Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cô thở nhẹ rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, "Em đi tắm đây."

Nói xong bước xuống ghế sofa mang dép rồi đi tắm trước.

Sau khi tắm xong, cô không ra gặp Vinh Mặc nữa, mà về phòng khóa cửa lại.

Cầm điện thoại dựa vào đầu giường chơi một lúc thì Vinh Mặc gõ cửa, nhưng cô cũng không đi mở.

Vinh Mặc đêm đó đến gõ cửa tận mấy lần, nhắn cho cô rất nhiều tin nhắn dỗ dành, cũng gọi điện cho cô, nhưng cô không mở cửa, không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại.

Cô tắt đèn rồi vùi đầu vào gối ngủ, lúc ngủ say rồi nhưng lòng cứ mãi cảm thấy không thoải mái.

Mang theo cảm giác man mát này đi vào giấc ngủ, trong màn đêm lại bắt đầu nằm mơ.

Trong giấc mơ, cô biến thành một cô nương cổ đại xuất thân từ gia đình quyền quý nhưng không còn vẻ trẻ trung xinh đẹp nữa, trong mắt hiện lên một nỗi buồn khó tả.

Trên người cô mặc lên chiếc áo trắng của tiên tố, kẹp tóc trên đầu cũng rất đơn giản.

Dáng người mảnh khảnh nằm nghiêng trên chiếc ghế dài mềm mại trong sân, nheo mắt đang phơi nắng, trên tay đang cầm chén sứ hình hoa sen.

Không cốt truyện, tình tiết cũng không, chỉ có bức tranh này.

Rõ ràng hoa Hải Đường trong sân đang nở rộ rất rực rỡ, rõ ràng ánh nắng rất ấm áp, nhưng cả bức tranh lại hiện lên một cảm giác bi ai buồn bã khiến người ta choáng ngợp.

Khi Sầm Tuế mở mắt tỉnh dậy, chỉ cảm thấy cả trái tim đều đang đau nhói.

Cảm giác như bị lôi kéo, như bị khoét rỗng, dường như thể xác cũng cảm thấy đau đớn.

Cô nằm trên giường một hồi lâu, cơn đau mới dịu đi một chút.



Sau đó cô cầm điện thoại lên xem, phát hiện vẫn chưa đến giờ báo thức đã đặt, nhưng cũng không chênh lệch mấy, cô dứt khoát nhấc chăn bông lên rồi đứng dậy.

Sau đó ngồi bên giường xỏ giày, cô chợt nhớ tới giấc mơ, giấc mơ bức bối sầu thương, thật giống như vị hôn phu của "cô" đã chết trận sa trường vậy.

Mà vị hôn phu đó, chính là gương mặt của Vinh Mặc.

Thật sự là ban ngày nghĩ gì nhiều thì đêm nằm mơ thấy, đêm qua cô thực sự lo lắng cho sự an toàn của Vinh Mặc.

Kết quả lo lắng cộng thêm lo lắng, rồi chìm vào giấc mộng.

Cô thực sự không thích cảm giác này, thế là lắc đầu đứng dậy đi vào phòng tắm rửa sạch sẽ.

Sau khi cô vào phòng tắm rửa mặt, bức tranh trong mộng nhạt dần, loại cảm giác thương cảm đó trong lòng cô thoáng cái biến mất.

Đợi khi tắm rửa xong lúc chuẩn bị trở về phòng, cô quay đầu lại thì thấy Vinh Mặc đang đứng ngoài cửa.

Cô mặc kệ anh, trực tiếp bước qua mặt anh rồi tiếp tục đi vào phòng.

Kết quả đi không được hai bước, đã bị Vinh Mặc nắm lấy cánh tay kéo trở lại.

Vinh Mặc kéo cô lại, ép cô vào tường, dùng cơ thể và ưu thế sức mạnh của mình vây coi lại, không cho cô đi.

Dựa lưng vào tường, Sầm Tuế ngẩng đầu lên nhìn anh: "Anh muốn làm gì?"

Vinh Mặc nhìn cô, nghiêm túc nói: "Giấu diếm em? Chỉ là anh không muốn em lo lắng nhiều như vậy thôi. Nếu bây giờ anh dừng lại, khổ cực nửa năm qua của anh đều trở nên vô ích. Hơn nữa, anh cũng không phải làm chuyện tốt không cần cầu hồi báo, mà là nhận sự giao phó của người khác.”

Sầm Tuế vẫn ngẩng đầu nhìn anh: "Có người nhờ anh làm?"

Vinh Mặc gật đầu, nghĩ ngợi thuận lời nói: "Cũng không đơn thuần chỉ là làm chuyện giương cao chính nghĩa."



Sầm Tuế lại nghĩ tới: "Đây là phấn đấu mà anh nói sao?"

Vinh Mặc suy nghĩ một chút, lại gật đầu: "Đúng, anh phải cho em cuộc sống tốt hơn."

Sầm Tuế ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm, một hồi mới nói: "Nhưng đây không phải là chuyện tiền bạc? A, chuyện này rất nguy hiểm."

Vinh Mặc "Ừm" một tiếng: "Rủi ro cao, thu lại lợi ích với hồi báo cũng cao, nên sau khi xong chuyện, thù lao cũng sẽ khá nhiều."

Sầm Tuế vẫn là không quá hài lòng tiếp nhận, nói tiếp: "Nhưng em không thiếu chút tiền này của anh."

Vinh Mặc thành thật nói ra, nhìn chằm chằm Sầm Tuế: "Vậy anh lại càng thiếu."

Sầm Tuế nghe thấy mùi vị trong lời nói của anh, anh muốn thấy cô có tiền thì anh nhất định phải làm việc chăm chỉ mới được.

Nên mới tiếp nhận một công việc như vậy, muốn kiếm nhiều tiền hơn để xứng đáng với cô.

Sầm Tuế nhìn vẻ nghiêm túc trong mắt anh.

Cô cảm thấy rằng cô ngăn cản anh không được nữa.

Vốn dĩ theo tính cách của anh, không phải vì tiền thì anh cũng sẽ đi làm chuyện đó, càng huống hồ bây giờ anh vẫn muốn thuận tiện kiếm chút tiền.

Sầm Tuế không nói gì, nhíu mày suy nghĩ một chút.

Sau đó cô lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vinh Mặc nói: "Em có thể đồng ý với anh, để anh tiếp tục làm, nhưng lần công tác tiếp theo anh nhất định phải đưa em theo. Em muốn đi cùng anh."

Vinh Mặc hoàn toàn không suy xét, không chút nghĩ ngợi nói: "Không được."

Sầm Tuế cứng đầu hơn anh tưởng tượng, trực tiếp nói không chút phòng bị: "Nếu không được thì chia tay. Anh liều mình phấn đấu làm việc để kiếm tiền như vậy thì đi mà tiêu tiền cho bạn gái mới của anh đi."

Nói xong hai người nhìn nhau.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...