Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Ngày hôm sau ba mẹ Đồng cũng không về quá sớm, khó khăn lắm mới tới một chuyến, có lẽ phải tới gần tối mới đi.

Cùng ăn hai ba bữa cơm, Sầm Tuế cũng không ở nhà lâu, ăn cơm trưa xong thì nói với mẹ là hẹn bạn bè đi ra ngoài chơi, lập tức lái xe đi ra ngoài.

Sau khi cô ra cửa thật sự cũng không đi tìm người khác, tới thẳng chỗ của Vinh Mặc.

Cô âm thầm đến không thông báo trước, tìm chỗ đậu xe xong thì lén lút đi đến nhà anh, lén mở cửa nhà, thấy tiểu Hắc ngoắc cái đuôi ra đón, lại không nhìn thấy Vinh Mặc.

Sầm Tuế đóng kỹ cửa nhà, nhỏ giọng hỏi tiểu Hắc: “Ba con đâu?”

Tiểu Hắc hừ hai tiếng rồi chạy vào phòng, dẫn Sầm Tuế đến trước cửa phòng Vinh Mặc.

Tay chân Sầm Tuế nhẹ nhàng, cẩn thận từng li từng tí mở cửa phòng Vinh Mặc ra, chỉ thấy anh đang ngủ trưa trong phòng.

Thế là cô mím miệng cười, nhốt tiểu Hắc ở ngoài cửa phòng, lại tiếp tục nhẹ nhàng đi đến bên giường Vinh Mặc, sau đó lặng lẽ bò lên giường của anh, nghiêng người nằm xuống đối mặt với anh, khóe miệng vẫn nhẹ nhàng kìm nén ý cười.

Cô nhìn Vinh Mặc như vậy một lúc, do dự có nên đánh thức anh dậy hay không.

Sau đó, cô còn chưa kịp do dự chọn một đáp án thì Vinh Mặc bất ngờ đưa tay vén chăn ra, động tác rất nhanh kéo cô vào trong ngực, trực tiếp chặn miệng của cô.



Lúc này vội vàng không kịp chuẩn bị, trong nháy mắt Sầm Tuế bị choáng váng.

Bàn tay Vinh Mặc siết chặt eo cô, ôm cả người cô vào trong ngực mình. Sau khi vào cửa cô đã cởi áo ngoài, trên người chỉ mặc một cái áo mềm mỏng màu xám, giống như đang ôm một miếng đậu phụ mềm mại, ngọt ngào.

Anh hôn cô rất mạnh, hé răng dây dưa sâu hơn, đến một cơ hội nói chuyện cũng không cho cô nói.

Sầm Tuế bị ôm sát vào trong ngực anh, hai người phủ kín chăn, hô hấp thở ra hít vào không kịp, chỉ cảm thấy không khí trong phòng dần dần nóng lên, như muốn đốt cháy.

Sầm Tuế lấy lại lý trí nhẹ nhàng cắn Vinh Mặc một cái, Vinh Mặc mới hơi tỉnh táo lại.

Anh buông môi cô ra, khoảng cách giữa hai khuôn mặt lại không kéo ra, đáy mắt đầy hơi nước nhìn vào mắt cô.

Hô hấp của Sầm Tuế rất nhanh, cô hơi nghiêng mặt đi nhắm mắt lại, kìm nén ham muốn tiếp tục hôn.

Chờ một lát cô mới lại nhìn về phía Vinh Mặc, hỏi anh: “Anh tỉnh khi nào?”

Vinh Mặc đưa tay vén tóc trên mặt cô ra sau tai.

Anh nhẹ nhàng cười nhìn cô nói: “Lúc em mở cửa.”

Sầm Tuế nheo mắt lại liếc anh một cái, bất ngờ nhéo eo anh: “Anh thật biết giả vờ.”



Vinh Mặc bị cô nhéo thì bật cười, một phát bắt được tay cô, nhìn vào mắt của cô: “Sao em không nói trước một tiếng?”

Sầm Tuế mặc cho tay mình bị Vinh Mặc nắm, tiếp tục quấn lấy dây dưa cùng nhau trong chăn, biến thành mười ngón đan vào nhau.

Cô cố gắng ổn định hô hấp, nhìn anh nói: “Không phải là muốn cho anh niềm vui bất ngờ sao?”

Vinh Mặc cười khẽ, lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ lấy mu bàn tay của cô.

Lúc đầu định nhịn xuống dừng lại, kết quả nhìn cô như vậy một lúc, đột nhiên ép bờ môi xuống.

Anh ôm cô xoay người đổi chỗ, cúi người ở trên người cô.

Sầm Tuế ưỡn người lên gối đầu, tóc dài xõa ra, bị anh vây ở trong ngực đến mức không cử động được, chỉ có một tay đẩy trên ngực anh.

Vinh Mặc bắt lấy tay kia của cô đè xuống bên cạnh, hôn lên tai cô rồi di chuyển xuống cổ.

Sầm Tuế nhẹ nhàng cắn môi, hô hấp cũng sớm đã loạn không có nhịp điệu gì, khép hờ lông mi cũng đang nhẹ nhàng rung động.

Hơi thở nóng bỏng.

Hơi thở ấm áp bên tai, giọng nói Vinh Mặc khàn khàn ẩn nhẫn, trầm xuống gọi tên Sầm Tuế: “Tuế Tuế… …”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...