Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế bị ông nhìn chằm chằm đến khó chịu, hắng giọng bận rộn nói: “Ngài có hứng thú với bình đựng dế này không?”

Lão tiên sinh không có quan tâm đến chiếc bình này, ông như nhìn thấy được vị thần, lại nhìn Sầm Tuế, giữ lấy hô hấp hỏi: “Nha đầu cháu tên là gì?”

Sầm Tuế không biết phản ứng của ông là phản ứng gì nhưng cũng trả lời: “Sầm Tuế ạ.”

Lão tiên sinh nghiên cứu tên cô ấy, đôi mắt sáng trong bỗng tối đi một chút. Hình như vừa rồi mong đợi điều gì thì bây giờ đã tan thành mây khói.

Lông mày ông hạ xuống, ông bỗng nói một câu: “Già rồi, hoa mắt, ông cứ tưởng rằng gặp được cố nhân.”

Trái lại Sầm Tuế bị những lời nói của ông làm cho tò mò, cô nhìn ông ấy và hỏi: “Cố nhân nào ạ? Xem giọng điệu và biểu cảm của ông chắc hẳn đó là người rất quan trọng phải không ạ?”

Lão tiên sinh thỏa mái mỉm cười một lát, rồi nhìn cô: “Sư phụ của ta, cháu nói xem có quan trọng hay không? Có điều thầy ấy sớm đã không còn, ông cũng gần quên hết dáng vẻ của thầy ấy rồi. Vừa nãy nhìn vào giọng điệu và phong thái của cháu khi nói về đồ cổ, đột nhiên ông lại nhớ đến thầy ấy, có chút bùi ngùi.”

Hóa ra là sư phụ của ông ấy, cô còn nghĩ rằng đó sẽ là một câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa nào đó.

Nếu là như vậy, hình như cũng chẳng còn gì để hỏi thêm.

Chính lão tiên sinh cũng không có ý tứ muốn nói.

Làm gì có chuyện vừa gặp một cô gái liền kể cho người ta nghe chuyện về mình và thầy của mình.

Chẳng qua vừa rồi bị hoảng hốt một khoảng thời gian, bây giờ ông cảm thấy đối với Sầm Tuế gần gũi hơn rất nhiều.

Sư phụ của ông ấy đã ra đi nhiều năm như vậy, hoài niệm cũng không cần có đồ vật gì, chỉ cần dựa trên dáng vẻ của cô mà xuất thần lâu như vậy, cảm giác trong lòng tự nhiên sẽ thay đổi ngay lập tức.

Ông ấy nói với giọng nhẹ nhàng hơn, không nói về chuyện bình đựng dế, chỉ hỏi Sầm Tuế: “Là ta nông cạn, cháu thoạt nhìn đối với đồ cổ hiểu biết khá nhiều, tại sao lại làm việc trong một cửa hàng nhỏ như vậy? Chắc hẳn lương cũng chẳng được bao nhiêu nhỉ?”

Sầm Tuế cũng không rõ ông ấy đến đây làm gì.



Cứ cho là ông ấy đến tìm Vinh Mặc đi, người không có ở đây ông ấy cũng không đi, nói là đến để mua đồ nhưng tâm trí hoàn toàn không đặt trên nó.

Ông cùng cô không quen biết kết quả lại ở đây cùng cô nói chuyện đông tây, cũng không biết là muốn làm cái gì.

Thế là nghĩ đi nghĩ lại, tâm trí cô cũng quay cuồng theo, một mình một đường.

Cô nghĩ ông lão này có phải thấy sắc nổi lòng tham hay không, cố ý cùng cô lôi kéo làm quen.

Biểu tình kì lạ mà nhìn chằm chằm hỏi tên cô, lại nói cô lớn lên giống sư phụ của ông ấy, lại còn hỏi cô làm việc ở cửa hàng đồ cổ có phải không kiếm được nhiều tiền.

Đây chẳng lẽ nào…không phải là kịch-bản-dụ-dỗ-trần-trụi sao?

Người này thật là…già rồi cũng không an phận, trừ phi treo ở trên tường mới an phận.

Nghĩ đến đây, cô hạ giọng nhìn lão tiên sinh và nói: “Vinh Mặc là bạn trai cháu, cháu không thu tiền ạ.”

Như mong đợi, sau khi lão tiên sinh nghe thấy những điều này chắc hẳn trên mặt sẽ hiện rõ sự thất vọng, theo hướng cúi đầu xuống.

Kết quả sau khi nghe những điều này ông ấy lại nhíu mày nhìn về phía cô, nói to: “Hả?”

Sầm Tuế: “…”

Hả cái gì, lại làm sao nữa?

Tại sao lại không tuân theo kịch bản đã đề ra chứ?

Lão tiên sinh cũng vậy: “…”

Trong lòng còn tưởng—tên tiểu tử này, dẫn bạn gái về nhà mà không nói gì.

Thảo nào, bằng không với tính cách của nó làm sao có thể để một cô gái ở lại trông cửa hàng.

Tên tiểu tử này được lắm, không tồi, một tay nắm giữ cửa hàng đồ cổ nhỏ, lại còn có cô bạn gái xinh đẹp như vậy.



Xem ra gia đình của nha đầu nhỏ này không tồi, hay là giữ nha đầu này lại.

Trong tâm trí bị chia làm hai, ông lão Vinh Tri Hành suy nghĩ và làm luôn, hai cánh tay xếp chồng lên nhau đặt trên bàn, lại nhìn Sầm Tuế một lần nữa.

Sầm Tuế so với ông còn khó chịu hơn, giữ lấy giọng nói: “Ông lão, ông rốt cuộc muốn làm gì?”

Ông lão nghiêm túc nhìn Sầm Tuế lắc đầu: “Nếu cháu đã là bạn gái của Vinh Mặc thì không thể gọi ta là ông lão.”

Sầm Tuế: “…”

Là có ý gì?

Nhìn vẻ mặt cảnh giác của Sầm Tuế, Vinh Tri Hành không đợi cô nói tiếp nữa, mỉm cười trả lời: “Cháu phải gọi ta môt tiếng ông nội.”

Sầm Tuế: “…”

Chuyện gì vậy?

Ông nội?

Ông nội ở đâu hiện ra vậy?

Không phải là lão sắc quỷ sao?

Vinh Tri Hành nhìn biểu cảm của cô thay đổi từ cảnh giác đến nghi ngờ.

Ông càng vui mừng hơn, không nhịn được mà cười ra, ông cười một lúc rồi nói: “Cháu trai của ông là Vinh Mặc, nó khẳng định chưa nói với cháu, nó còn có một người ông. Ta chính là ông nội của nó, không tin cháu có thể gọi điện thoại hỏi thử.”

Nghe thấy lời này, mặt của Sầm Tuế nóng bừng lên.

Ông lão này là ông nội của Vinh Mặc?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...