Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 257:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Gọi xong không đợi cô ấy trả lời, anh một lần nữa hôn lên đôi môi cô, cùng cô ấy triền miên.
Sầm Tuế bị nụ hôn của anh làm cho ý thức trở nên mơ hồ. Bây giờ, cô buông lỏng chiếc gối mềm tiếp nhận sự nồng nhiệt của anh ấy.
Từng ngón tay cô đặt khẽ trên vai anh, sau đó trượt lên cổ, rồi vòng qua ôm lấy anh.
Lông mi Vinh Mặc khẽ rung, bàn tay anh nắm lấy eo cô, ý thức dần thu lại.
Eo cô rất mỏng, một bàn tay cũng rất dễ điều khiển.
Gần gũi thân mật đến say sưa, lòng bàn tay anh vô thức luồn vạt áo sơ mi phía dưới.
Đầu ngón tay hạ xuống như có lửa, từng động tác càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Đột nhiên áo sơ mi phía dưới đang bị trói buộc được thả lỏng, Sầm Tuế vô thức bắt lấy tay Vinh Mặc.
Hiện giờ Vinh Mặc ý thức được bản thân đang làm gì, hơi nước trong đáy mắt đọng lại, buông đôi môi Sầm Tuế ra rồi vùi mặt vào vai cô.
Cứ như vậy suy nghĩ một lúc, anh thì thầm vào tai cô: “Đi chơi không?”
********************
Sau khi thức dậy và thu dọn đồ đạc, Vinh Mặc và Sầm Tuế bỏ tiểu Hắc ở nhà, cả hai cùng ra ngoài chơi.
Ngoài trời vẫn lạnh, cả hai không đi chơi được nhiều. Rất nhanh đã tìm được một trung tâm mua sắm.
Hai người đi đến rạp chiếu phim, tùy tiện chọn một bộ trong tập phim năm mới.
Mua xong vé, cả hai cùng nhau đi đến rạp xem phim.
Trong lúc đang xem phim Sầm Tuế nhận được tin nhắn mời đi ăn tối của Lục văn Bác.
Sầm Tuế đã trò chuyện vài câu với anh ta về lịch làm việc và kì nghỉ, phát hiện rằng anh ta cũng có thời gian rảnh vào hôm nay, cuối cùng cô nhắn hỏi một câu: [Em có thể đem theo bạn trai được không?]
Khi Lục Văn Bác nghe câu trả lời ấy đã sửng sốt một hồi.
Anh ta mới bỏ một học kỳ mà Sầm Tuế đã tìm được bạn trai rồi?
Là ai? Trần Vũ sao?
Cô ấy và Trần Vũ quay lại rồi ư?
Trong đầu anh có rất nhiều câu hỏi, còn có một chút khó chịu.
Tuy nhiên Lục Văn Bác không hỏi thêm câu nào, trực tiếp trả lời Sầm Tuế: [Có thể.]
Sầm Tuế và Lục Văn Bác hẹn nhau thời gian và địa điểm sau đó cô đem lịch sử trò chuyện cho Vinh Mặc xem, rồi tiếp tục xem phim.
Sau khi xem xong bộ phim, thời gian hẹn không cách xa lắm, Lục Văn Bác cũng đã đến trung tâm mua sắm.
Nửa năm không gặp, Lục Văn Bác thay đổi không nhiều, vẫn là dáng vẻ thanh tú, văn nhã ấy.
Sau khi anh ta nhìn thấy Sầm Tuế cùng Vinh Mặc đi cùng nhau thì ngạc nhiên một hồi, sau đó đẩy kính và nói: “Ông chủ Vinh…Tuế Tuế em cùng ông chủ Vinh…”
Sầm Tuế nhìn anh ta và cười tự nhiên nói: “Hả, chúng em bên nhau rồi.”
Đôi mắt Lục Văn Bác trùng xuống, thành thật mà nói anh ta nghĩ rằng Sầm Tuế có thể tái hợp với Trần Vũ, hoặc có thể tìm một nam sinh khác ở trường nhưng tuyệt đối không nghĩ đến người này sẽ là Vinh Mặc.
Ông chủ Vinh trong tưởng tượng của anh đích thực là một người ngay thẳng vô dục vô cầu.
Cho nên vẫn là câu xưa nói đúng- Làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc phật.
Lục Văn Bác sững sờ một lúc rồi mới phản ứng lại vội cười nói: “Có chút bất ngờ nhưng cũng khá tốt”
Không nói gì khác chỉ dựa vào việc đây là ông chủ Vinh, so với bạn bè cùng lứa đáng tin cậy hơn nhiều.
