Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 253:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Tri Hành lại hừ một tiếng: "Nó đẹp trai như vậy, còn không phải vẫn thua tôi."
Khương Mẫn lại cười nói ông ấy: "Ông càng già càng giống trẻ con."
Vinh Tri Hành ra vẻ không vui nhìn bà ta: "Làm sao? Bây giờ bà bắt đầu chê tôi già à."
Khương Mẫn nhìn ra được ông ấy đang nói đùa, tự nhiên ung dung cười nói: "Ông không già chút nào, chỗ nào giống người tám mươi tuổi chứ, rõ ràng vẫn là mười tám tuổi thôi."
Vinh Tri Hành bị bà nói đùa, đưa tay kéo chăn lên: "Không đôi co với bà nữa, mệt mỏi cả ngày rồi, đi ngủ sớm đi."
Khương Mẫn ở bên giường của ông ấy, nhàn nhạt nói: "Ông mau ngủ đi."
Sau đó bà ta lặng lẽ ngồi ở cạnh giường, cầm tay Vinh Tri Hành cho đến khi ông ấy ngủ.
Thật ra cũng không cầm lâu, tuổi tác Vinh Tri Hành đã cao, sức khỏe kém, nhắm mắt lại rất nhanh đã ngủ thiếp đi, đương nhiên mỗi buổi sáng cũng đều sẽ dậy rất sớm.
Chờ Vinh Tri Hành ngủ xong, Khương Mẫn đắp chăn giúp ông ấy, rồi nhẹ nhàng đi ra.
Bà ta nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó thì đi tìm Vinh Đằng và Vinh Điềm.
***
Vinh Đằng và Vinh Điềm đang ở trong phòng khách xem tivi.
Vinh Điềm ăn mứt hoa quả, hỏi Vinh Đằng: "Anh, sao anh lại thích Hạ Hi vậy? Em không thích cô ta chút nào, cả người từ đầu đến chân rồi đến tính cách, chỉ hai chữ – Giả tạo! Trước kia cô ta còn từng theo đuổi Vinh Chân đấy, anh có biết không?"
Vinh Điềm nói xấu Hạ Hi nhiều như thế, Vinh Đằng cũng không có chút cáu kỉnh nào.
Từ trước đến nay anh ta luôn chiều chuộng cô em gái này, so về độ quan trọng thì những cô gái khác phải xếp sau cô ta.
Anh ta chỉ nói đơn giản: "Kết hôn thôi mà, thích hay không gì chứ."
Vinh Điềm nhìn anh ta: "Nhưng anh không cảm thấy cô ta là vì tức giận Vinh Chân mới đến quyến rũ anh sao?"
Vinh Đằng cười khẽ một cái, không hề gì nói: "Vậy thì tức giận thôi, tức giận được thì Vinh Chân càng không muốn trở về, không phải rất tốt sao?"
Vinh Điềm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng đúng, trong nhà thêm nhiều người có thể kích thích cậu ta đúng là cũng rất tốt."
Nhưng vẫn cảm thấy có hơi tiếc nuối, thở dài nói: "Nhưng đây là hôn nhân đại sự cả đời của anh, không phải nên kết hôn với người mình thích sao?"
Vinh Đằng nhìn cô ta nói: "Em có thể kết hôn với người mình thích là được rồi."
Anh ta cũng sẽ không lãng phí tình cảm với hôn nhân, tất nhiên là anh ta cũng không có tình cảm.
Cho tới bây giờ bên cạnh anh ta không thiếu phụ nữ, sở dĩ sẽ kết hôn với Hạ Hi chẳng qua là vì nhà cô ta có thể giúp anh ta.
Hai người đang trò chuyện thì Khương Mẫn đi dép lê tới.
Nhìn thấy Khương Mẫn, Vinh Điềm đang co chân nằm trên ghế salon, lúc này vội vàng ngồi thẳng xuống, ra vẻ mình là một thục nữ.
Khương Mẫn đi đến ngồi xuống bên cạnh ghế sô pha, nâng ly trà lên hờ hững uống một ngụm trà.
Vinh Đằng đợi bà ta uống xong đặt ly trà xuống mới nhìn bà ta mở miệng hỏi: "Ông cụ nói thế nào, Vinh Chân nó đang cân nhắc và dự định gì, trở về vào công ty hay là thế nào?"
Khương Mẫn rút giấy lau tay chậm rãi nói: "Đã hỏi lão ông cụ rồi, ông ấy không để nó trở về, nói nhìn thấy nó là khó chịu, không muốn nhìn thấy nó hàng ngày."
Nghe nói như thế, Vinh Đằng và Vinh Điềm cùng nhau thả lỏng.
Vinh Điềm bỏ một miếng mứt hoa quả vào trong miệng, giọng nói nhẹ nhàng nói: "Đã biết ba con không thích nó, suốt ngày bày ra một cái mặt thối, làm như cả nhà mình đều thiếu nợ nó vậy."
Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm đều lo lắng Vinh Mặc trở về chẳng qua là vì vấn đề thân phận của Vinh Đằng.
Nếu như anh ta là con trai ruột của ông cụ Vinh thì sẽ không vì Vinh Mặc nói muốn trở về mà vội vã cuống cuồng như vậy.
Chẳng qua vì anh ta sợ Vinh Mặc là cháu trai ruột của nhà họ Vinh, sẽ dựa vào ưu thế huyết thống mà cướp tất cả mọi thứ bây giờ anh ta có được.
Bây giờ nghe ông cụ Vinh không muốn để cho Vinh Mặc trở về, anh ta cũng tạm thời yên tâm.
Một nhà ba người đều yên tâm, ngồi trò chuyện với nhau một lúc.
Khương Mẫn nói Vinh Đằng không cần lo lắng, cho dù Vinh Mặc trở về cũng không thay đổi được gì.
Anh đã lâu không ở nhà, chuyện trong công ty càng không biết gì, trở về là có thể lấy đi mọi thứ của Vinh Đằng, nằm mơ sao?
Vinh Đằng nghe xong gật đầu, đúng là cũng hoàn toàn yên tâm.
Bây giờ sản nghiệp của nhà họ Vinh cơ bản đều nằm trong tay anh ta, do anh ta quản lý, điều hành. Trên dưới trong công ty cũng đều là người của anh ta, nhưng mà có vài chuyện lớn cần ông cụ Vinh gật đầu, đúng là không có gì đáng lo lắng.
Mối quan hệ máu mủ giữa Vinh Mặc và ông cụ Vinh có chặt chẽ đến đâu cũng không chặt bằng hơn mười năm khổ tâm kinh doanh của anh ta.
Vinh Tri Hành lại hừ một tiếng: "Nó đẹp trai như vậy, còn không phải vẫn thua tôi."
Khương Mẫn lại cười nói ông ấy: "Ông càng già càng giống trẻ con."
Vinh Tri Hành ra vẻ không vui nhìn bà ta: "Làm sao? Bây giờ bà bắt đầu chê tôi già à."
Khương Mẫn nhìn ra được ông ấy đang nói đùa, tự nhiên ung dung cười nói: "Ông không già chút nào, chỗ nào giống người tám mươi tuổi chứ, rõ ràng vẫn là mười tám tuổi thôi."
Vinh Tri Hành bị bà nói đùa, đưa tay kéo chăn lên: "Không đôi co với bà nữa, mệt mỏi cả ngày rồi, đi ngủ sớm đi."
Khương Mẫn ở bên giường của ông ấy, nhàn nhạt nói: "Ông mau ngủ đi."
Sau đó bà ta lặng lẽ ngồi ở cạnh giường, cầm tay Vinh Tri Hành cho đến khi ông ấy ngủ.
Thật ra cũng không cầm lâu, tuổi tác Vinh Tri Hành đã cao, sức khỏe kém, nhắm mắt lại rất nhanh đã ngủ thiếp đi, đương nhiên mỗi buổi sáng cũng đều sẽ dậy rất sớm.
Chờ Vinh Tri Hành ngủ xong, Khương Mẫn đắp chăn giúp ông ấy, rồi nhẹ nhàng đi ra.
Bà ta nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó thì đi tìm Vinh Đằng và Vinh Điềm.
***
Vinh Đằng và Vinh Điềm đang ở trong phòng khách xem tivi.
Vinh Điềm ăn mứt hoa quả, hỏi Vinh Đằng: "Anh, sao anh lại thích Hạ Hi vậy? Em không thích cô ta chút nào, cả người từ đầu đến chân rồi đến tính cách, chỉ hai chữ – Giả tạo! Trước kia cô ta còn từng theo đuổi Vinh Chân đấy, anh có biết không?"
Vinh Điềm nói xấu Hạ Hi nhiều như thế, Vinh Đằng cũng không có chút cáu kỉnh nào.
Từ trước đến nay anh ta luôn chiều chuộng cô em gái này, so về độ quan trọng thì những cô gái khác phải xếp sau cô ta.
Anh ta chỉ nói đơn giản: "Kết hôn thôi mà, thích hay không gì chứ."
Vinh Điềm nhìn anh ta: "Nhưng anh không cảm thấy cô ta là vì tức giận Vinh Chân mới đến quyến rũ anh sao?"
Vinh Đằng cười khẽ một cái, không hề gì nói: "Vậy thì tức giận thôi, tức giận được thì Vinh Chân càng không muốn trở về, không phải rất tốt sao?"
Vinh Điềm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng đúng, trong nhà thêm nhiều người có thể kích thích cậu ta đúng là cũng rất tốt."
Nhưng vẫn cảm thấy có hơi tiếc nuối, thở dài nói: "Nhưng đây là hôn nhân đại sự cả đời của anh, không phải nên kết hôn với người mình thích sao?"
Vinh Đằng nhìn cô ta nói: "Em có thể kết hôn với người mình thích là được rồi."
Anh ta cũng sẽ không lãng phí tình cảm với hôn nhân, tất nhiên là anh ta cũng không có tình cảm.
Cho tới bây giờ bên cạnh anh ta không thiếu phụ nữ, sở dĩ sẽ kết hôn với Hạ Hi chẳng qua là vì nhà cô ta có thể giúp anh ta.
Hai người đang trò chuyện thì Khương Mẫn đi dép lê tới.
Nhìn thấy Khương Mẫn, Vinh Điềm đang co chân nằm trên ghế salon, lúc này vội vàng ngồi thẳng xuống, ra vẻ mình là một thục nữ.
Khương Mẫn đi đến ngồi xuống bên cạnh ghế sô pha, nâng ly trà lên hờ hững uống một ngụm trà.
Vinh Đằng đợi bà ta uống xong đặt ly trà xuống mới nhìn bà ta mở miệng hỏi: "Ông cụ nói thế nào, Vinh Chân nó đang cân nhắc và dự định gì, trở về vào công ty hay là thế nào?"
Khương Mẫn rút giấy lau tay chậm rãi nói: "Đã hỏi lão ông cụ rồi, ông ấy không để nó trở về, nói nhìn thấy nó là khó chịu, không muốn nhìn thấy nó hàng ngày."
Nghe nói như thế, Vinh Đằng và Vinh Điềm cùng nhau thả lỏng.
Vinh Điềm bỏ một miếng mứt hoa quả vào trong miệng, giọng nói nhẹ nhàng nói: "Đã biết ba con không thích nó, suốt ngày bày ra một cái mặt thối, làm như cả nhà mình đều thiếu nợ nó vậy."
Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm đều lo lắng Vinh Mặc trở về chẳng qua là vì vấn đề thân phận của Vinh Đằng.
Nếu như anh ta là con trai ruột của ông cụ Vinh thì sẽ không vì Vinh Mặc nói muốn trở về mà vội vã cuống cuồng như vậy.
Chẳng qua vì anh ta sợ Vinh Mặc là cháu trai ruột của nhà họ Vinh, sẽ dựa vào ưu thế huyết thống mà cướp tất cả mọi thứ bây giờ anh ta có được.
Bây giờ nghe ông cụ Vinh không muốn để cho Vinh Mặc trở về, anh ta cũng tạm thời yên tâm.
Một nhà ba người đều yên tâm, ngồi trò chuyện với nhau một lúc.
Khương Mẫn nói Vinh Đằng không cần lo lắng, cho dù Vinh Mặc trở về cũng không thay đổi được gì.
Anh đã lâu không ở nhà, chuyện trong công ty càng không biết gì, trở về là có thể lấy đi mọi thứ của Vinh Đằng, nằm mơ sao?
Vinh Đằng nghe xong gật đầu, đúng là cũng hoàn toàn yên tâm.
Bây giờ sản nghiệp của nhà họ Vinh cơ bản đều nằm trong tay anh ta, do anh ta quản lý, điều hành. Trên dưới trong công ty cũng đều là người của anh ta, nhưng mà có vài chuyện lớn cần ông cụ Vinh gật đầu, đúng là không có gì đáng lo lắng.
Mối quan hệ máu mủ giữa Vinh Mặc và ông cụ Vinh có chặt chẽ đến đâu cũng không chặt bằng hơn mười năm khổ tâm kinh doanh của anh ta.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook