Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Ông ấy nhanh chóng thoát ra khỏi trí nhớ, điều chỉnh tâm trạng, nhìn Vinh Mặc, rồi nhìn cái hộp trước mặt mình.

Vinh Mặc không giải thích thêm, chỉ nói: "Ông mở ra nhìn trước."

Vinh Tri Hành không biết anh muốn làm cái gì, trực tiếp vươn tay mở hộp ra, chỉ thấy bên trong phủ đệm vải màu vàng, trên đệm bày một chiếc đĩa sứ Thanh Hoa cổ xưa.

Ông ấy nhìn, sau đó nhìn về phía Vinh Mặc, hỏi anh: "Xem cái gì?"

Vinh Mặc nói thẳng: "Xem cũ mới."

Đối mặt với đồ cổ, sắc mặt Vinh Tri Hành trở nên nghiêm túc.

Ông ấy nhìn hoa văn và mặt sứ của đĩa, nói với Vinh Mặc: "Lấy kính của ông qua đây."

Vinh Mặc đứng dậy lấy kính cho ông ấy, thuận tiện lấy cả kính lúp cho ông ấy.

Để đồ ở bên cạnh hộp, anh ngồi xuống, nhìn Vinh Tri Hành chăm chú mà nghiêm túc giám định đồ sứ.

Vinh Tri Hành nhìn một hồi, không tự chủ thốt ra một tiếng "xì".

Ông ấy để đồ xuống, nhìn về phía Vinh Mặc, "Không nhìn ra sơ hở gì, nhưng dựa vào kinh nghiệm ông xem cổ vật cả đời thì trông giống như đồ mới, màu sắc hơi không thực."



Vinh Mặc nhìn ông ấy, nói thẳng: "Là đồ mới, hàng nhái, hàng thật được cất giữ trong viện bảo tàng."

Vinh Tri Hành nghi ngờ nhìn anh một hồi, giơ tay lên tháo kính xuống, rồi nhìn về phía anh, hỏi: "Tại sao bảo ông xem cái này?"

Vinh Mặc nhìn chằm chằm vào mắt của ông ấy, nói thẳng: "Để xem thứ không chê vào đâu được như vậy có phải ông sao chép không."

Bây giờ nhìn lại, hẳn là ông ấy hoàn toàn không biết chuyện này.

Mà Vinh Tri Hành đón ánh mắt của Vinh Mặc, đờ ra trong chốc lát, dần dần nhíu mày.

Dĩ nhiên là ông ấy nghe hiểu, nhìn Vinh Mặc, sắc mặt hoàn toàn tối xuống, chăm chú nhìn anh, hỏi anh: "Cháu lấy ở đâu?"

Vinh Mặc không vòng vo, "Tụ Vinh Trai ở cố hương."

Cửa hàng đồ cổ lớn nhất dưới danh nghĩa nhà họ Vinh.

Mặc dù Vinh Tri Hành đã nghe được cái đĩa sứ giả có liên quan tới nhà họ Vinh, nhưng lúc nghe đến ba chữ Tụ Vinh Trai vẫn bất giác nhíu mày hơi ngơ ngẩn.

Nhà họ Vinh là cửa hàng đồ cổ lớn nhất, thế mà lại bán loại đồ giả này.

Không đợi Vinh Tri Hành nói tiếp, Vinh Mặc lại cầm cái hộp khác đặt trước mặt ông ấy.

Lần này Vinh Tri Hành không hỏi thêm câu nào nữa, trực tiếp nhíu mày mở cái hộp thứ hai này ra, chỉ thấy mọi thứ chứa bên trong đều là đồ cổ giả, hơn nữa tất cả đều là đồ vật nhỏ, không phải lọ men ngọc mà là lọ sứ trắng xanh.



Lúc ông ấy cầm những đồ vật nhỏ này lên xem xét, Vinh Mặc ngồi ở trên ghế salon lại mở miệng nói: "Những thứ này đều do cháu thu mua ở các cửa hàng đồ cổ mang tên nhà họ Vinh trên khắp cả nước, dù là hàng thật thì giá thị trường của bọn họ cũng không đáng bao nhiêu, cao lắm là một, hai trăm tệ. Loại bình nhỏ này tạo hình có hơi phức tạp, từ mài đá, tạo phôi đến tráng men, nung trong lò, rồi lại từng công đoạn làm cũ tốn rất nhiều công sức, làm giả sẽ không làm loại đồ vật này, bởi vì tốn công mà lợi nhuận lại thấp.”

Vinh Tri Hành bỏ lọ sứ trắng xanh trong tay xuống, sắc mặt tối sầm lại.

Tất nhiên ông ấy nghe hiểu được ý tứ trong lời nói của Vinh Mặc, những xưởng nhỏ bình thường sẽ không tạo ra những đồ vật giả này vì không kiếm được nhiều lợi nhuận, làm cái này không bằng trực tiếp chế tác hàng mỹ nghệ, lợi nhuận cũng không chênh lệch quá nhiều.

Người tạo loại đồ vật giả này nhất định là từ một nơi bí mật gần đó phát triển được quy mô làm giả rất lớn.

Có thể đạt tới quy mô làm giả số lượng lớn, thì việc làm ra những thứ nhỏ nhặt này rất dễ dàng, không cần phải tốn công sức, chỉ cần trực tiếp sản xuất theo quy trình, sau đó sẽ làm theo những thứ khác để làm cho nó trở nên cũ kỹ.

Bên trái là một cái đĩa sứ trắng xanh, nó được làm giả đến mức ngay cả người cả đời chạm vào vật báu như ông ấy cũng nhìn không ra sở hở. Một đống những đồ vật nhỏ nhặt bên phải càng chứng minh thực lực của người làm giả.

Tài chính, quy mô, kỹ thuật, thiếu một thứ cũng không thể làm được tới trình độ này.

Nhìn khắp cả nước, quy mô làm giả có thể được thực hiện dễ dàng, ngoại trừ người quản lý nhà họ Vinh bây giờ, con riêng của ông ấy là Vinh Đằng thì còn có ai có thể có thực lực này?

Vinh Tri Hành chỉ cảm thấy lạnh dọc sống lưng, trong lòng ớn lạnh.

Nhà họ Vinh bọn họ sống bằng nghề chơi đồ cổ bao đời nay, chưa bao giờ liên quan đến đồ giả, luôn lấy “trung thực” và “chân thành” làm nguyên tắc làm việc, nếu không nhà họ Vinh của ông ấy cũng không thể trở thành gia tộc có quyền uy và là chuẩn mực trong giới đồ cổ này.

Bây giờ cửa hàng đồ cổ bán hàng giả, vậy tiếp theo có phải là Thượng Thành cũng có thể đấu giá đồ giả?

Nếu thật sự đến mức đó, nếu lại bị vạch trần, không chỉ gia nghiệp mà cả đời ông ấy vất vả góp nhặt, mà còn có thanh danh và địa vị nhà họ Vinh ở trong giới sẽ bị hủy hoại toàn bộ!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...