Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cứ chậm rãi trôi qua hai ngày, vậy là đã đến giao thừa.

Hôm đó Vinh Mặc lại hẹn Vương Lãng, sau khi tan tầm, hai người đi ra ngoài ăn bữa cơm.

Không cố ý cùng nhau chờ giao thừa, mà giữa hai người đàn ông cũng không cần như vậy.

Cơm nước xong, đi ra khỏi phòng ăn, bên ngoài tuyết đã rơi.

Tuyết không lớn, rơi vào trên quần áo rồi tan đi rất nhanh, Vinh Mặc và Vương Lãng vừa đi trên tuyết vừa trò chuyện, sau đó ai về nhà nấy.

Lên xe bật điều hòa ấm lên một hồi, thắt chặt đai an toàn rồi khởi hành, Vinh Mặc không lập tức trở về nhà.

Anh đi lòng vòng vo không mục đích, ở trong xe cảm nhận không khí ngày lễ trong thành phố.

Đi một vòng rồi về đến nhà là cũng sắp đến mười hai giờ đêm.

Anh lái xe vào gara xong, phát hiện xích đu trong sân có ánh đèn sáng nhàn nhạt.

Sau đó, anh vừa đi vào sân liền thấy một nữ sinh mặc áo lông màu trắng ngồi ở trên xích đu.

Trên đầu cô đội mũ của áo lông, lông áo to che hơn nửa gương mặt, cô lại cúi đầu xem điện thoại di động nên toàn không nhìn thấy cả khuôn mặt.

Dĩ nhiên, không cần đến gần xem Vinh Mặc cũng biết là ai.

Giống như cô gái ốc từ đâu bỗng nhiên chui ra khỏi vỏ ốc, anh không khỏi có cảm giác không chân thật. Anh hơi sửng sốt trong giây lát, sau đó đi nhanh như gió tới bên cạnh xích đu.

Trên trời, tuyết vẫn đang rơi xuống, rơi xuống đất rồi tan biến.

Sầm Tuế nghe thấy tiếng bước chân tới gần thì ngẩng đầu lên, cô thấy Vinh Mặc đứng ở trước mặt cô, thân cao chân dài, trên người mặc áo len cao cổ màu xám tro và áo choàng dài màu đen.

Anh đứng ở trong tuyết lại mang một vẻ khác.



Hai mắt nhìn nhau, hai người đều không nói gì.

Sầm Tuế ngồi ở trên xích đu không đứng lên, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh trong chốc lát, cô chợt hỏi một câu: "Đêm hôm đó, anh uống nhiều à?"

Vinh Mặc nhìn vào mắt cô, cố gắng kiềm chế tất cả cảm xúc khó nhịn dâng trào trong lòng.

Sau đó ổn định giọng, anh trả lời rất đơn giản: "Không có."

Sầm Tuế chậm rãi đứng lên khỏi xích đu, trực tiếp đứng ở trước mặt anh, nhìn thẳng anh, không nói gì nữa.

Vinh Mặc nhìn thẳng vào mắt cô, sự ăn ý tới rất nhanh, khóe miệng lập tức không thể khống chế mà nhếch lên.

Nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh, nhìn Sầm Tuế, hỏi: "Bây giờ muốn yêu đương không?"

Ánh mắt Sầm Tuế bỗng nhiên trống rỗng, thoáng ổn định, rồi nhìn Vinh Mặc và nói: "Em không biết... Không chắc..."

Vinh Mặc không cho cô thời gian do dự dư thừa, trực tiếp cúi đầu chặn miệng của cô, nuốt lấy lời của cô.

Anh ngậm môi của cô, nhẹ nhàng hôn hai cái, dùng hơi thở của mình làm nóng hơi thở của cô, sau đó kiềm chế mà dừng lại, nhìn Sầm Tuế, hỏi: "Bây giờ thì sao?"

Sầm Tuế nín thở theo bản năng, nhìn gương mặt Vinh Mặc ở khoảng cách gần, tim đập rộn, gò má không tự chủ mà nóng lên.

Khóe mắt thấy tuyết rơi xuống, giống như đang cố gắng tạo không khí lãng mạn.

Cô nhìn Vinh Mặc, chơp mắt hai cái, thấp giọng nói: "Thử thêm lần nữa."

Nói xong, cô trực tiếp giơ tay túm cổ áo của anh, chủ động áp môi lên môi Vinh Mặc.

Vinh Mặc sửng sốt mấy giây, máu trong người sôi trào trong nháy mắt.

Ngay sau đó, anh giơ tay ghì gáy Sầm Tuế, ôm chặt mũ áo lông của cô, nhắm mắt lại, nuốt lấy hơi thở cô.



Lần này, anh không lướt qua nữa, mà giống như nới lỏng sự kiềm chế, động tác giữa môi mãnh liệt và nhiệt tình.

Hơi thở và sức lực Sầm Tuế yếu ớt, cô dán vào ngực anh, cánh tay vòng lên cổ anh.

Răng hơi hé, đáp lại sâu hơn.

Đầu lưỡi bị mút đến tê dại.

Không khí xung quanh giống như bị rút sạch từng chút một, hô hấp rối loạn mà mất khống chế.

Muốn dừng lại, nhưng một giây sau lại cuốn lấy sâu hơn.

Kim trên đồng hồ đeo tay chỉ đúng không giờ.

Bầu trời đột nhiên có pháo hoa đầy màu sắc nổ tung, lập tức chiếu sáng cả một vùng trời đầy tuyết.

Sầm Tuế bị âm thanh dọa sợ cúi đầu, mới tách ra khỏi Vinh Mặc.

Mặt cô ửng đỏ, hơi thở nặng nề, mỗi thở đều thở ra hơi nóng.

Một lát sau ngẩng đầu lên, trong mắt cô long lanh nước.

Cô cố gắng ổn định hô hấp, nhìn Vinh Mặc, hỏi: "Nghĩ kỹ, thật sự muốn ở bên nhau sao?"

Trong mắt Vinh Mặc cũng mơ màng, sâu nặng giống cô.

Anh nhẹ nhàng cọ chóp mũi Sầm Tuế, ánh mắt nhìn cô không chút do dự, nói: "Ừ, ở bên nhau."

Trên bầu trời lại bắn thêm hai tràng pháo hoa đầy màu sắc.

Sầm Tuế không xem, quấn quít hơi thở với Vinh Mặc, cô cũng nhìn vào mắt anh, "Nhưng, em không muốn nói dối anh, tạm thời em không thể quá chú tâm vào tình cảm, em..."

Vinh Mặc hôn môi cô, ngắt lời cô, "Em không cần cố thay đổi điều gì, cứ là chính mình, làm điều em nghĩ là tốt rồi, còn lại hãy giao hết cho anh, gửi gắm cho anh, anh đến yêu em."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...