Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Tự nhiên Sầm Tuế tới một câu thành ngữ: “Lòng tham vô đáy.”

Vừa nói vừa nhịn không được than thở: “Nhà họ Vinh coi như có thanh danh địa vị cao nhất trong giới, là quyền lực và tiêu chuẩn trong ngành, nếu như ngay cả đằng sau bọn họ cũng không sạch sẽ như thế, dẫn đầu làm giả, vậy giới này có nơi nào sạch sẽ không?”

Vinh Mặc nhìn cô mỉm cười: “Không phải còn có anh sao?”

Sầm Tuế quay đầu nhìn về phía anh, cũng mỉm cười, nhưng một lúc lại thở dài nói: “Nếu như giới đồ cổ là đại dương bao la, anh chính là một con tôm nhỏ trong đó, cơ bản không thay đổi được gì.”

Ánh mắt và giọng điệu của Vinh Mặc đều nghiêm túc: “Có đủ khả năng và không thẹn với lương tâm là được rồi."

Hai người nhìn nhau một lúc, cô gật đầu, khẳng định nói: “Ừm.”

Sau khi cô vừa gật đầu thì điện thoại của Vinh Mặc nhận được tin tức.

Thấy định vị được gửi tới điện thoại di động, sắc mặt Vinh Mặc lại lần nữa nghiêm túc, sau đó để điện thoại di động xuống, giẫm chân ga đánh tay lái, đi thẳng về phía nông thôn.

Chiếc xe đã chạy trong khoảng nửa giờ, đi ngang qua một ngôi làng nhỏ.

Vinh Mặc dừng xe trước một siêu thị nhỏ ở ngã tư, quay đầu nói với Sầm Tuế: "Chỗ đó cách nơi này không xa, em ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, chờ anh trở về, được không? ”

Sầm Tuế lẳng lặng nhìn anh một hồi, trong lòng vẫn không thích chữ "chờ".

Nhưng mà trước khi đến đây đã đồng ý sẽ nghe theo anh, cô cũng không mở miệng nói thêm gì, chỉ cầm lấy tay Vinh Mặc đặt ở trong lòng bàn tay nắm một hồi, lại hôn lên mặt anh một cái, sau đó dứt khoát mở cửa xuống xe.

Đóng cửa xe lại, cô xua xua tay với Vinh Mặc.



Vinh Mặc hạ cửa sổ xe xuống, nói với cô một câu "Yên tâm đi", rồi kéo cửa sổ xe lên lái xe đi.

Gió bên ngoài rất lạnh, Sầm Tuế kéo khăn quàng cổ che miệng mũi, híp mắt nhìn xe đã đi xa, cho đến khi biến mất.

Sau đó đứng một hồi lâu trong gió lạnh, cô mới xoay người đi vào trong siêu thị nhỏ phía sau.

Vào siêu thị nhỏ ấm áp hơn một chút, cô tháo khăn quàng cổ xuống ôm vào trong ngực.

Nhàm chán đi dạo một vòng, chọn một vài đồ, lấy rất nhiều đồ ăn nhẹ, đến quầy thu ngân để trả tiền.

Người trông coi cửa hàng là một người phụ nữ trung niên, cột một bím tóc đuôi ngựa và đeo một cái kính tròn gọng vàng.

Sầm Tuế dùng điện thoại di động trả tiền, duỗi tay nhận lấy túi đựng đồ ăn vặt, rồi hỏi bà chủ này một câu: "Tôi có thể ngồi nghỉ ngơi ở chỗ này một lát không? Đợi lát nữa bạn trai tôi sẽ đón tôi."

Bà chủ siêu thị nhỏ rất lịch sự, đáp lại: "Có thể."

Nói xong lại đi về phía sau cầm một cái ghế nhựa màu lam tới, bảo Sầm Tuế ngồi xuống.

Sầm Tuế nói "Cảm ơn", ôm khăn quàng cổ ngồi xuống ghế.

Bà chủ không phải là một người hướng ngoại, không trò chuyện với cô, cô ngồi chơi điện thoại di động.

Cơi điện thoại đến mệt mỏi, mở đồ ăn nhẹ để ăn, hoặc ngồi xem TV với bà chủ siêu thị.

Trong lòng thấp thỏm lại càng thêm nhàm chán, tâm bình khí hòa thật là không dễ dàng, chung quy cô là vẫn lo lắng Vinh Mặc có gặp nguy hiểm nào hay không.



Muốn hỏi tình huống bên kia của hắn, lại sợ ảnh hưởng đến hắn, cho nên nhẫn nhịn không gửi tin nhắn cho hắn.

Trong lòng nóng nảy đến mức thật sự ngồi không yên, cô đeo khăn quàng cổ đi ra ngoài đứng chờ một hồi, đón ánh mặt trời ấm áp nhất vào mùa đông.

Sau đó, cô mua một máy tạo bong bóng, đứng dưới ánh mặt trời mùa đông lạnh và thổi bong bóng.

Bong bóng trong suốt bị ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu rọi, tất cả đều biến thành màu sắc rực rỡ.

……

Vinh Mặc một mình lái xe rời khỏi ngôi làng nhỏ, căn cứ theo chỉ dẫn của định vị, đi về phía tây hơn mười dặm.

Phía trước gặp phải một ngọn núi thấp, anh tìm một chỗ bí mật đậu xe, sau đó đi bộ lên núi.

Anh không có đi đường nhỏ trên núi để lại, trực tiếp giẫm lên đá vụn lên núi.

Đi qua ngọn núi nhỏ trước mặt, đứng trên sườn núi thoáng thở dốc một hơi, phóng mắt nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy trong khe núi có một nhà máy, trên sườn núi đối diện còn có không ít lò nung hình vòm.

Không nghĩ tới chuyến đi này thật sự sẽ có kết quả, trong lòng Vinh Mặc hơi hưng phấn.

Sau đó hắn dọc theo sườn núi lặng lẽ xuống núi, tránh người mò vào trong nhà máy, chỉ thấy xe Tiết Trường Hải dừng ở trong sân nhà máy.

Ngoại trừ xe của Tiết Trường Hải, còn có mấy chiếc xe tải, chiếc xe tải nhỏ có nhãn hiệu mà hắn đã từng gặp trước đó cũng ở bên trong.

Bởi vì đến cuối năm, trong nhà máy không có nhiều người để lại, có vẻ hơi vắng vẻ.

Vinh Mặc lặng lẽ chụp vài tấm ảnh, gửi ảnh đã chụp, gửi thêm một tin nhắn đi, sau đó lại đi vào nhà máy thăm dò.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...