Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau khi cô ấy dùng tay ra hiệu, Vinh Tri Hành cũng mỉm cười và giơ ngón tay cái lên.

Vấn đề chỗ ở được giải quyết, Sầm Tuế thở phào nhẹ nhõm.

Cô đạp nhẹ ga và bẻ lái sang trái, đi thẳng đường vào nhà Vinh Mặc.

Trên đường cô cùng ông trò chuyện phiếm rất vui vẻ, đến nhà Vinh Mặc cô mở cửa và đưa ông vào nhà.

Vinh Tri Hành thấy dấu vân tay của Sầm Tuế được lưu trên cửa, đáy lòng tự nhiên nở nụ cười, nghĩ rằng cháu dâu này chắc chắn sẽ ổn thỏa.

Tiến vào sân, Sầm Tuế bật hết điện ngoài sân lên.

Bây giờ đang là mùa xuân, là thời điểm các loại hoa trong sân thi nhau đua nở, Vinh Tri Hành đứng nhìn xung quanh, chỉ nghĩ rằng ngôi nhà này được giữ gìn cẩn thận từ trong ra ngoài, giống như chốn thần tiên vậy.

Đang lúc ông đắm mình vào khung cảnh trong sân, đột nhiên hai tiếng chó sủa đã đánh thức ông.

Ông cúi đầu nhìn xuống, chí thấy một chú chó lớn màu vàng đột nhiên xuất hiện trước mặt ông, tức thì liền giật mình hoảng sợ.

Bây giờ tiểu hắc không còn quá nhỏ, Sầm Tuế sờ đầu của nó, cười nói: “Đây là họ hàng, đừng la hét.”

Sau khi vỗ về tiểu hắc, cô quay đầu nhìn Vinh Tri Hành nói: Đây là con chó mà Vinh Mặc nuôi, gọi là tiểu hắc.”

Vinh Tri Hành cũng không sợ chó, cười nói: “Cuộc sống của nó đúng là rất thoải mái.

Sống một mình ở trong ngôi nhà như vậy, nó sang trọng hơn so với danh lam thắng cảnh bên ngoài, mở một cửa hàng đồ cổ nhỏ để giết thời gian, có một cô bạn gái đáng yêu và xinh đẹp như vậy, còn nuôi một chú chó ở nhà.



Sầm Tuế dựa theo lời Vinh Tri Hành nói: “Mỗi ngày đọc sách và uống trà, nuôi hoa nuôi chó, đúng là rất thỏa mái.”

Vinh Tri Hành thở dài, nghĩ rằng mình cũng đã tám mươi tuổi rồi, cũng chưa bao giờ có một ngày được thỏa mài như vậy. Đứa trẻ này thực sự rất biết hưởng thụ. Ở Tây An tìm được một nơi như vậy, cuộc sống như một thần tiên vậy.

Sầm Tuế không biết ông đang nghĩ gì, cô đưa ông vào nhà và để ông ấy ngủ phòng của Vinh Mặc tối nay. Cô lấy bộ đồ ngủ mà anh chưa từng mặc cho ông, nói cho ông biết phòng tắm ở đâu.

Bố trí xong xuôi, cô đặt thức ăn cho tiểu hắc, sau đó cũng muốn về nhà.

Trước khi đi cô nói với Vinh Tri Hành: “Ông nội, cháu đi trước đây, mai cháu sẽ quay lại.”

Vinh Tri Hành rất khách khí, đưa cô ra đến sân.

Nhìn cô ấy ra khỏi cửa, không quên dặn dò cô: “Nha đầu, trên đường lái xe chậm một chút.”

Sau khi Sầm Tuế đi xong, ông đóng cửa rồi đi vào nhà.

Bây giờ tiểu hắc cũng đã quen với ông rồi, đi theo sau lưng ông chạy tới chạy lui.

Sau khi vào nhà ông cũng không vội tắm rửa, ở trong nhà của Vinh Mặc dạo qua lại một vòng.

Nhìn được gần hết ông không nhịn được mà cảm khái-cuộc sống của ông nội đúng là không bằng cháu trai nha.

Sau khi xem xong, ông liền mở cửa phòng của Sầm Tuế.

Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, ông đã bị choáng váng. Đại khái chính là ông không ngờ rằng phòng ngủ của Vinh Mặc lại mang theo phong cách nữ như vậy.

Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, tất cả ổ khóa ở đây đều có dấu vân tay của Sầm Tuế, sẽ có phòng của cô ấy, cũng có lý.

Tự mình nghĩ lại liền cảm thấy không đúng-đều là ở cùng nhau, chẳng nhẽ vẫn phân phòng để ngủ?



Sau khi nắm tay nắm cửa để đóng lại, Vinh Tri Mặc lắc đầu, xoay người “chậc” một tiếng.

Sau đó ông không nhìn thêm nữa, trực tiếp ấy quần áo tắm rửa đánh răng rửa mặt.

Sau khi tắm rửa xong ông vào phòng của Vinh Mặc và nằm xuống, chịu đựng không nổi cũng đành phải đi ngủ.

Sau đó ông tắt máy, đặt nó bên cạnh giường, rồi đưa tay ra tắt đèn, kéo chăn bông và nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Không cần biết buổi tối mấy giờ đi ngủ, ngày hôm sau vẫn đúng năm đến sáu giờ sáng thức dậy.

Không ngủ được, sau khi thức dậy ông đánh răng rửa mặt, ông đi ra ngoài sân, đứng dưới bóng hoa tập Thái Cực Quyền, sau đó đặt thức ăn cho tiểu hắc.

Sau hơn tám giờ thì Sầm Tuế đến, mang cho ông một ít bữa sáng.

Sau khi đặt bữa sáng lên bàn, Sầm Tuế hỏi ông: “Tối qua ông có ngủ ngon không?”

Vinh Tri Hành ngồi xuống và gật đầu: “Khá tốt, nơi này của nó là một nơi tốt, thích hợp để nghỉ hưu, lại ở thêm hai ngày nữa phỏng chừng ta lại không muốn đi.” Sầm Tuế mỉm cười cũng ngồi xuống bên cạnh bàn ăn: “Đúng vậy, cháu cũng thấy nó rất thích hợp để nghỉ hưu.”

Vinh Tri Hành rất hài lòng, một bên ăn bữa sáng một bên nói: “Không nghĩ rằng cháu trai ta còn rất biết cách sinh sống.”

Nói xong ông nhìn Sầm Tuế và nói: “Nha đầu cháu ăn sáng chưa, cùng nhau ăn đi.”

Sầm Tuế cười nói: “Cháu ăn ở nhà rồi, đây là đồ cô giúp việc nhà cháu nấu.”

Vinh Tri Hành chỗ nào cũng là bộ dáng hài lòng: “Hương vị thật sự rất tốt.”

Sầm Tuế cứ như vậy ngồi vào bàn ăn, ngồi bồi ông ăn bữa sáng và trò chuyện.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...