Cả ba đứng trò chuyện một lúc liền tìm một nhà hàng để ăn tối, ăn cơm xong cũng chẳng có gì để nói, chẳng qua chỉ là trò chuyện một chút về nghiên cứu của Lục Văn Bác ở nước ngoài, kì thi sau đại học của Sầm Tuế, ngoài ra còn có Đường Hạc Nhiên.
Đường Hạc Nhiên bị kết án 5 năm tù tội lừa đảo.
Lục Văn Bác đến bây giờ vẫn còn tức giận, bất bình nói: “Đây là báo ứng hắn đáng nhận được, nên phán hắn 8 năm, 10 năm mới phải”.
Sầm Tuế có vẻ thoải mái hơn, cười hỏi Lục Văn Bác: “Lúc đó có bồi thường gì không?”
Lục Văn Bác gật đầu: “Có một chút bồi thường, nhưng không phải tất cả đều hồi phục.”
Năm đó Sầm Tuế bị Đường Hạc Nhiên uy hiếp, lo lắng một thời gian, Sầm Tuế cùng Vinh Mặc cũng không nhắc đến.
Vấn đề đã được giải quyết hoàn toàn. Hãy cứ để nó âm thầm trôi qua.
Ăn tối với Lục Văn Bác xong thời gian cũng đã muộn.
Ba người tách nhau ngoài trung tâm mua sắm quay trở về nhà mình.
********************
Vài ngày sau Sầm Tuế lại dành thời gian cùng Đào Mẫn Nhi ăn vài bữa cơm đơn giản, năm mới cũng sắp kết thúc rồi.
Không khí vui mừng, thỏa mái của năm mới đã trôi qua được vài ngày, kết quả vòng thi sơ khảo kỳ thi tuyển sinh sau đại học của cô ấy cũng đã có kết quả rồi.
Đè lại cảm xúc trong lồng ngực, cô kiểm tra kết quả thành tích và phát hiện rằng bản thân đã vượt qua kỳ thi rồi, lại là một việc đáng vui mừng.
Nhưng Sầm Tuế không quá mức hài lòng, bởi vì vẫn còn vòng thi thứ hai chờ cô. Có điều thời gian để ôn tập vẫn còn hai tháng nữa.
Thế là sau khi kiểm tra xong thành tích của vòng sơ khảo, cô bắt đầu rơi vào hai trạng thái, không quan tâm chuyện bên ngoài, bận rộn chuyện bên trong.
Gọi xong không đợi cô ấy trả lời, anh một lần nữa hôn lên đôi môi cô, cùng cô ấy triền miên.
Sầm Tuế bị nụ hôn của anh làm cho ý thức trở nên mơ hồ. Bây giờ, cô buông lỏng chiếc gối mềm tiếp nhận sự nồng nhiệt của anh ấy.
Từng ngón tay cô đặt khẽ trên vai anh, sau đó trượt lên cổ, rồi vòng qua ôm lấy anh.
Lông mi Vinh Mặc khẽ rung, bàn tay anh nắm lấy eo cô, ý thức dần thu lại.
Eo cô rất mỏng, một bàn tay cũng rất dễ điều khiển.
Gần gũi thân mật đến say sưa, lòng bàn tay anh vô thức luồn vạt áo sơ mi phía dưới.
Đầu ngón tay hạ xuống như có lửa, từng động tác càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Đột nhiên áo sơ mi phía dưới đang bị trói buộc được thả lỏng, Sầm Tuế vô thức bắt lấy tay Vinh Mặc.
Hiện giờ Vinh Mặc ý thức được bản thân đang làm gì, hơi nước trong đáy mắt đọng lại, buông đôi môi Sầm Tuế ra rồi vùi mặt vào vai cô.
Cứ như vậy suy nghĩ một lúc, anh thì thầm vào tai cô: “Đi chơi không?”
********************
Sau khi thức dậy và thu dọn đồ đạc, Vinh Mặc và Sầm Tuế bỏ tiểu Hắc ở nhà, cả hai cùng ra ngoài chơi.
Ngoài trời vẫn lạnh, cả hai không đi chơi được nhiều. Rất nhanh đã tìm được một trung tâm mua sắm.
Hai người đi đến rạp chiếu phim, tùy tiện chọn một bộ trong tập phim năm mới.
Mua xong vé, cả hai cùng nhau đi đến rạp xem phim.
Trong lúc đang xem phim Sầm Tuế nhận được tin nhắn mời đi ăn tối của Lục văn Bác.
Sầm Tuế đã trò chuyện vài câu với anh ta về lịch làm việc và kì nghỉ, phát hiện rằng anh ta cũng có thời gian rảnh vào hôm nay, cuối cùng cô nhắn hỏi một câu: [Em có thể đem theo bạn trai được không?]
Khi Lục Văn Bác nghe câu trả lời ấy đã sửng sốt một hồi.
Anh ta mới bỏ một học kỳ mà Sầm Tuế đã tìm được bạn trai rồi?
Là ai? Trần Vũ sao?
Cô ấy và Trần Vũ quay lại rồi ư?
Trong đầu anh có rất nhiều câu hỏi, còn có một chút khó chịu.
Tuy nhiên Lục Văn Bác không hỏi thêm câu nào, trực tiếp trả lời Sầm Tuế: [Có thể.]
Sầm Tuế và Lục Văn Bác hẹn nhau thời gian và địa điểm sau đó cô đem lịch sử trò chuyện cho Vinh Mặc xem, rồi tiếp tục xem phim.
Sau khi xem xong bộ phim, thời gian hẹn không cách xa lắm, Lục Văn Bác cũng đã đến trung tâm mua sắm.
Nửa năm không gặp, Lục Văn Bác thay đổi không nhiều, vẫn là dáng vẻ thanh tú, văn nhã ấy.
Sau khi anh ta nhìn thấy Sầm Tuế cùng Vinh Mặc đi cùng nhau thì ngạc nhiên một hồi, sau đó đẩy kính và nói: “Ông chủ Vinh…Tuế Tuế em cùng ông chủ Vinh…”
Sầm Tuế nhìn anh ta và cười tự nhiên nói: “Hả, chúng em bên nhau rồi.”
Đôi mắt Lục Văn Bác trùng xuống, thành thật mà nói anh ta nghĩ rằng Sầm Tuế có thể tái hợp với Trần Vũ, hoặc có thể tìm một nam sinh khác ở trường nhưng tuyệt đối không nghĩ đến người này sẽ là Vinh Mặc.
Ông chủ Vinh trong tưởng tượng của anh đích thực là một người ngay thẳng vô dục vô cầu.
Cho nên vẫn là câu xưa nói đúng- Làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc phật.
Lục Văn Bác sững sờ một lúc rồi mới phản ứng lại vội cười nói: “Có chút bất ngờ nhưng cũng khá tốt”
Không nói gì khác chỉ dựa vào việc đây là ông chủ Vinh, so với bạn bè cùng lứa đáng tin cậy hơn nhiều.
Cả ba đứng trò chuyện một lúc liền tìm một nhà hàng để ăn tối, ăn cơm xong cũng chẳng có gì để nói, chẳng qua chỉ là trò chuyện một chút về nghiên cứu của Lục Văn Bác ở nước ngoài, kì thi sau đại học của Sầm Tuế, ngoài ra còn có Đường Hạc Nhiên.
Đường Hạc Nhiên bị kết án 5 năm tù tội lừa đảo.
Lục Văn Bác đến bây giờ vẫn còn tức giận, bất bình nói: “Đây là báo ứng hắn đáng nhận được, nên phán hắn 8 năm, 10 năm mới phải”.
Sầm Tuế có vẻ thoải mái hơn, cười hỏi Lục Văn Bác: “Lúc đó có bồi thường gì không?”
Lục Văn Bác gật đầu: “Có một chút bồi thường, nhưng không phải tất cả đều hồi phục.”
Năm đó Sầm Tuế bị Đường Hạc Nhiên uy hiếp, lo lắng một thời gian, Sầm Tuế cùng Vinh Mặc cũng không nhắc đến.
Vấn đề đã được giải quyết hoàn toàn. Hãy cứ để nó âm thầm trôi qua.
Ăn tối với Lục Văn Bác xong thời gian cũng đã muộn.
Ba người tách nhau ngoài trung tâm mua sắm quay trở về nhà mình.
********************
Vài ngày sau Sầm Tuế lại dành thời gian cùng Đào Mẫn Nhi ăn vài bữa cơm đơn giản, năm mới cũng sắp kết thúc rồi.
Không khí vui mừng, thỏa mái của năm mới đã trôi qua được vài ngày, kết quả vòng thi sơ khảo kỳ thi tuyển sinh sau đại học của cô ấy cũng đã có kết quả rồi.
Đè lại cảm xúc trong lồng ngực, cô kiểm tra kết quả thành tích và phát hiện rằng bản thân đã vượt qua kỳ thi rồi, lại là một việc đáng vui mừng.
Nhưng Sầm Tuế không quá mức hài lòng, bởi vì vẫn còn vòng thi thứ hai chờ cô. Có điều thời gian để ôn tập vẫn còn hai tháng nữa.
Thế là sau khi kiểm tra xong thành tích của vòng sơ khảo, cô bắt đầu rơi vào hai trạng thái, không quan tâm chuyện bên ngoài, bận rộn chuyện bên trong.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook