Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 283:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Bên đó Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân cũng đang trò chuyện, nhưng họ không nhìn về phía này.
Họ vẫn khá hòa hợp, mọi mặt đều không quá chênh lệch nhau, cũng đều lịch sự khiêm tốn.
Phí Tuyết Ni còn xem bản thân đang nói đùa, thấy Vinh Mặc và Sầm Tuế không nói gì, cô lại tiếp tục "hài hước" nói: "Không phải, ông chủ Vinh anh lớn lên thì đẹp trai đủ rồi, Tuế Tuế có lẽ là người thuộc hội coi trọng bề ngoài, cô ấy sẽ không cùng với người ưu tú chạy mất đâu."
Cô ta vừa nói xong, Chu Minh Nhạc lại nói: "Quan điểm cá nhân của tôi là đàn ông vẫn phải có đủ năng lực và tài chính mới có thể làm cho người phụ nữ của mình hài lòng. Chỉ có mỗi ngoại hình thì cũng vô ích. Nếu đàn ông chỉ dựa vào khuôn mặt ăn cơm, vậy chắc chắn không được."
Phí Tuyết Ni lại tiếp tục: "Tại sao lại không? Nhà Tuế Tuế cũng giàu lắm đó, và công ty cũng cần người quản lý, đến lúc đó có thể ở rể..."
Từ “mà” còn chưa phun ra, một ly rượu đỏ ngay lập tức tạt vào mặt cô.
Phí Tuyết Ni bị tạt rượu đến ngậm miệng lại, sau đó không dám tin mà nhìn Sầm Tuế, hét lên: "Sầm Tuế, cô đang làm gì vậy?!"
Đứng ở bàn ăn, Sầm Tuế chậm rãi đặt ly rượu đã cạn xuống, sau đó chậm rãi cầm ly rượu trước mặt Vinh Mặc, trong tay từ từ lắc hai lần, sau đó di chuyển mạnh, lại bắn tung tóe vào mặt Chu Minh Nhạc.
Khuôn mặt bá khí, hành động dũng mãnh thô bạo trực tiếp khiến cho toàn bộ những người có mặt ở đây bị giật mình.
Sầm Tuế đặt ly rượu xuống, nhìn Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc nhếch nhác nói: “Cô bình thường hay so bì phân cao thấp với tôi, khoe khoang sự giàu có, tình cảm của mình, tôi không quản được, chỉ cảm thấy đáng thương lại nực cười. Nhưng nếu cô muốn đối đầu với tôi, tôi cũng không cần phải cho cô thể diện."
Nói xong, cô đưa tay cầm lấy túi xách, độc đoán kéo tay Vinh Mặc, xoay người rời đi.
Kết quả, mới vừa đi được hai bước, cô đã nghe thấy sau lưng Phí Tuyết Ni hét lớn: "Sao hả, nói hai câu đùa giỡn lại chọc vào lòng tự trọng của cô?l rồi? Bản thân cô đã quen một thằng ăn cơm mềm còn không cho người khác nói à!"
Sầm Tuế dừng bước, đột nhiên quay lại.
Cô ném túi xách xuống ghế, đi tới nhặt chai rượu đỏ, đi tới chỗ phí Tuyết Ni, nắm tóc rồi đổ gần hết chai rượu đỏ còn lại trên đầu cô.
Những người khác bị Sầm Tuế làm cho choáng váng, ngay cả việc ngăn cản cũng quên mất.
Phí Tuyết Ni cũng bị khí thế của cô trấn áp, ngay cả vùng vẫy chống cự cũng rất nhỏ.
Sau khi Sầm Tuế đổ hết rượu xong đặt chai rượu đỏ lên bàn ăn, xõa mái tóc nhuộm đỏ của Phí Tuyết Ni, chế nhạo: "Cô và bạn trai cô thật là xứng đôi, nhất định phải bám chặt lấy mà kết hôn, đừng đi gây tai hoạ cho người khác."
Nói xong, cô lại cầm lấy túi xách, kéo Vinh Mặc rời đi, không thèm quay đầu nhìn lại.
Sáu người trong gian phòng đều đã hóa đá.
Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc đang ngồi trên ghế, mỗi một người đều thấy xu hổ hơn người kia.
Chính là Lý Tinh Văn phản ứng trước, cầm hộp giấy đưa cho Phí Tuyết Ni, lắp bắp nói với cô: "Lau… Lau…"
Phí Tuyết Ni cầm giấy lau mặt, nước mắt trào ra ngay lập tức.
Cô vừa khóc vừa quay đầu nhìn Chu Minh Nhạc: "Anh không phải là đàn ông sao? Anh cứ nhìn cô ấy bắt nạt em thế này? Cô ta dựa vào cái gì mà dám bắt nạt em như vậy?!"
Chu Minh Nhạc cũng lấy ra vài tờ giấy lau đầu và mặt, sốt ruột nói: "Đừng khóc nữa!"
Làm thế quái nào mà anh ta biết được Sầm Tuế lại dũng mãnh đến vậy.
Tiền Trân Trân và những người khác càng thêm choáng váng, nhìn thấy Phí Tuyết Ni và bạn trai cô như thế này, họ thậm chí không biết bây giờ phải nói gì.
Tiền Trân Trân cúi đầu ăn salad, im lặng nhìn bạn trai mình, không nói gì.
Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc đang trong tình trạng xấu hổ, tự nhiên không thể ngồi yên được nữa nên nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Khi rời đi, sắc mặt càng thêm u ám, hỏi thăm cũng không đáp lại tiếng nào.
Bọn họ đi được ba hoặc bốn phút trước, bầu không khí trong gian phòng mới từ từ dịu đi.
Bạn trai của Tiền Trân Trân và Lý Tinh Văn sững sờ hỏi: "Không phải là tiệc tối sao, tình huống gì thế này?"
Rõ ràng là đang ăn ngon lành, không hề nghe thấy hai bên cãi vã, giây đầu đang cười nói, giây sau đã trực tiếp động thủ.
Tiền Trân Trân nuốt rau vào miệng, "Phí Tuyết Ni và bạn trai cô ta chế giễu bạn trai của Sầm Tuế. Phí Tuyết Ni chỉ ghen tị với Sầm Tuế, cô ấy làm mọi cách để tìm cảm giác tồn tại trước mặt Sầm Tuế, em đã sớm biết sớm muộn gì cũng như vậy.”
Bạn trai của Lý Tinh Văn nói, "Sầm Tuế đó quả thực có hơi dữ dằn."
Bên đó Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân cũng đang trò chuyện, nhưng họ không nhìn về phía này.
Họ vẫn khá hòa hợp, mọi mặt đều không quá chênh lệch nhau, cũng đều lịch sự khiêm tốn.
Phí Tuyết Ni còn xem bản thân đang nói đùa, thấy Vinh Mặc và Sầm Tuế không nói gì, cô lại tiếp tục "hài hước" nói: "Không phải, ông chủ Vinh anh lớn lên thì đẹp trai đủ rồi, Tuế Tuế có lẽ là người thuộc hội coi trọng bề ngoài, cô ấy sẽ không cùng với người ưu tú chạy mất đâu."
Cô ta vừa nói xong, Chu Minh Nhạc lại nói: "Quan điểm cá nhân của tôi là đàn ông vẫn phải có đủ năng lực và tài chính mới có thể làm cho người phụ nữ của mình hài lòng. Chỉ có mỗi ngoại hình thì cũng vô ích. Nếu đàn ông chỉ dựa vào khuôn mặt ăn cơm, vậy chắc chắn không được."
Phí Tuyết Ni lại tiếp tục: "Tại sao lại không? Nhà Tuế Tuế cũng giàu lắm đó, và công ty cũng cần người quản lý, đến lúc đó có thể ở rể..."
Từ “mà” còn chưa phun ra, một ly rượu đỏ ngay lập tức tạt vào mặt cô.
Phí Tuyết Ni bị tạt rượu đến ngậm miệng lại, sau đó không dám tin mà nhìn Sầm Tuế, hét lên: "Sầm Tuế, cô đang làm gì vậy?!"
Đứng ở bàn ăn, Sầm Tuế chậm rãi đặt ly rượu đã cạn xuống, sau đó chậm rãi cầm ly rượu trước mặt Vinh Mặc, trong tay từ từ lắc hai lần, sau đó di chuyển mạnh, lại bắn tung tóe vào mặt Chu Minh Nhạc.
Khuôn mặt bá khí, hành động dũng mãnh thô bạo trực tiếp khiến cho toàn bộ những người có mặt ở đây bị giật mình.
Sầm Tuế đặt ly rượu xuống, nhìn Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc nhếch nhác nói: “Cô bình thường hay so bì phân cao thấp với tôi, khoe khoang sự giàu có, tình cảm của mình, tôi không quản được, chỉ cảm thấy đáng thương lại nực cười. Nhưng nếu cô muốn đối đầu với tôi, tôi cũng không cần phải cho cô thể diện."
Nói xong, cô đưa tay cầm lấy túi xách, độc đoán kéo tay Vinh Mặc, xoay người rời đi.
Kết quả, mới vừa đi được hai bước, cô đã nghe thấy sau lưng Phí Tuyết Ni hét lớn: "Sao hả, nói hai câu đùa giỡn lại chọc vào lòng tự trọng của cô?l rồi? Bản thân cô đã quen một thằng ăn cơm mềm còn không cho người khác nói à!"
Sầm Tuế dừng bước, đột nhiên quay lại.
Cô ném túi xách xuống ghế, đi tới nhặt chai rượu đỏ, đi tới chỗ phí Tuyết Ni, nắm tóc rồi đổ gần hết chai rượu đỏ còn lại trên đầu cô.
Những người khác bị Sầm Tuế làm cho choáng váng, ngay cả việc ngăn cản cũng quên mất.
Phí Tuyết Ni cũng bị khí thế của cô trấn áp, ngay cả vùng vẫy chống cự cũng rất nhỏ.
Sau khi Sầm Tuế đổ hết rượu xong đặt chai rượu đỏ lên bàn ăn, xõa mái tóc nhuộm đỏ của Phí Tuyết Ni, chế nhạo: "Cô và bạn trai cô thật là xứng đôi, nhất định phải bám chặt lấy mà kết hôn, đừng đi gây tai hoạ cho người khác."
Nói xong, cô lại cầm lấy túi xách, kéo Vinh Mặc rời đi, không thèm quay đầu nhìn lại.
Sáu người trong gian phòng đều đã hóa đá.
Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc đang ngồi trên ghế, mỗi một người đều thấy xu hổ hơn người kia.
Chính là Lý Tinh Văn phản ứng trước, cầm hộp giấy đưa cho Phí Tuyết Ni, lắp bắp nói với cô: "Lau… Lau…"
Phí Tuyết Ni cầm giấy lau mặt, nước mắt trào ra ngay lập tức.
Cô vừa khóc vừa quay đầu nhìn Chu Minh Nhạc: "Anh không phải là đàn ông sao? Anh cứ nhìn cô ấy bắt nạt em thế này? Cô ta dựa vào cái gì mà dám bắt nạt em như vậy?!"
Chu Minh Nhạc cũng lấy ra vài tờ giấy lau đầu và mặt, sốt ruột nói: "Đừng khóc nữa!"
Làm thế quái nào mà anh ta biết được Sầm Tuế lại dũng mãnh đến vậy.
Tiền Trân Trân và những người khác càng thêm choáng váng, nhìn thấy Phí Tuyết Ni và bạn trai cô như thế này, họ thậm chí không biết bây giờ phải nói gì.
Tiền Trân Trân cúi đầu ăn salad, im lặng nhìn bạn trai mình, không nói gì.
Phí Tuyết Ni và Chu Minh Nhạc đang trong tình trạng xấu hổ, tự nhiên không thể ngồi yên được nữa nên nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Khi rời đi, sắc mặt càng thêm u ám, hỏi thăm cũng không đáp lại tiếng nào.
Bọn họ đi được ba hoặc bốn phút trước, bầu không khí trong gian phòng mới từ từ dịu đi.
Bạn trai của Tiền Trân Trân và Lý Tinh Văn sững sờ hỏi: "Không phải là tiệc tối sao, tình huống gì thế này?"
Rõ ràng là đang ăn ngon lành, không hề nghe thấy hai bên cãi vã, giây đầu đang cười nói, giây sau đã trực tiếp động thủ.
Tiền Trân Trân nuốt rau vào miệng, "Phí Tuyết Ni và bạn trai cô ta chế giễu bạn trai của Sầm Tuế. Phí Tuyết Ni chỉ ghen tị với Sầm Tuế, cô ấy làm mọi cách để tìm cảm giác tồn tại trước mặt Sầm Tuế, em đã sớm biết sớm muộn gì cũng như vậy.”
Bạn trai của Lý Tinh Văn nói, "Sầm Tuế đó quả thực có hơi dữ dằn."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook