Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cả hai ai cũng cứng đầu, ai cũng không chịu thỏa hiệp.

Chốc lát, Sầm Tuế không muốn đối mặt nhìn anh, đẩy cánh tay anh ra, xoay người rời đi.

Kết quả, chưa kịp bước hai bước, Vinh Mặc đã kéo cô lại, tiếp tục ấn cô vào tường.

Sầm Tuế lại ngẩng đầu nhìn anh: "Anh làm sao vậy? Muốn chơi trò tổng tài bá đạo sao?"

Vinh Mặc dường như chấp nhận số phận, thỏa hiệp rồi nói: "Anh sẽ đưa em theo, nhưng em phải nghe lời anh."

Coi như là đưa cô đi thư giãn, có lẽ cũng không là vấn đề quá lớn.

Thấy anh đồng ý rồi, Sầm Tuế tự nhiên lùi lại một bước, gật đầu nói: "Được rồi, em nghe lời anh."

Cô muốn đi cùng, cũng không phải để gây trở ngại cho anh.

Vinh Mặc tiếp tục nhìn cô chằm chằm, nói: "Có điều, sau này không được phép nói lại từ chia tay nữa."

Nói xong đột nhiên cúi đầu cắn môi Sầm Tuế.

Sầm Tuế bị anh cắn đau, thở dài nói: "Anh cắn em?"

Nói xong không muốn chịu thiệt nên kiễng chân cắn chặt môi anh.

Cả hai cứ càn rối như vậy vài lần rồi ấn lên nhau vào tường chân thực "cắn nhau".

Cảm thấy tai mình nóng lên, Sầm Tuế đẩy Vinh mặc ra hít một hơi, hai mắt lấm tấm hơi nước, nhìn anh nói: "Hôm nay em phải đi học."



Vinh Mặc cúi đầu hôn lên môi cô hai cái.

Bất đắc dĩ, hạ thấp giọng nói: "Anh đưa em đi?" Vinh Mặc hứa với Sầm Tuệ sẽ đưa cô đi cùng trong chuyến công tác tiếp theo.

Nhưng chuyến công tác này thì lại không có thời gian cố định.

**********

Thời gian trôi dần đến cuối mùa thu, bất tri bất giác mùa đông cũng sắp đến.

Mới đầu tháng 12, Phí Tuyết Ni đang ở trong ký túc xá nói tới chuyện quà Giáng Sinh.

Mỗi khi có kiểu ngày lễ nào đó có thể khiến bạn trai chú ý đến cô ta, cô ta nhất định phải cố ý khơi chủ đề để khoe khoang một chút.

Gửi nhãn dán ngọt ngào ở vòng bạn bè là thao tác thông thường nhất.

Phần lớn, những nhãn dán tú ân ái của cô ta thực ra là để khoe khoang sự giàu có của mình.

Ngoại trừ khoe khoang ở vòng bạn bè, trong ký túc xá, còn cố tình nói thêm vài câu nữa.

Trước mặt người khác trực tiếp giành được cảm giác vượt trội, so với ở vòng bạn bè giành được cảm giác vượt trội vẫn là có chút khác nhau.

Ví dụ, lúc trước vào ngày sinh nhật của cô ta, bạn trai cô ta Châu Minh Nhạc đã tặng cho cô ta một chiếc đồng hồ, cô ta liền cầm lấy chiếc đồng hồ rồi nói như kiểu vô cùng "buồn rầu": "Ai nha, tôi không thích kim cương nạm trên đồng hồ chút nào, trông chói quá, đeo ra ngoài quá khoa trương rồi, tôi vẫn là thích những thứ đơn điệu bình thường hơn."

Cô ta không cần nói thì cũng thật là không có ai biết trên đồng hồ của cô ta có đính kim cương đâu.

Kết quả là Lý Tinh Văn thẳng mồm thẳng miệng, đột nhiên quay lại nhìn cô ta thành thật nói: "Tại sao lại tặng đồng hồ vào ngày sinh nhật chứ? Tên tự cũng nghe không được hay, nó còn có ý nghĩa đưa tiễn người đã mất nữa chứ?"

Ngay khi nghe được những lời này, khuôn mặt của Phí Tuyết Ni lập tức trở nên xanh mét.

Tiền Trân Trân ngồi ở trước cố gắng kìm lại tiếng cười của mình, nhưng cô ta không thể nhịn được mà bật ra hai tiếng cười trầm thấp.



Sầm Tuế cũng ngồi vào bàn, mím môi cười, nhưng lại không nói gì.

Mỗi khi xảy ra chuyện như thế này, Phí Tuyết Ni nhất định sẽ không bỏ qua Sầm Tuế.

Cô ta không quan tâm những gì Lý Tinh Văn nói, chỉ nhìn Sầm Tuế rồi nói với cô: "Tuế Tuế cậu hình như thích đồ lấp lánh như kim cương, bạn trai cậu từng tặng cho cậu chưa?"

Sầm Tuế quay đầu lại nói: "Quên đồng hồ đi, kỳ thực nghe không được hay cho lắm."

Phí Tuyết Ni: "..."

Tiền Trân Trân đỏ mặt cười, trực tiếp đặt tay lên bàn đưa tay lên che miệng.

Nếu không che được, cảm thấy tự mình cười chắc không ngưng lại được mất.

Bây giờ nói đến quà Giáng Sinh, Phí Tuyết Ni lại “phiền não” trong ký túc xá: "Hộp quà Giáng sinh của Dior, nước hoa giới hạn mùa Giáng Sinh của Chanel, son mùa Giáng Sinh của TF… phiền não quá, không biết phải chọn cái nào trước. Tuế Tuế, cậu thấy chọn cái nào tốt hơn?"

Trải qua gần hết nửa học kỳ, quả thực có hơi phiền, Sầm Tuế không muốn để ý đến cô ta nên giả vờ như không nghe thấy.

Đúng lúc tai cô đang đeo tai nghe, giả bộ không nghe thấy cũng hợp tình hợp lý.

Phí Tuyết Ni nhìn cô không có phản ứng gì, bèn đi hỏi Tiền Trân Trân: "Trân Trân cậu thấy sao?"

Tiền Trân Trân vừa muốn đeo tai nghe vào, vừa đưa tai nghe đến bên tai vẫn chưa kịp đeo vào liền nghe thấy lời của Phí Tuyết Ni.

Thế là cô ta gượng cười với Phí Tuyết Ni một chút: "Những thứ này tôi đều không chọn, tôi không có kiến thức, cũng không có hiểu biết gì mấy."

Phí Tuyết Ni bình thường sẽ không hỏi Lý Tinh Văn, bởi vì hỏi cũng không có ý nghĩa gì.

Lý Tinh Văn không có bạn trai, lại còn ngốc nghếch vô tâm vô phế, kích thích cỡ nào cũng không có khoái cảm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...