tay Đào Mẫn Nhi, "Sao họ tới?"
Đào Mẫn Nhi thấy Trần Vũ, vội vàng giơ tay lên vẫy họ.
Lúc đám Trần Vũ đi tới, Đào Mẫn Nhi giải thích với Sầm Tuế: "Lần trước chơi với mày, coi như quen rồi, bạn bè vui chơi thôi. Hôm nay mọi người đi chơi, nên gọi đến."
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít thở, giơ ngón tay cái với Đào Mẫn Nhi.
Trước kia lúc không có ai, ba các cô chửi bốn người Trần Vũ không ít, vậy mà cũng có thể thành bạn bè, cố chấp!
Bốn người Trần Vũ, Uông Kiệt đi tới, ngồi xuống bên cạnh Sầm Tuế.
Triệu Tử Trừng và Chu Nhất Miểu không có chỗ ngồi, trực tiếp ngồi ở trên bàn rượu, đối mặt với Sầm Tuế, Trần Vũ và Uông Kiệt.
Sầm Tuế không quá muốn chơi, nên nói với Trần Vũ, "Đi chơi đi."
Trần Vũ để ba người Uông Kiệt qua một bên chơi, mình thì ngồi đấy không đứng dậy đi, nói với Sầm Tuế: "Không có gì hay chơi, tôi ngồi ở đây cùng em."
Sau đó Trần Vũ ngồi được một lúc, Đào Mẫn Nhi cầm míc tới, đưa cho Trần Vũ và Sầm Tuế mỗi người một cái, bảo họ: "Hai người không chơi thì hát đi."
Tránh cho ngồi cùng mà im lặng rồi lúng túng.
Sầm Tuế không nhiều để tâm, cầm míc, sau đó hát.
Trần Vũ ngồi ở bên cạnh cô không đi, hát cùng cô, sau đó hứng lên, còn hát không ít bài tình ca trai gái hát đối.
Lúc hát, Trần Vũ nhìn gò má Sầm Tuế, trong lòng nghĩ, tại sao trước kia lại cảm thấy những chuyện này rất phiền, không muốn làm với cô, một chút xíu vui vẻ nho nhỏ cũng không tình nguyện cho cô.
Bây giờ dù anh ta muốn cho, cô cũng không cần.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook