Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 239:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Nếu thời gian có thể quay ngược lại, anh ta nhất định sẽ học cách yêu cô, làm tất cả chuyện nhỏ nhặt với cô.
Chỉ cần cô có thể vui vẻ, chỉ cần cô tình nguyện cười với anh ta, anh ta tình nguyện làm mọi thứ.
Nhưng, đời người không có nếu.
Rất nhiều thứ đã bỏ lỡ, là bỏ lỡ cả đời.
Sầm Tuế không chơi trò khác, cũng uống rất ít rượu, cô vẫn ngồi ở trên ghế sofa ca hát.
Sau đó, giọng hát có hơi khàn, quả thực không hòa vào được với không khí xung quanh, cô chào Đào Mẫn Nhi, nói người mình không thoải mái, muốn về trước.
Đào Mẫn Nhi thấy cô không có hứng thú chơi, cũng không có giữ cô, nhắc cô chú ý an toàn.
Sầm Tuế xách túi, lên tiếng chào Trần Đại Noãn, Chu Nhị Bảo, một vài người quen biết, rồi đi trước.
***
Bóng đêm đã bao trùm ở bên ngoài, gió thổi vào mặt cắt da.
Sầm Tuế dùng điện thoại di động không gọi được xe, cô đứng ở ven đường đợi.
Đợi vài phút, một chiếc Maserati Coupé màu trắng đỗ ở trước mặt.
Cửa kính xe dần dần hạ xuống, giọngtrần Vũ truyền tới từ bên trong, nói với Sầm Tuế: "Nơi này không dễ gọi xe, muộn rồi, tôi đưa em về."
Tay Sầm Tuế đút túi áo, người lạnh cóng như băng.
Cô quay đầu nhìn xung quanh, sau đó mở cửa xe, trực tiếp ngồi vào trong xe.
Trần Vũ cũng không nói gì, đợi cô thắt chặt đai an toàn, anh ta trực tiếp đạp cần ga lên đường.
Qua hai con đường đèn xanh đèn đỏ, hai người đều không nói gì, không khí trong xe yên tĩnh, có hơi lúng túng.
Sau đó, Trần Vũ mở miệng trước, hỏi Sầm Tuế giống như một anh trai tri kỷ: "Có tâm sự à?"
Sầm Tuế nghe vậy, cô quay đầu liếc anh ta, trong đầu nghĩ từ lúc nào mà anh ta biết quan sát biểu cảm và tâm trạng của người khác.
Trước kia anh ta luôn lấy mình làm trung tâm, chỉ để ý mình có vui vẻ không, có thoải mái không, chưa bao giờ quan tâm tâm trạng của người khác xấu hay tốt.
Trầm mặc trong chốc lát, Sầm Tuế đáp một câu: "Không có gì."
Trần Vũ không từ bỏ, lại hỏi: "Thi không tốt?"
Sầm Tuế lại quay đầu nhìn anh ta, đột nhiên hỏi: "Anh cảm thấy Vinh Mặc thích tôi không?"
Trần Vũ nghe vậy thì sững sờ, quay đầu liếc nhìn cô, rồi quay trở lại nhìn đường xá phía trước rất mau.
Cho nên cô có vẻ tâm sự nặng nề không phải vì thi không tốt, tâm trạng tốt bị ảnh hưởng, mà là bởi vì Vinh Mặc?
Ngón tay anh ta vô thức siết chặt tay lái, rồi từ từ buông ra.
Trần Vũ cố thả lỏng biểu cảm và giọng nói, mở miệng nói: "Sao tôi biết, anh ta vẫn luôn bất hòa với tôi, sẽ không nói với tôi những chuyện này."
Sầm Tuế vẫn nhìn anh ta, nghi ngờ hỏi: "Vậy à?"
Trần Vũ hơi siết chặt tay lái, biểu cảm đã không còn ung dung nữa, anh ta lại "Ừ" một tiếng.
Một lát sau, anh ta hỏi: "Em... Thích anh ta?"
Sầm Tuế quay lại nhìn kính chắn gió, không trả lời vấn đề của Trần Vũ, cũng không nói gì thêm.
Sau khi đợi xe dừng bên ngoài cửa lớn phía tây ở khu biệt thự của cô, cô cởi đai an toàn ra, rồi mới lên tiếng nói với Trần Vũ: "Cảm ơn."
Không buồn nói lời thừa thãi, cô mở cửa xe, xuống xe.
Nhưng sau khi xuống xe, còn đi chưa được mấy bước, cô lại nghe thấy Trần Vũ gọi cô ở sau lưng.
Sầm Tuế dừng bước, quay đầu, nhìn về phía Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe, mở miệng nói: "Có lẽ là tôi thích anh ấy."
Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe, hít thở không khí lạnh lẽo, cảm thấy trong lòng giống như có kim băng đâm vào tim mình.
Anh ta nhìn Sầm Tuế, dường như đã rút lại vẻ kiêu ngạo, chậm rãi mở miệng hỏi: "Thật sự... Không thích tôi một chút nào sao?"
Sầm Tuế gật đầu, "Ừ, không thích một chút nào."
Nói xong, cô đi nhanh như gió, đi thẳng vào trong nhà.
Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe không nhúc nhích, vẫn nhìn Sầm Tuế đi vào trong nhà, bóng người dần dần biến mất ở trong bóng đêm.
Bóng lưng lạnh lùng lại đoạn tuyệt như vậy, anh ta đã nhìn thấy không phải lần thứ nhất.
***
Ở bên ngoài cách chỗ đậu xe hơn mười mét.
Vinh Mặc ngồi ở trong xe, thấy một chiếc xe thể thao màu trắng dừng ở ngoài cửa lớn khu chung cư. Sau đó anh thấy Sầm Tuế bước xuống từ trên xe, tiếp đó là Trần Vũ. Hai người cách nhau một khoảng cách mà nói hai câu, không biết nói cái gì, Sầm Tuế xoay người vào cửa.
Điện thoại và Wechat đều bị chặn, cả ngày tâm trạng anh không yên, nên buổi tối lái xe tới đây.
Ngồi ở trong xe đợi lâu như vậy, anh lại thấy cảnh tượng như vậy.
Không biết muộn rồi mà Sầm Tuế đi đâu, tại sao lại ở với Trần Vũ, càng không biết họ ở chung một chỗ làm gì.
Một lát sau, Trần Vũ lên xe, biến mất ở trong tầm mắt, ngoài cửa lại yên tĩnh.
Vinh Mặc không lập tức lái xe đi, anh ngồi ở trong xe một lúc.
Lúc anh định nhả phanh tay, cửa xe ở ghế kế bên người lái bị gõ hai tiếng.
Quay đầu thấy Trần Vũ đứng ngoài cửa xe, Vinh Mặc buông phanh tay, mở khóa cửa xe.
Trần Vũ hoàn toàn không khách khí, trực tiếp mở cửa xe vào ngồi.
Nếu thời gian có thể quay ngược lại, anh ta nhất định sẽ học cách yêu cô, làm tất cả chuyện nhỏ nhặt với cô.
Chỉ cần cô có thể vui vẻ, chỉ cần cô tình nguyện cười với anh ta, anh ta tình nguyện làm mọi thứ.
Nhưng, đời người không có nếu.
Rất nhiều thứ đã bỏ lỡ, là bỏ lỡ cả đời.
Sầm Tuế không chơi trò khác, cũng uống rất ít rượu, cô vẫn ngồi ở trên ghế sofa ca hát.
Sau đó, giọng hát có hơi khàn, quả thực không hòa vào được với không khí xung quanh, cô chào Đào Mẫn Nhi, nói người mình không thoải mái, muốn về trước.
Đào Mẫn Nhi thấy cô không có hứng thú chơi, cũng không có giữ cô, nhắc cô chú ý an toàn.
Sầm Tuế xách túi, lên tiếng chào Trần Đại Noãn, Chu Nhị Bảo, một vài người quen biết, rồi đi trước.
***
Bóng đêm đã bao trùm ở bên ngoài, gió thổi vào mặt cắt da.
Sầm Tuế dùng điện thoại di động không gọi được xe, cô đứng ở ven đường đợi.
Đợi vài phút, một chiếc Maserati Coupé màu trắng đỗ ở trước mặt.
Cửa kính xe dần dần hạ xuống, giọngtrần Vũ truyền tới từ bên trong, nói với Sầm Tuế: "Nơi này không dễ gọi xe, muộn rồi, tôi đưa em về."
Tay Sầm Tuế đút túi áo, người lạnh cóng như băng.
Cô quay đầu nhìn xung quanh, sau đó mở cửa xe, trực tiếp ngồi vào trong xe.
Trần Vũ cũng không nói gì, đợi cô thắt chặt đai an toàn, anh ta trực tiếp đạp cần ga lên đường.
Qua hai con đường đèn xanh đèn đỏ, hai người đều không nói gì, không khí trong xe yên tĩnh, có hơi lúng túng.
Sau đó, Trần Vũ mở miệng trước, hỏi Sầm Tuế giống như một anh trai tri kỷ: "Có tâm sự à?"
Sầm Tuế nghe vậy, cô quay đầu liếc anh ta, trong đầu nghĩ từ lúc nào mà anh ta biết quan sát biểu cảm và tâm trạng của người khác.
Trước kia anh ta luôn lấy mình làm trung tâm, chỉ để ý mình có vui vẻ không, có thoải mái không, chưa bao giờ quan tâm tâm trạng của người khác xấu hay tốt.
Trầm mặc trong chốc lát, Sầm Tuế đáp một câu: "Không có gì."
Trần Vũ không từ bỏ, lại hỏi: "Thi không tốt?"
Sầm Tuế lại quay đầu nhìn anh ta, đột nhiên hỏi: "Anh cảm thấy Vinh Mặc thích tôi không?"
Trần Vũ nghe vậy thì sững sờ, quay đầu liếc nhìn cô, rồi quay trở lại nhìn đường xá phía trước rất mau.
Cho nên cô có vẻ tâm sự nặng nề không phải vì thi không tốt, tâm trạng tốt bị ảnh hưởng, mà là bởi vì Vinh Mặc?
Ngón tay anh ta vô thức siết chặt tay lái, rồi từ từ buông ra.
Trần Vũ cố thả lỏng biểu cảm và giọng nói, mở miệng nói: "Sao tôi biết, anh ta vẫn luôn bất hòa với tôi, sẽ không nói với tôi những chuyện này."
Sầm Tuế vẫn nhìn anh ta, nghi ngờ hỏi: "Vậy à?"
Trần Vũ hơi siết chặt tay lái, biểu cảm đã không còn ung dung nữa, anh ta lại "Ừ" một tiếng.
Một lát sau, anh ta hỏi: "Em... Thích anh ta?"
Sầm Tuế quay lại nhìn kính chắn gió, không trả lời vấn đề của Trần Vũ, cũng không nói gì thêm.
Sau khi đợi xe dừng bên ngoài cửa lớn phía tây ở khu biệt thự của cô, cô cởi đai an toàn ra, rồi mới lên tiếng nói với Trần Vũ: "Cảm ơn."
Không buồn nói lời thừa thãi, cô mở cửa xe, xuống xe.
Nhưng sau khi xuống xe, còn đi chưa được mấy bước, cô lại nghe thấy Trần Vũ gọi cô ở sau lưng.
Sầm Tuế dừng bước, quay đầu, nhìn về phía Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe, mở miệng nói: "Có lẽ là tôi thích anh ấy."
Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe, hít thở không khí lạnh lẽo, cảm thấy trong lòng giống như có kim băng đâm vào tim mình.
Anh ta nhìn Sầm Tuế, dường như đã rút lại vẻ kiêu ngạo, chậm rãi mở miệng hỏi: "Thật sự... Không thích tôi một chút nào sao?"
Sầm Tuế gật đầu, "Ừ, không thích một chút nào."
Nói xong, cô đi nhanh như gió, đi thẳng vào trong nhà.
Trần Vũ đứng ở bên cạnh xe không nhúc nhích, vẫn nhìn Sầm Tuế đi vào trong nhà, bóng người dần dần biến mất ở trong bóng đêm.
Bóng lưng lạnh lùng lại đoạn tuyệt như vậy, anh ta đã nhìn thấy không phải lần thứ nhất.
***
Ở bên ngoài cách chỗ đậu xe hơn mười mét.
Vinh Mặc ngồi ở trong xe, thấy một chiếc xe thể thao màu trắng dừng ở ngoài cửa lớn khu chung cư. Sau đó anh thấy Sầm Tuế bước xuống từ trên xe, tiếp đó là Trần Vũ. Hai người cách nhau một khoảng cách mà nói hai câu, không biết nói cái gì, Sầm Tuế xoay người vào cửa.
Điện thoại và Wechat đều bị chặn, cả ngày tâm trạng anh không yên, nên buổi tối lái xe tới đây.
Ngồi ở trong xe đợi lâu như vậy, anh lại thấy cảnh tượng như vậy.
Không biết muộn rồi mà Sầm Tuế đi đâu, tại sao lại ở với Trần Vũ, càng không biết họ ở chung một chỗ làm gì.
Một lát sau, Trần Vũ lên xe, biến mất ở trong tầm mắt, ngoài cửa lại yên tĩnh.
Vinh Mặc không lập tức lái xe đi, anh ngồi ở trong xe một lúc.
Lúc anh định nhả phanh tay, cửa xe ở ghế kế bên người lái bị gõ hai tiếng.
Quay đầu thấy Trần Vũ đứng ngoài cửa xe, Vinh Mặc buông phanh tay, mở khóa cửa xe.
Trần Vũ hoàn toàn không khách khí, trực tiếp mở cửa xe vào ngồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook