Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mẹ Đồng bị nhắc nhở như vậy thì vội vàng kịp phản ứng, cười nói: "Không có ý gì đâu Tuế Tuế, đừng chấp nhặt với bác."

Sầm Tuế làm gì có tâm tư chấp nhặt với bà ta.

Cô chỉ nhìn vào hai mắt Đồng Tinh Tinh, đáy mắt đầy dò hỏi, trong lòng tự có suy đoán.

***

Ăn cơm tối xong lại cùng nhau nói chuyện phiếm một lúc, sau đó người hai nhà mới tản ra rửa mặt đi ngủ.

Mẹ Đồng và ba Đồng ở dưới phòng khách tầng một, mẹ Đồng rửa mặt xong nằm ở trên giường lăn qua lăn lại, sau đó dứt khoát khoác áo lên lầu tìm Đồng Tinh Tinh.

Người trẻ tuổi ngủ tương đối muộn, Đồng Tinh Tinh đang chơi điện thoại trong phòng.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô ta mở cửa cho mẹ Đồng vào, đóng cửa lại xong nhỏ giọng hỏi một câu: "Mẹ, sao vậy?"

Mẹ Đồng trèo thẳng lên giường: "Ở phía dưới mẹ không ngủ được, đêm nay ngủ với con, hai mẹ con mình tâm sự một lát."

Đồng Tinh Tinh không phải rất muốn ngủ chung với bà ta, nhưng cũng không thể hiện gì, vẻ mặt chịu đựng ngồi xuống bên cạnh mẹ Đồng chơi điện thoại.

Mẹ Đồng thấy cô ta không ngủ thì cũng ngồi xuống đầu giường.

Bà ta quay sang nhìn màn hình điện thoại của Đồng Tinh Tinh một lúc mới mở miệng nói: "Tinh Tinh, trước đây con tìm người nào xem bói mà nói Tuế Tuế sống không quá hai mươi lăm tuổi?"



Nghe thấy lời này, Đồng Tinh Tinh hơi sửng sốt.

Cô ta ấn khóa điện thoại lại, quay đầu nhìn về phía mẹ Đồng: "Mẹ cũng đừng quan tâm chuyện này, tóm lại là con sẽ không hại con bé. Mẹ nên biết con là người như thế nào, con sẽ không làm chuyện hãm hại người khác, chuyện phạm pháp phạm tội càng không làm."

Đối với chuyện này thì mẹ Đồng đúng là vẫn rất yên tâm.

Bà ta hiểu con gái mình, cô ta tuyệt đối không phải người có ý xấu.

Một lát sau bà ta lại thở dài, cảm khái nói: "Cô gái tốt đang sống sờ sờ ở trước mắt, đúng là không dám tin."

Đồng Tinh Tinh tiếp tục kiên nhẫn nói với bà ta: "Mẹ cũng đừng nghĩ chuyện này nữa, lúc ăn cơm mẹ nghĩ tới chuyện này sao? Lúc đó mẹ thở dài cũng rất kỳ lạ."

Vấn đề đang vướng bận ở trong lòng, sao có thể nói không nghĩ là không nghĩ chứ.

Mẹ Đồng suy nghĩ rồi nói: "Nếu con cảm thấy người kia coi bói chuẩn, hay là chúng ta nói cho Tuế Tuế biết, để con bé tránh được một kiếp này không phải là tốt sao?"

Đồng Tinh Tinh nghe xong lời này hơi sững sờ.

Cô ta biết kịch bản, đúng là có thể bằng cách thuyết phục Sầm Tuế để cô không chết trên người Trần Vũ, thậm chí động viên ba mẹ Sầm cùng nhau giúp cô bóp chết tâm tư đối với Trần Vũ.

Nhưng cơ bản là cô ta không phải người của thế giới này, cô ta là xuyên không tới.

Đồng cảm với nữ phụ trong truyện làm gì, kịch bản đã mặc định là nữ phụ phải tìm con đường chết, mà cô an nhàn làm công chúa nhỏ không phải tốt sao?

Sầm Tuế là một người yêu đương mù quáng, cô ta làm chuyện phí sức mà không có kết quả tốt đểlàm gì?



Cô ta cũng không phải thánh mẫu Maria, nhận trách nhiệm cứu vớt chúng sinh.

Một lát sau, Đồng Tinh Tinh nói với mẹ Đồng: "Loại lời này mẹ dám nói ra ngoài sao? Không sợ bị cậu mợ mắng mẹ bệnh tâm thần à? Hơn nữa, coi bói chỉ nói cô ấy sống không quá hai mươi lăm tuổi, lại không nói cụ thể mấy tuổi có tai ương, có tai ương gì, làm sao tránh được đây? Nếu cô ấy quyết tâm muốn tìm đường chết, vậy ai có thể ngăn cản được? Không phải có câu nói rằng, trời gây nghiệt có thể tha thứ, tự gây nghiệt thì không thể sống sao. Bây giờ việc chúng ta có thể làm, đó là cố gắng không để cô ấy liên lụy đến toàn bộ nhà họ Sầm đã là hết sức rồi a."

Mẹ Đồng nghe lời này cũng cảm thấy có lý, nửa ngày không lên tiếng.

Đồng Tinh Tinh rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục tẩy não cho bà ta: "Mỗi người đều có vận mệnh của riêng mình, không phải người khác nói mấy câu là có thể từ bỏ. Nói không đúng còn gây phiền phức không cần thiết. Mẹ đừng suy nghĩ nhiều, đi ngủ sớm đi."

Mẹ Đồng hít nhẹ một hơi: "Có thể giúp cậu mợ con tránh được một kiếp cũng tốt."

Nói xong xoay người, bỗng nói tiếp một câu: "Nhìn tình hình thì có thể thầy bói này nói vớ vẩn, cơ bản không thể coi là thật."

Đồng Tinh Tinh thuận nói theo: "Cũng không biết thật hay giả, cho nên không thể nói lung tung được."

Mẹ Đồng gật đầu: "Đúng là không thể nói bậy gây thêm phiền phức, dù sao con ở nhà cậu mợ, phải đối xử tốt với cậu mợ, giúp đỡ làm việc ít nói chuyện đi, làm việc cho tốt là được, chúng ta cũng đừng xen vào chuyện khác."

Đồng Tinh Tinh “dạ” hai tiếng: “Được rồi.”

Mẹ Đồng không có nói thêm nữa, nhắm mắt đi ngủ.

***

Sầm Tuế đúng là hơi nghi ngờ đối với tiếng thở dài kỳ quái của mẹ Đồng trên bàn ăn.

Nhưng nghi ngờ đã qua, cô cũng sẽ không suy nghĩ về việc này quá nhiều.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...