Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 263:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sau khi ăn xong bữa sáng, cô cũng không có đi đến cửa hàng nữa, ngồi nghỉ ngơi cùng ông cụ mất nửa ngày, buổi trưa lại đưa ông đi ăn bữa trưa, buổi chiều lái xe đưa ông dạo quanh thành phố Tây An, sau đó mới đưa ông đến cửa hàng đồ cổ.
Ông ấy cũng không có ý định đi, Sầm Tuế tất nhiên sẽ không có hỏi nhiều.
Lời này nói ra chẳng khác nào đuổi người.
Cứ như vậy đến khoảng bốn giờ chiều, vốn dĩ Vinh Mặc sẽ về muộn, nhưng hôm nay trở lại cửa hàng sớm hơn.
Khi anh ấy đến cửa hàng, Vinh Tri Hành cùng Sầm Tuế đang ở bên bàn sách chơi cờ vua.
Thấy anh đi vào cửa, Sầm Tuế mỉm cười chào hỏi: “Về rồi ạ.”
Vinh Mặc mỉm cười gật đầu với cô, sau khi nhìn lướt qua Vinh Tri Hành, nụ cười nháy mắt thu lại.
Vinh Tri Hành: “…”
Thằng cháu trai này, ta cứ nghĩ là nó không biết cười cơ!
Vinh mặc cũng chào hỏi Vinh Tri Hành, sau đó trực tiếp ngồi xuống ngay bên cạnh Sầm Tuế.
Anh nhìn Vinh Tri Hành một lúc rồi mở miệng nói: “Ông đến tìm cháu có việc gì?
Quân cờ trong tay Vinh Tri Hành rơi xuống, giọng nói nhàn nhạt: “Chơi cờ xong đã, tối về nói sau,”
Vinh Mặc: “…”
Ông ấy đây là không muốn đi sao?
Như thể biết anh ấy đang nghĩ gì, Vinh Tri Hành nhìn Vinh Mặc rồi nói: “Lại ở một đêm nữa, sáng mai ta sẽ về.”
Vinh Mặc hít thở thật sâu, không thể nói thêm cái gì trước mặt Sầm Tuế, một quân cở lại nhấc lên rồi lại hạ xuống.”
********************
Vinh Mặc đã lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên chơi cờ với Vinh Tri Hành, mặc dù chỉ là giúp Sầm Tuế.
Chơi cờ đến khá muộn, ba người cùng nhau ăn tối, sau bữa tối Vinh Mặc đưa Sầm Tuế về nhà trước, sau đó mới cùng Vinh Tri Hành trở về nhà.
Vào phòng và ngồi xuống ghế sofa, hai ông cháu lặng lẽ đối mặt nhau, càng giống như một cuộc đối đầu hơn.
Bầu không khí không phân cao thấp, cuối cùng Vinh Mặc mở miệng nói trước: “Tôi tạm thời không muốn dính dáng đến chuyện của nhà họ Vinh, cũng không muốn bị Vinh Đằng theo dõi và nhắm vào, ngài vẫn nên tránh liên lạc với tôi đi.”
Tất nhiên Vinh Tri Hành biết điều này, chỉ chầm chậm đáp: “Ta có chừng mực, bọn họ không biết ta tới đây.”
Vinh Mặc mặt không cảm xúc gì, chầm chầm nói: “Ngài không cần phải xấu hổ bù đắp cho tôi, những năm qua tôi sống rất tốt, thỏa mái hơn ở nhà, không gặp chuyện gì ủy khuất.”
Vinh Tri Hành đương nhiên là đã nhìn ra.
Ông khẽ thở dài, sau một lúc lâu nói: “Sáng mai ta sẽ về, ta liền tạm thời không đến nữa.”
Nói xong cũng không muốn nói lại chuyện này nữa, ông trực tiếp thay đổi chủ đề: “Thế nào hả, gần đây có tra được manh mối nào khác không?”
Vinh Mặc lắc đầu: “Không có, tìm ra được một chút manh mối cũng sẽ sớm bị phá giải, nhưng nó ẩn dấu khá sâu.”
Vinh Tri Hàng nghe vậy cũng không vội vàng: “Từ từ mà làm, ta đã sắp xếp người hỗ trợ cháu rồi.”
Vinh Mặc lẳng lặng nhìn ông, một lát lại nói: “Chuyện này chứa rất nhiều nguy hiểm, tôi không muốn để Sầm Tuế biết, với tính cách của cô ấy, cô ấy nhất định sẽ tham gia. Vì vậy hãy che dấu thân phận của tôi, còn về việc trong nhà tạm thời đừng để cô ấy biết.”
Vinh Tri Hành gật đầu: “Ta biết rồi, ta không có nói gì với cô bé cả.”
Sau đó ông lại rất tự nhiên thay đổi chủ đề: “Ta rất thích cô bé này, cháu phải nỗ lực hơn, đưa cô bé về với tư cách là cháu dâu của ta.”
Vinh Mặc nhẹ nhàng từ chối nói: “Cô ấy chỉ làm vợ của tôi, không làm cháu dâu của ông.”
Vinh Tri Hành cũng không tức giận, nhìn anh rồi nói: “Haiz, để cô ấy ở bên ta vài ngày nữa, không biết chừng muốn làm vợ của cháu hay muốn làm cháu dâu của ta nữa.”
Vinh Mặc: “…”
Thật muốn đem ông già này ra ngoài cho ông ấy ngủ ngoài đầu đường…
Sau đó Vinh Tri Hành nói chuyện nghiêm túc trở lại, nhìn Vinh Mặc nói: “Cô bé này cùng nhà họ Vinh chúng ta có duyên, lần đầu tiên gặp cô bé ta đã cảm thấy rất thân thiết, quen thuộc nhưng cũng rất khó hiểu, đột nhiên khiến cho ta lại nhớ đến sư phụ của mình, haiz…”
Vinh Mặc không hiểu nhiều về Vinh Tri Hành.
Những thứ này đã trải qua nhiều thế hệ, người khác không biết, Vinh Mặc đương nhiên cũng không biết.
Anh nhìn ánh mắt của Vinh Tri Hành mang theo sự thương cảm và sầu muộn, liền tò mò hỏi: “Ông còn có sư phụ sao?”
Vinh Tri Hành nhìn anh, lại thở dài thêm lần nữa: “Đều là chuyện cũ rồi, những người huynh đệ cũ của ta dần dần cũng biến mất gần hết rồi, tiểu bối như các cháu cũng đều không biết, ta cũng không biết bắt đầu như thế nào, sư phụ ta họ Kim”
Khi Vinh Mặc nghe thấy điều này đều không tự chủ được mà cau mày, theo bản năng hỏi: “Họ Kim sao?”
Vinh Tri Mặc không cảm thấy ngạc nhiên, còn có chút cảm khái nói: “Xem ra lão sư phụ nhà ta vẫn còn có ảnh hưởng rất lớn, đến cháu cũng biết ông ấy.”
Sau khi ăn xong bữa sáng, cô cũng không có đi đến cửa hàng nữa, ngồi nghỉ ngơi cùng ông cụ mất nửa ngày, buổi trưa lại đưa ông đi ăn bữa trưa, buổi chiều lái xe đưa ông dạo quanh thành phố Tây An, sau đó mới đưa ông đến cửa hàng đồ cổ.
Ông ấy cũng không có ý định đi, Sầm Tuế tất nhiên sẽ không có hỏi nhiều.
Lời này nói ra chẳng khác nào đuổi người.
Cứ như vậy đến khoảng bốn giờ chiều, vốn dĩ Vinh Mặc sẽ về muộn, nhưng hôm nay trở lại cửa hàng sớm hơn.
Khi anh ấy đến cửa hàng, Vinh Tri Hành cùng Sầm Tuế đang ở bên bàn sách chơi cờ vua.
Thấy anh đi vào cửa, Sầm Tuế mỉm cười chào hỏi: “Về rồi ạ.”
Vinh Mặc mỉm cười gật đầu với cô, sau khi nhìn lướt qua Vinh Tri Hành, nụ cười nháy mắt thu lại.
Vinh Tri Hành: “…”
Thằng cháu trai này, ta cứ nghĩ là nó không biết cười cơ!
Vinh mặc cũng chào hỏi Vinh Tri Hành, sau đó trực tiếp ngồi xuống ngay bên cạnh Sầm Tuế.
Anh nhìn Vinh Tri Hành một lúc rồi mở miệng nói: “Ông đến tìm cháu có việc gì?
Quân cờ trong tay Vinh Tri Hành rơi xuống, giọng nói nhàn nhạt: “Chơi cờ xong đã, tối về nói sau,”
Vinh Mặc: “…”
Ông ấy đây là không muốn đi sao?
Như thể biết anh ấy đang nghĩ gì, Vinh Tri Hành nhìn Vinh Mặc rồi nói: “Lại ở một đêm nữa, sáng mai ta sẽ về.”
Vinh Mặc hít thở thật sâu, không thể nói thêm cái gì trước mặt Sầm Tuế, một quân cở lại nhấc lên rồi lại hạ xuống.”
********************
Vinh Mặc đã lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên chơi cờ với Vinh Tri Hành, mặc dù chỉ là giúp Sầm Tuế.
Chơi cờ đến khá muộn, ba người cùng nhau ăn tối, sau bữa tối Vinh Mặc đưa Sầm Tuế về nhà trước, sau đó mới cùng Vinh Tri Hành trở về nhà.
Vào phòng và ngồi xuống ghế sofa, hai ông cháu lặng lẽ đối mặt nhau, càng giống như một cuộc đối đầu hơn.
Bầu không khí không phân cao thấp, cuối cùng Vinh Mặc mở miệng nói trước: “Tôi tạm thời không muốn dính dáng đến chuyện của nhà họ Vinh, cũng không muốn bị Vinh Đằng theo dõi và nhắm vào, ngài vẫn nên tránh liên lạc với tôi đi.”
Tất nhiên Vinh Tri Hành biết điều này, chỉ chầm chậm đáp: “Ta có chừng mực, bọn họ không biết ta tới đây.”
Vinh Mặc mặt không cảm xúc gì, chầm chầm nói: “Ngài không cần phải xấu hổ bù đắp cho tôi, những năm qua tôi sống rất tốt, thỏa mái hơn ở nhà, không gặp chuyện gì ủy khuất.”
Vinh Tri Hành đương nhiên là đã nhìn ra.
Ông khẽ thở dài, sau một lúc lâu nói: “Sáng mai ta sẽ về, ta liền tạm thời không đến nữa.”
Nói xong cũng không muốn nói lại chuyện này nữa, ông trực tiếp thay đổi chủ đề: “Thế nào hả, gần đây có tra được manh mối nào khác không?”
Vinh Mặc lắc đầu: “Không có, tìm ra được một chút manh mối cũng sẽ sớm bị phá giải, nhưng nó ẩn dấu khá sâu.”
Vinh Tri Hàng nghe vậy cũng không vội vàng: “Từ từ mà làm, ta đã sắp xếp người hỗ trợ cháu rồi.”
Vinh Mặc lẳng lặng nhìn ông, một lát lại nói: “Chuyện này chứa rất nhiều nguy hiểm, tôi không muốn để Sầm Tuế biết, với tính cách của cô ấy, cô ấy nhất định sẽ tham gia. Vì vậy hãy che dấu thân phận của tôi, còn về việc trong nhà tạm thời đừng để cô ấy biết.”
Vinh Tri Hành gật đầu: “Ta biết rồi, ta không có nói gì với cô bé cả.”
Sau đó ông lại rất tự nhiên thay đổi chủ đề: “Ta rất thích cô bé này, cháu phải nỗ lực hơn, đưa cô bé về với tư cách là cháu dâu của ta.”
Vinh Mặc nhẹ nhàng từ chối nói: “Cô ấy chỉ làm vợ của tôi, không làm cháu dâu của ông.”
Vinh Tri Hành cũng không tức giận, nhìn anh rồi nói: “Haiz, để cô ấy ở bên ta vài ngày nữa, không biết chừng muốn làm vợ của cháu hay muốn làm cháu dâu của ta nữa.”
Vinh Mặc: “…”
Thật muốn đem ông già này ra ngoài cho ông ấy ngủ ngoài đầu đường…
Sau đó Vinh Tri Hành nói chuyện nghiêm túc trở lại, nhìn Vinh Mặc nói: “Cô bé này cùng nhà họ Vinh chúng ta có duyên, lần đầu tiên gặp cô bé ta đã cảm thấy rất thân thiết, quen thuộc nhưng cũng rất khó hiểu, đột nhiên khiến cho ta lại nhớ đến sư phụ của mình, haiz…”
Vinh Mặc không hiểu nhiều về Vinh Tri Hành.
Những thứ này đã trải qua nhiều thế hệ, người khác không biết, Vinh Mặc đương nhiên cũng không biết.
Anh nhìn ánh mắt của Vinh Tri Hành mang theo sự thương cảm và sầu muộn, liền tò mò hỏi: “Ông còn có sư phụ sao?”
Vinh Tri Hành nhìn anh, lại thở dài thêm lần nữa: “Đều là chuyện cũ rồi, những người huynh đệ cũ của ta dần dần cũng biến mất gần hết rồi, tiểu bối như các cháu cũng đều không biết, ta cũng không biết bắt đầu như thế nào, sư phụ ta họ Kim”
Khi Vinh Mặc nghe thấy điều này đều không tự chủ được mà cau mày, theo bản năng hỏi: “Họ Kim sao?”
Vinh Tri Mặc không cảm thấy ngạc nhiên, còn có chút cảm khái nói: “Xem ra lão sư phụ nhà ta vẫn còn có ảnh hưởng rất lớn, đến cháu cũng biết ông ấy.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook