Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 258:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cô ấy vẫn quen đọc sách trong cửa hàng của Vinh Mặc, về việc buổi tối trụ lại ở đâu còn tùy thuộc vào tình trạng ban ngày.
Cái lạnh và ẩm ướt của đầu xuân đã giảm bớt, vào tháng 3,tháng 4 thời tiết đã hoàn toàn ấm lên.
Vinh Mặc nhận được cuộc gọi từ bạn, anh có một chuyến đi công tác để mua sắm hàng hóa, vì để tập trung ôn tập nên Sầm Tuế đã không đi cùng anh, mỗi ngày đều ở cửa hàng một mình để trông hàng,
Cuộc sống hằng ngày của cô vẫn diễn ra bình thường như lúc tham gia kỳ thi vòng sơ khảo. Buổi sáng ra cửa hàng thắp một nén hương, sau đó ngồi xuống và bắt đầu đọc sách.
Tất nhiên thi thoảng cô vẫn dành thời gian đi đến khu vực quầy hàng một lúc, giúp lão Từ, lão Giả tìm báu vật. Cô thường giúp họ tìm ra một số sai xót, giúp họ kiếm được một chút tiền nhỏ, đủ chi tiêu cho sinh hoạt hằng ngày.
Thời tiết hôm nay vẫn tốt như vậy, buổi chiều ánh nắng ấm áp thôi thúc chúng ta nên nghỉ trưa.
Trong cửa hàng Sầm Tuế nằm xuống nghỉ ngơi một chút sau đó rửa mặt cho tỉnh táo đầu óc, rồi thuận tiện ngồi xuống tiếp tục ôn tập.
Ôn tập được khoảng chừng nửa tiếng thì bỗng nhiên có một vị khách đến cửa hàng.
Nhìn thấy có người tiến vào, Sầm Tuế đóng máy tính lại đứng dậy chào hỏi.
Vị khách mới đến này là một lão tiên sinh, trên đầu đầy tóc bạc, nhưng trạng thái tinh thần thì rất tốt.
Nhìn thoáng qua trong chốc lát, so với Triệu Minh Viễn ông ấy mang dáng vẻ của một học giả đôn hậu, khí chất cao quý.
Lão tiên sinh nhìn Sầm Tuệ nhiều hơn một chút, khách khí hỏi: “Ông chủ Vinh không có ở đây sao?”
Sầm Tuế nghe ông ấy hỏi như vậy nghĩ rằng ông là khách hàng cũ của Vinh Mặc, nên trả lời một cách tự nhiên: “Anh ấy đi công tác rồi ạ, cháu giúp anh ấy trông cửa hàng, ngài cần gì có thể nói với cháu cũng được. Hoặc là chờ anh ấy đi công tác trở về cháu sẽ bảo anh ấy liên hệ với ngài”.
Lão tiên sinh mỉm cười, đi đến chỗ bàn sách rồi ngồi xuống, ông hỏi Sầm Tuế: “Cháu làm việc ở đây sao?”
Vừa mới mở một cửa hàng nhỏ như vậy, lại có thể mời được người đến đây trông cửa hàng, còn là một cô gái trông rất trẻ tuổi.
Sầm Tuế nhìn thấy phong thái bất phàm của lão tiên sinh liền đi lấy cho ông một cốc nước ấm.
Đặt cốc nước nóng xuống, cô nhìn lão tiên sinh và nói: “Xem như là vậy đi ạ.”
Lão tiên sinh cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, mỉm cười rồi tiếp tục hỏi cô: “Nó tìm cháu làm việc ở trong tiệm, cháu có hiểu đồ cổ không?”
Sầm Tuế nghe lời này liền cảm thấy không vui, ngồi xuống đối diện ông nhìn ông và nói: “Lớn lên xinh đẹp, tuổi tác nhỏ liền không biết gì về đồ cổ sao.”
Sau khi nghe thấy lời này lão tiên sinh lại bật cười.
Uống nước xong, ông nhìn Sầm Tuế rồi nói: “Tuổi tác không lớn nhưng tính tình thì không nhỏ.”
Sầm Tuế nhìn chằm chằm lão tiên sinh: “Vậy ông đến đây mua đồ hay là đến để khiêu khích?”
Lão tiên sinh đi xung quanh rồi ngoảnh đầu lại nhìn cửa hàng nói: “Tuy rằng người không có ở đây, nếu đã đến rồi vậy cháu cho ta xem hai bảo vật trong cửa hàng của các cháu, nếu nó thật sự thú vị ta liền thu nhận.”
Sầm Tuế cũng không nghĩ nhiều, cô đứng dậy lấy chiếc bình gốm màu xám lại cho ông xem.
Cô đặt bình gốm ngay trước mặt lão tiên sinh và hỏi: “Là bình đựng dế Triệu Tử Ngọc, ngài có hứng thú không?”
Lão tiên sinh cầm bình bình đựng dế lên, hai mắt nhìn kĩ sau đó đặt nó xuống nhìn về phía Sầm Tuệ cười nói: “Cháu nói một chút về cách thức làm nó đi.”
Sầm Tuế cảm thấy ông ấy là một người trong nghề rất có năng lực, không cần cô nói ông ấy cũng có thể nhận ra đó là đồ tốt hay xấu nhưng ông ấy muốn cô nói, vì sinh ý buôn bán nên cô đành phải làm.
Sầm Tuế nhìn bình đựng dế trước mặt, mở miệng nói: “Triệu Tử Ngọc là một nghệ nhân nổi tiếng trong thời Khang Hy của nhà Thanh, các nhà chế tạo bình gốm dế, họ đã chế tạo ra các sản phẩm gần như là đều chất lượng. Trong số các bình gốm dế được chế tạo ở phương Bắc, ông là người có tiếng nhất. Nhưng những lưu truyền về bình đựng gốm của Triệu Tử Ngọc không nhiều, vì vậy nó rất quý báu, giá trị của nó chỉ đứng sau bình đựng dế của nhà lò Vĩnh Lạc…”
Nghe Sầm Tuế nói từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, lão tiên sinh vẫn luôn mỉm cười.
Chuyến đi lần này của ông vốn là có mục đích, đó là để đến thăm Vinh Mặc, không ngờ rằng Vinh Mặc không có ở đây, nên chỉ muốn ngồi ở cửa hàng của anh ấy một chút, vừa khéo trò chuyện với cô gái trong cửa hàng để giết thời gian.
Nhưng ông lắng nghe và nhìn, sắc mặt chậm rãi ngừng lại.
Đợi đến khi Sầm Tuế giới thiệu chi tiết xong về bình đựng dế của Triệu Tử Ngọc. Ông trực tiếp nhìn Sầm Tuế như một vị thần, vẻ mặt kì lạ.
Cô ấy vẫn quen đọc sách trong cửa hàng của Vinh Mặc, về việc buổi tối trụ lại ở đâu còn tùy thuộc vào tình trạng ban ngày.
Cái lạnh và ẩm ướt của đầu xuân đã giảm bớt, vào tháng 3,tháng 4 thời tiết đã hoàn toàn ấm lên.
Vinh Mặc nhận được cuộc gọi từ bạn, anh có một chuyến đi công tác để mua sắm hàng hóa, vì để tập trung ôn tập nên Sầm Tuế đã không đi cùng anh, mỗi ngày đều ở cửa hàng một mình để trông hàng,
Cuộc sống hằng ngày của cô vẫn diễn ra bình thường như lúc tham gia kỳ thi vòng sơ khảo. Buổi sáng ra cửa hàng thắp một nén hương, sau đó ngồi xuống và bắt đầu đọc sách.
Tất nhiên thi thoảng cô vẫn dành thời gian đi đến khu vực quầy hàng một lúc, giúp lão Từ, lão Giả tìm báu vật. Cô thường giúp họ tìm ra một số sai xót, giúp họ kiếm được một chút tiền nhỏ, đủ chi tiêu cho sinh hoạt hằng ngày.
Thời tiết hôm nay vẫn tốt như vậy, buổi chiều ánh nắng ấm áp thôi thúc chúng ta nên nghỉ trưa.
Trong cửa hàng Sầm Tuế nằm xuống nghỉ ngơi một chút sau đó rửa mặt cho tỉnh táo đầu óc, rồi thuận tiện ngồi xuống tiếp tục ôn tập.
Ôn tập được khoảng chừng nửa tiếng thì bỗng nhiên có một vị khách đến cửa hàng.
Nhìn thấy có người tiến vào, Sầm Tuế đóng máy tính lại đứng dậy chào hỏi.
Vị khách mới đến này là một lão tiên sinh, trên đầu đầy tóc bạc, nhưng trạng thái tinh thần thì rất tốt.
Nhìn thoáng qua trong chốc lát, so với Triệu Minh Viễn ông ấy mang dáng vẻ của một học giả đôn hậu, khí chất cao quý.
Lão tiên sinh nhìn Sầm Tuệ nhiều hơn một chút, khách khí hỏi: “Ông chủ Vinh không có ở đây sao?”
Sầm Tuế nghe ông ấy hỏi như vậy nghĩ rằng ông là khách hàng cũ của Vinh Mặc, nên trả lời một cách tự nhiên: “Anh ấy đi công tác rồi ạ, cháu giúp anh ấy trông cửa hàng, ngài cần gì có thể nói với cháu cũng được. Hoặc là chờ anh ấy đi công tác trở về cháu sẽ bảo anh ấy liên hệ với ngài”.
Lão tiên sinh mỉm cười, đi đến chỗ bàn sách rồi ngồi xuống, ông hỏi Sầm Tuế: “Cháu làm việc ở đây sao?”
Vừa mới mở một cửa hàng nhỏ như vậy, lại có thể mời được người đến đây trông cửa hàng, còn là một cô gái trông rất trẻ tuổi.
Sầm Tuế nhìn thấy phong thái bất phàm của lão tiên sinh liền đi lấy cho ông một cốc nước ấm.
Đặt cốc nước nóng xuống, cô nhìn lão tiên sinh và nói: “Xem như là vậy đi ạ.”
Lão tiên sinh cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, mỉm cười rồi tiếp tục hỏi cô: “Nó tìm cháu làm việc ở trong tiệm, cháu có hiểu đồ cổ không?”
Sầm Tuế nghe lời này liền cảm thấy không vui, ngồi xuống đối diện ông nhìn ông và nói: “Lớn lên xinh đẹp, tuổi tác nhỏ liền không biết gì về đồ cổ sao.”
Sau khi nghe thấy lời này lão tiên sinh lại bật cười.
Uống nước xong, ông nhìn Sầm Tuế rồi nói: “Tuổi tác không lớn nhưng tính tình thì không nhỏ.”
Sầm Tuế nhìn chằm chằm lão tiên sinh: “Vậy ông đến đây mua đồ hay là đến để khiêu khích?”
Lão tiên sinh đi xung quanh rồi ngoảnh đầu lại nhìn cửa hàng nói: “Tuy rằng người không có ở đây, nếu đã đến rồi vậy cháu cho ta xem hai bảo vật trong cửa hàng của các cháu, nếu nó thật sự thú vị ta liền thu nhận.”
Sầm Tuế cũng không nghĩ nhiều, cô đứng dậy lấy chiếc bình gốm màu xám lại cho ông xem.
Cô đặt bình gốm ngay trước mặt lão tiên sinh và hỏi: “Là bình đựng dế Triệu Tử Ngọc, ngài có hứng thú không?”
Lão tiên sinh cầm bình bình đựng dế lên, hai mắt nhìn kĩ sau đó đặt nó xuống nhìn về phía Sầm Tuệ cười nói: “Cháu nói một chút về cách thức làm nó đi.”
Sầm Tuế cảm thấy ông ấy là một người trong nghề rất có năng lực, không cần cô nói ông ấy cũng có thể nhận ra đó là đồ tốt hay xấu nhưng ông ấy muốn cô nói, vì sinh ý buôn bán nên cô đành phải làm.
Sầm Tuế nhìn bình đựng dế trước mặt, mở miệng nói: “Triệu Tử Ngọc là một nghệ nhân nổi tiếng trong thời Khang Hy của nhà Thanh, các nhà chế tạo bình gốm dế, họ đã chế tạo ra các sản phẩm gần như là đều chất lượng. Trong số các bình gốm dế được chế tạo ở phương Bắc, ông là người có tiếng nhất. Nhưng những lưu truyền về bình đựng gốm của Triệu Tử Ngọc không nhiều, vì vậy nó rất quý báu, giá trị của nó chỉ đứng sau bình đựng dế của nhà lò Vĩnh Lạc…”
Nghe Sầm Tuế nói từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, lão tiên sinh vẫn luôn mỉm cười.
Chuyến đi lần này của ông vốn là có mục đích, đó là để đến thăm Vinh Mặc, không ngờ rằng Vinh Mặc không có ở đây, nên chỉ muốn ngồi ở cửa hàng của anh ấy một chút, vừa khéo trò chuyện với cô gái trong cửa hàng để giết thời gian.
Nhưng ông lắng nghe và nhìn, sắc mặt chậm rãi ngừng lại.
Đợi đến khi Sầm Tuế giới thiệu chi tiết xong về bình đựng dế của Triệu Tử Ngọc. Ông trực tiếp nhìn Sầm Tuế như một vị thần, vẻ mặt kì lạ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook