Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 243:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Lần này cô hài lòng, hắng giọng nói: "Vậy anh phải nhớ kỹ ngày hôm nay, sau này mỗi giao thừa đều phải ở bên em."
Vinh Mặc không lên tiếng, trực tiếp duỗi ngón út ra trước mặt cô.
Sầm Tuế nhìn anh cười, sau đó giơ ngón út, móc tay với anh.
***
Vào đêm giao thừa, tuyết rơi rất lâu, đến sáng ngày hôm sau vẫn chưa dừng.
Sầm Tuế xoa đầu thức dậy, lúc cô kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, trên bầu trời vẫn còn tuyết bay.
Trên đất hiếm khi tích tụ một lớp tuyết trắng thật dày, bao phủ tất cả hoa cỏ trong sân.
Cô nằm ở bên cửa sổ nhìn, tâm trạng còn sáng hơn tuyết ngoài cửa sổ, sau đó cực kì có tinh thần mà đi đánh răng rửa mặt.
Rửa mặt xong đi đến phòng ăn, Vinh Mặc đang làm bữa sáng.
Hình như anh biết chính xác cả đồng hồ sinh học của cô, biết ở tình huống nào, cô sẽ thức dậy mấy giờ.
Ăn sáng xong, nghỉ ngơi sau đó tập thể hình, hôm nay Vinh Mặc không đưa Sầm Tuế đến cửa hàng.
Hai người ở nhà không ra ngoài, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau xem phim trong rạp phim tại nhà, sau đó đứng ở trước cửa sổ sát đất, Vinh Mặc ôm Sầm Tuế từ phía sau, cùng nhau ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Trước khi bộc bạch cõi lòng ở bên nhau, Vinh Mặc đã kiềm chế nhẫn nại.
Tối hôm qua, sau khi thổ lộ, thật ra Vinh Mặc vẫn đang kiềm chế nhẫn nại.
Từ khi quen biết đến bây giờ, anh vẫn luôn là một hình tượng siêu chính nhân quân tử ở trong lòng Sầm Tuế.
Khi không ở bên nhau, anh chịu đựng không lộ ra suy nghĩ không nên có, chịu đựng không tỏ tình, sau khi bên nhau, dĩ nhiên là chịu đựng sự xúc động theo bản năng thường xuyên thất thường.
Không phải là anh để ý hình tượng, chỉ là anh sợ sự tương phản quá lớn sẽ dọa Sầm Tuế.
Không ham muốn không dục vọng, coi nhẹ tất cả chỉ là biểu hiện giả dối, cô khiến anh hiểu ra, thật ra anh vừa tràn dầy dục vọng vừa tham lam.
Chỉ là, năng lực tự kiềm chế của anh khá mạnh.
Nhưng nếu để mặc, chỉ sợ sẽ là lũ lụt vỡ đê, càng không thể cứu vãn.
Tuyết trên đất lại tích tụ dày lên.
Khi Vinh Mặc và Sầm Tuế đang tình ý dạt dào mà ngắm tuyết, nói chuyện trời đất ở trước cửa sổ sát đất, Tiểu Hắc đột nhiên vọt tới từ đâu không biết, sau đó đụng đầu vào kính.
"Đùng" một tiếng, bốn chân dạng ra, nó trực tiếp nằm trên đất.
Vinh Mặc và Sầm Tuế nhìn nó, ăn ý bật cười "phì" một tiếng.
***
Qua Tết, những ngày đầu năm sắp hết.
Sầm Tuế không cần ngày nào cũng đọc sách học tập, nhưng cô có nhiệm vụ mới… viết luận văn tốt nghiệp.
Vì vậy, thường ngày cô đi lại bốn nơi… trường học, nhà, Trân Bảo Trai và nhà Vinh Mặc.
Đi đâu vào ngày nào phụ thuộc vào tâm trạng ngày đó và mức độ thuận tiện, lúc ở trường có việc mà lười thì cô trực tiếp ở trường, tiện thể thảo luận về viết luận văn như thế nào với bạn cùng phòng.
Buổi tối đến nhà Vinh Mặc, cô vẫn ở phòng của mình.
Trước mắt, sự thân thiết giữa cô và Vinh Mặc vẫn dừng lại ở giai đoạn âu yếm, chưa tiến thêm một bước.
Bởi vì trước kia đã sống chung hơn nửa năm, nên yêu đương hay không yêu đương thì thực tế cũng không ảnh hưởng lớn với cuộc sống.
Tóm lại, cho dù yêu đương hay không yêu đương thì vẫn là hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tập thể hình, cùng nhau nuôi chó, cùng trông cửa hàng cả ngày.
Bây giờ thêm việc là dính lấy nhau ôm hôn.
Rạp phim chiếu phim mới, họ sẽ cùng đi xem phim, trông cửa hãng mãi cũng buồn bực, nên thỉnh thoảng sẽ đóng cửa đi ra ngoài chơi hai ngày.
Lúc Vinh Mặc hôn Sầm Tuế, anh sẽ rất kiềm chế, ngón tay lướt qua xương quai xanh, ôm eo, chỉ đến mức này.
Thỉnh thoảng mất khống chế một chút, anh sẽ hôn mấy dấu dâu tây trên cổ Sầm Tuế, tạo ra từng chỗ tím tím mập mờ.
***
Thời gian đến đầu năm, trường đang trong kỳ nghỉ đông, công ty cũng nghỉ đông.
Một ngày trước hôm ba mươi tết, Sầm Tuế và Vinh Mặc đóng cửa Trân Bảo Trai, Vinh Mặc lái xe đưa Sầm Tuế về nhà.
Đến cửa khu chung cư, đỗ xe, Sầm Tuế quay đầu hỏi Vinh Mặc: "Sau Tết, anh định mùng mấy mở cửa?"
Vinh Mặc không trả lời thẳng, nhìn cô, hỏi ngược lại: "Em muốn mùng mấy gặp anh?"
Sầm Tuế cười, cố ý hạ thấp giọng: "Càng sớm càng tốt."
Vinh Mặc cũng cười, vươn tay ôm cổ cô, nghiêng đầu hôn môi cô, "Vậy anh sẽ đến sớm."
Thừa dịp anh còn chưa lùi đầu về, Sầm Tuế cũng hôn môi anh.
An toàn mở cửa xe, quay đầu vẫy tay với anh, cô nói: "Gặp lại."
Sau khi xuống xe, không khí ướt lạnh phả vào mặt.
Sầm Tuế kéo khăn quàng trên cổ lên che đến mũi, đứng ở ven đường vẫy tay với Vinh Mặc, rồi xoay người đi vào nhà trước.
Lúc về đến nhà, cô tình cờ thấy Đồng Tinh Tinh kéo vali ra cửa.
Sầm Tuế lên tiếng chào hỏi cô ta như bình thường, hỏi cô ta: "Về nhà ăn tết à?"
Đồng Tinh Tinh gật đầu, "Cậu bảo bác Triệu đưa chị về."
Bác Triệu là lái xe nhà Sầm Tuế, bình thường chỉ đưa đón mọi người.
Lần này cô hài lòng, hắng giọng nói: "Vậy anh phải nhớ kỹ ngày hôm nay, sau này mỗi giao thừa đều phải ở bên em."
Vinh Mặc không lên tiếng, trực tiếp duỗi ngón út ra trước mặt cô.
Sầm Tuế nhìn anh cười, sau đó giơ ngón út, móc tay với anh.
***
Vào đêm giao thừa, tuyết rơi rất lâu, đến sáng ngày hôm sau vẫn chưa dừng.
Sầm Tuế xoa đầu thức dậy, lúc cô kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, trên bầu trời vẫn còn tuyết bay.
Trên đất hiếm khi tích tụ một lớp tuyết trắng thật dày, bao phủ tất cả hoa cỏ trong sân.
Cô nằm ở bên cửa sổ nhìn, tâm trạng còn sáng hơn tuyết ngoài cửa sổ, sau đó cực kì có tinh thần mà đi đánh răng rửa mặt.
Rửa mặt xong đi đến phòng ăn, Vinh Mặc đang làm bữa sáng.
Hình như anh biết chính xác cả đồng hồ sinh học của cô, biết ở tình huống nào, cô sẽ thức dậy mấy giờ.
Ăn sáng xong, nghỉ ngơi sau đó tập thể hình, hôm nay Vinh Mặc không đưa Sầm Tuế đến cửa hàng.
Hai người ở nhà không ra ngoài, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau xem phim trong rạp phim tại nhà, sau đó đứng ở trước cửa sổ sát đất, Vinh Mặc ôm Sầm Tuế từ phía sau, cùng nhau ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Trước khi bộc bạch cõi lòng ở bên nhau, Vinh Mặc đã kiềm chế nhẫn nại.
Tối hôm qua, sau khi thổ lộ, thật ra Vinh Mặc vẫn đang kiềm chế nhẫn nại.
Từ khi quen biết đến bây giờ, anh vẫn luôn là một hình tượng siêu chính nhân quân tử ở trong lòng Sầm Tuế.
Khi không ở bên nhau, anh chịu đựng không lộ ra suy nghĩ không nên có, chịu đựng không tỏ tình, sau khi bên nhau, dĩ nhiên là chịu đựng sự xúc động theo bản năng thường xuyên thất thường.
Không phải là anh để ý hình tượng, chỉ là anh sợ sự tương phản quá lớn sẽ dọa Sầm Tuế.
Không ham muốn không dục vọng, coi nhẹ tất cả chỉ là biểu hiện giả dối, cô khiến anh hiểu ra, thật ra anh vừa tràn dầy dục vọng vừa tham lam.
Chỉ là, năng lực tự kiềm chế của anh khá mạnh.
Nhưng nếu để mặc, chỉ sợ sẽ là lũ lụt vỡ đê, càng không thể cứu vãn.
Tuyết trên đất lại tích tụ dày lên.
Khi Vinh Mặc và Sầm Tuế đang tình ý dạt dào mà ngắm tuyết, nói chuyện trời đất ở trước cửa sổ sát đất, Tiểu Hắc đột nhiên vọt tới từ đâu không biết, sau đó đụng đầu vào kính.
"Đùng" một tiếng, bốn chân dạng ra, nó trực tiếp nằm trên đất.
Vinh Mặc và Sầm Tuế nhìn nó, ăn ý bật cười "phì" một tiếng.
***
Qua Tết, những ngày đầu năm sắp hết.
Sầm Tuế không cần ngày nào cũng đọc sách học tập, nhưng cô có nhiệm vụ mới… viết luận văn tốt nghiệp.
Vì vậy, thường ngày cô đi lại bốn nơi… trường học, nhà, Trân Bảo Trai và nhà Vinh Mặc.
Đi đâu vào ngày nào phụ thuộc vào tâm trạng ngày đó và mức độ thuận tiện, lúc ở trường có việc mà lười thì cô trực tiếp ở trường, tiện thể thảo luận về viết luận văn như thế nào với bạn cùng phòng.
Buổi tối đến nhà Vinh Mặc, cô vẫn ở phòng của mình.
Trước mắt, sự thân thiết giữa cô và Vinh Mặc vẫn dừng lại ở giai đoạn âu yếm, chưa tiến thêm một bước.
Bởi vì trước kia đã sống chung hơn nửa năm, nên yêu đương hay không yêu đương thì thực tế cũng không ảnh hưởng lớn với cuộc sống.
Tóm lại, cho dù yêu đương hay không yêu đương thì vẫn là hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tập thể hình, cùng nhau nuôi chó, cùng trông cửa hàng cả ngày.
Bây giờ thêm việc là dính lấy nhau ôm hôn.
Rạp phim chiếu phim mới, họ sẽ cùng đi xem phim, trông cửa hãng mãi cũng buồn bực, nên thỉnh thoảng sẽ đóng cửa đi ra ngoài chơi hai ngày.
Lúc Vinh Mặc hôn Sầm Tuế, anh sẽ rất kiềm chế, ngón tay lướt qua xương quai xanh, ôm eo, chỉ đến mức này.
Thỉnh thoảng mất khống chế một chút, anh sẽ hôn mấy dấu dâu tây trên cổ Sầm Tuế, tạo ra từng chỗ tím tím mập mờ.
***
Thời gian đến đầu năm, trường đang trong kỳ nghỉ đông, công ty cũng nghỉ đông.
Một ngày trước hôm ba mươi tết, Sầm Tuế và Vinh Mặc đóng cửa Trân Bảo Trai, Vinh Mặc lái xe đưa Sầm Tuế về nhà.
Đến cửa khu chung cư, đỗ xe, Sầm Tuế quay đầu hỏi Vinh Mặc: "Sau Tết, anh định mùng mấy mở cửa?"
Vinh Mặc không trả lời thẳng, nhìn cô, hỏi ngược lại: "Em muốn mùng mấy gặp anh?"
Sầm Tuế cười, cố ý hạ thấp giọng: "Càng sớm càng tốt."
Vinh Mặc cũng cười, vươn tay ôm cổ cô, nghiêng đầu hôn môi cô, "Vậy anh sẽ đến sớm."
Thừa dịp anh còn chưa lùi đầu về, Sầm Tuế cũng hôn môi anh.
An toàn mở cửa xe, quay đầu vẫy tay với anh, cô nói: "Gặp lại."
Sau khi xuống xe, không khí ướt lạnh phả vào mặt.
Sầm Tuế kéo khăn quàng trên cổ lên che đến mũi, đứng ở ven đường vẫy tay với Vinh Mặc, rồi xoay người đi vào nhà trước.
Lúc về đến nhà, cô tình cờ thấy Đồng Tinh Tinh kéo vali ra cửa.
Sầm Tuế lên tiếng chào hỏi cô ta như bình thường, hỏi cô ta: "Về nhà ăn tết à?"
Đồng Tinh Tinh gật đầu, "Cậu bảo bác Triệu đưa chị về."
Bác Triệu là lái xe nhà Sầm Tuế, bình thường chỉ đưa đón mọi người.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook