Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 293:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cảm xúc của Sầm Tuế không hề dao động mà nhìn anh, hỏi tiếp: "Nhà họ Vinh sao?"
Vinh Mặc không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nói: "Người giả mạo."
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, rũ mắt xuống, một lát sau lại nâng lên, nhìn anh: "Em sẽ ủng hộ anh."
Vinh Mặc nhìn vào ánh mắt cô, trong lòng chợt đau nhói.
Cô gái này luôn lo lắng cho anh khi anh làm những điều nguy hiểm này. Là một người đàn ông, lẽ ra phải cho cô gái của mình một cuộc sống ổn định và đảm bảo nhất mới đúng, chứ không phải mỗi ngày đều làm cho cô lo lắng đề phòng như vậy.
Anh mím môi hít vào, giơ tay sờ sờ đầu Sầm Tuế, nghiêm túc nói với cô: "Chuyện này đã có tiến triển rất lớn, vai trò của anh chắc là cũng không còn lớn nữa. Anh sẽ quay lại cửa hàng đồ cổ nhỏ của anh và ở lại với em."
Sầm Tuế nhìn anh, cũng nghiêm túc nói: "Em thật sự sẽ ủng hộ anh." Giống như lúc trước anh ủng hộ cô đến Vạn Bảo Đường đấu khẩu vậy.
Vinh Mặc cũng không phải có lệ với cô, tiếp tục nói: "Nhưng anh không muốn em lo lắng như vậy nữa."
Đối với câu này, Sầm Tuế cũng không lên tiếng phủ nhận.
Cô ở trong siêu thị nhỏ chờ hơn nửa ngày, mỗi một phút mỗi một giây đều chịu đựng sự nôn nóng, mở WeChat và điện thoại không biết bao nhiêu lần, cố gắng nhịn hết sức mới không gọi điện thoại gửi hay gửi tin nhắn.
Cũng may là kiềm chế lại, cũng may là không có chuyện gì lớn xảy ra.
Sầm Tuế nhìn Vinh Mặc, nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên cô cười trong hôm nay.
……
Ban đêm khi Sầm Tuế đã ngủ, Vinh Mặc lại đi ra ngoài một chuyến.
Ngồi trong xe với một người đàn ông trung niên mặc thường phục, nói chuyện về ngày hôm nay.
Người đàn ông trung niên lấy từ trên người ra một bao thuốc lá, đưa đến trước mặt Vinh Mặc, hỏi anh: "Có hút không?"
Vinh Mặc nói rất đơn giản: "Tôi không hút thuốc nhiều."
Người đàn ông trung niên không cho anh nữa, tự mình nhéo một cái cắn vào môi.
Châm lửa hít một hơi, phun ra khói, mở miệng nói: "Cái miệng Tiết Trường Hải này rất cứng, cũng không kéo Vinh Đằng vào, một lời đều tự cắn chết mình, bảo hắn chỉ là cung cấp công nghệ kiếm thêm chút thu nhập. Những người trong nhà máy, cái gì cũng không nói nên lời."
Nghe vậy, Vinh Mặc không khỏi kinh ngạc.
Hắn nói một cách bình đạm: "Phá hủy một tổ ấm của mình, đối với ông ta là tổn thất không nhỏ. Chuyện này coi như là mở ra một lỗ hổng rất lớn, kế tiếp, làm phiền ngài để mắt một chút."
Người đàn ông trung niên hít một hơi gật đầu: "Giao cho tôi đi, không phải tôi khoe khoang, mà sẽ không có vụ án nào tôi không giải quyết được."
Vinh Mặc cười cười: "Sau này Vinh Đằng nhất định sẽ cẩn thận hơn, tôi cũng không tiện tiếp tục lộ diện, khi nào cần tới tôi, ông lại tới tìm tôi."
Người đàn ông trung niên hạ cửa sổ xe xuống, nảy tàn thuốc: "Tôi hiểu."
Nói xong lại hỏi: "Vậy khi nào cậu định trở về Vinh gia? Sau khi đưa Vinh Đằng vào?"
Vinh Mặc suy nghĩ một chút: "Chờ lão nhân an bài đi."
Trước kia anh không có hứng thú gì khi về nhà họ Vinh, nhưng hiện tại, anh cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy nữa, cho dù là vì danh dự và tương lai của nhà họ Vinh, hay là vì Sầm Tuế, anh đều phải trở về.
Người đàn ông trung niên vỗ vai anh ta, mỉm cười nói: "Cố lên, chàng trai trẻ."
Vinh Mặc cũng cười một tiếng, "Ông cũng cố lên đi."
……
Lúc Vinh Mặc trở về phòng khách sạn, Sầm Tuế đang ngủ say.
Anh chỉ bật đèn xi lanh ở bốn góc phòng, ánh sáng chỉ có thể chiếu sáng một vòng tường trắng.
Anh cởi áo khoác đến bên giường ngồi xuống, nương theo ánh sáng yếu ớt, nhìn chằm chằm Sầm Tuế một hồi lâu.
Đi ra mấy ngày nay vẫn tâm hệ giả tạo sự tình, cũng không có tâm tư đi làm khác, hiện tại thần kinh buông lỏng, trong lòng thiếu đi sự tình, tự nhiên có chút tâm tư khác gợn sóng.
Nhưng nhộn nhạo thì nhộn nhạo, anh cũng không định làm gì.
Chỉ lẳng lặng nhìn một hồi, sau đó liền đưa tay tắt đèn, lên giường đắp chăn lại, nhắm mắt lại đi ngủ.
Anh chạy bên ngoài một ngày, vừa đi bộ, vừa leo núi vừa đánh nhau.
Sức lực có chút cạn kiệt, mệt mỏi xâm nhập toàn bộ đại não nên ngủ rất nhanh, tinh thần và thân thể khó có được hoàn toàn thả lỏng lại, ngày hôm sau cũng không tỉnh lại sớm.
Lúc thức dậy mở mắt ra, phát hiện Sầm Tuế không ở trong phòng.
Anh lấy điện thoại di động ra vừa định gọi điện thoại, liền nghe thấy tiếng thẻ cửa mở cửa, sau đó Sầm Tuế liền xách đồ ăn sáng đi vào.
Sầm Tuế vào phòng đặt bữa sáng xuống, vừa cởi khăn quàng cổ và áo bông vừa nói: "Em ra ngoài ăn sáng, mang cho anh một ít. Còn có cảnh sát tới một chuyến, bắt lão Lưu, chủ tiệm thủ công mỹ nghệ Phú Văn."
Vinh Mặc nghe xong vẫn không cảm thấy bất ngờ, đứng dậy nói: "Anh đi rửa mặt một chút."
Nói xong xoay người đi vào toilet, mở vòi nước ra, truyền ra tiếng nước ào ào.
Sầm Tuế nghe tiếng nước, ngồi xuống giường chơi điện thoại di động.
Cảm xúc của Sầm Tuế không hề dao động mà nhìn anh, hỏi tiếp: "Nhà họ Vinh sao?"
Vinh Mặc không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nói: "Người giả mạo."
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, rũ mắt xuống, một lát sau lại nâng lên, nhìn anh: "Em sẽ ủng hộ anh."
Vinh Mặc nhìn vào ánh mắt cô, trong lòng chợt đau nhói.
Cô gái này luôn lo lắng cho anh khi anh làm những điều nguy hiểm này. Là một người đàn ông, lẽ ra phải cho cô gái của mình một cuộc sống ổn định và đảm bảo nhất mới đúng, chứ không phải mỗi ngày đều làm cho cô lo lắng đề phòng như vậy.
Anh mím môi hít vào, giơ tay sờ sờ đầu Sầm Tuế, nghiêm túc nói với cô: "Chuyện này đã có tiến triển rất lớn, vai trò của anh chắc là cũng không còn lớn nữa. Anh sẽ quay lại cửa hàng đồ cổ nhỏ của anh và ở lại với em."
Sầm Tuế nhìn anh, cũng nghiêm túc nói: "Em thật sự sẽ ủng hộ anh." Giống như lúc trước anh ủng hộ cô đến Vạn Bảo Đường đấu khẩu vậy.
Vinh Mặc cũng không phải có lệ với cô, tiếp tục nói: "Nhưng anh không muốn em lo lắng như vậy nữa."
Đối với câu này, Sầm Tuế cũng không lên tiếng phủ nhận.
Cô ở trong siêu thị nhỏ chờ hơn nửa ngày, mỗi một phút mỗi một giây đều chịu đựng sự nôn nóng, mở WeChat và điện thoại không biết bao nhiêu lần, cố gắng nhịn hết sức mới không gọi điện thoại gửi hay gửi tin nhắn.
Cũng may là kiềm chế lại, cũng may là không có chuyện gì lớn xảy ra.
Sầm Tuế nhìn Vinh Mặc, nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên cô cười trong hôm nay.
……
Ban đêm khi Sầm Tuế đã ngủ, Vinh Mặc lại đi ra ngoài một chuyến.
Ngồi trong xe với một người đàn ông trung niên mặc thường phục, nói chuyện về ngày hôm nay.
Người đàn ông trung niên lấy từ trên người ra một bao thuốc lá, đưa đến trước mặt Vinh Mặc, hỏi anh: "Có hút không?"
Vinh Mặc nói rất đơn giản: "Tôi không hút thuốc nhiều."
Người đàn ông trung niên không cho anh nữa, tự mình nhéo một cái cắn vào môi.
Châm lửa hít một hơi, phun ra khói, mở miệng nói: "Cái miệng Tiết Trường Hải này rất cứng, cũng không kéo Vinh Đằng vào, một lời đều tự cắn chết mình, bảo hắn chỉ là cung cấp công nghệ kiếm thêm chút thu nhập. Những người trong nhà máy, cái gì cũng không nói nên lời."
Nghe vậy, Vinh Mặc không khỏi kinh ngạc.
Hắn nói một cách bình đạm: "Phá hủy một tổ ấm của mình, đối với ông ta là tổn thất không nhỏ. Chuyện này coi như là mở ra một lỗ hổng rất lớn, kế tiếp, làm phiền ngài để mắt một chút."
Người đàn ông trung niên hít một hơi gật đầu: "Giao cho tôi đi, không phải tôi khoe khoang, mà sẽ không có vụ án nào tôi không giải quyết được."
Vinh Mặc cười cười: "Sau này Vinh Đằng nhất định sẽ cẩn thận hơn, tôi cũng không tiện tiếp tục lộ diện, khi nào cần tới tôi, ông lại tới tìm tôi."
Người đàn ông trung niên hạ cửa sổ xe xuống, nảy tàn thuốc: "Tôi hiểu."
Nói xong lại hỏi: "Vậy khi nào cậu định trở về Vinh gia? Sau khi đưa Vinh Đằng vào?"
Vinh Mặc suy nghĩ một chút: "Chờ lão nhân an bài đi."
Trước kia anh không có hứng thú gì khi về nhà họ Vinh, nhưng hiện tại, anh cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy nữa, cho dù là vì danh dự và tương lai của nhà họ Vinh, hay là vì Sầm Tuế, anh đều phải trở về.
Người đàn ông trung niên vỗ vai anh ta, mỉm cười nói: "Cố lên, chàng trai trẻ."
Vinh Mặc cũng cười một tiếng, "Ông cũng cố lên đi."
……
Lúc Vinh Mặc trở về phòng khách sạn, Sầm Tuế đang ngủ say.
Anh chỉ bật đèn xi lanh ở bốn góc phòng, ánh sáng chỉ có thể chiếu sáng một vòng tường trắng.
Anh cởi áo khoác đến bên giường ngồi xuống, nương theo ánh sáng yếu ớt, nhìn chằm chằm Sầm Tuế một hồi lâu.
Đi ra mấy ngày nay vẫn tâm hệ giả tạo sự tình, cũng không có tâm tư đi làm khác, hiện tại thần kinh buông lỏng, trong lòng thiếu đi sự tình, tự nhiên có chút tâm tư khác gợn sóng.
Nhưng nhộn nhạo thì nhộn nhạo, anh cũng không định làm gì.
Chỉ lẳng lặng nhìn một hồi, sau đó liền đưa tay tắt đèn, lên giường đắp chăn lại, nhắm mắt lại đi ngủ.
Anh chạy bên ngoài một ngày, vừa đi bộ, vừa leo núi vừa đánh nhau.
Sức lực có chút cạn kiệt, mệt mỏi xâm nhập toàn bộ đại não nên ngủ rất nhanh, tinh thần và thân thể khó có được hoàn toàn thả lỏng lại, ngày hôm sau cũng không tỉnh lại sớm.
Lúc thức dậy mở mắt ra, phát hiện Sầm Tuế không ở trong phòng.
Anh lấy điện thoại di động ra vừa định gọi điện thoại, liền nghe thấy tiếng thẻ cửa mở cửa, sau đó Sầm Tuế liền xách đồ ăn sáng đi vào.
Sầm Tuế vào phòng đặt bữa sáng xuống, vừa cởi khăn quàng cổ và áo bông vừa nói: "Em ra ngoài ăn sáng, mang cho anh một ít. Còn có cảnh sát tới một chuyến, bắt lão Lưu, chủ tiệm thủ công mỹ nghệ Phú Văn."
Vinh Mặc nghe xong vẫn không cảm thấy bất ngờ, đứng dậy nói: "Anh đi rửa mặt một chút."
Nói xong xoay người đi vào toilet, mở vòi nước ra, truyền ra tiếng nước ào ào.
Sầm Tuế nghe tiếng nước, ngồi xuống giường chơi điện thoại di động.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook