Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lúc này, sắc mặt Tiết Trường Hải tái nhợt, cả kinh, khẩu khí run rẩy mà nói: "Đồng chí cảnh sát, đồng chí cảnh sát, tôi cái gì cũng không biết, tôi là bị bọn họ mời đến giải quyết vấn đề kỹ thuật."

Cảnh sát trưởng cười khẽ một chút: "Thầy Tiết, chúng ta vẫn là nên đến cục cảnh sát rồi nói tiếp."

Tiết Trường Hải nhìn ánh mắt của vị cảnh sát này, lại nghe được xưng hô trực tiếp họ mình như vậy, trong lòng cảm thấy ớn lạnh, biết đã lộ chân tướng, ngay cả lúc đi chân cũng mềm nhũn, còn phải dựa vào cảnh sát bên cạnh đỡ ông mới có thể miễn cưỡng đi được.

Ông ấy đã lớn tuổi, vốn định qua năm nay, rồi rời khỏi không làm nữa.

Ai biết được lần cuối cùng đi công tác này, trực tiếp khép lại tuổi già của mình.

Tiếng còi báo động trên xe cảnh sát vẫn vang lên, ông ấy bị còng tay rồi nhét vào xe cảnh sát.

Cửa xe đóng lại, khuôn mặt của ông đã khuất sau khung cửa sổ.

….

Sầm Tuế ở siêu thị nhỏ chờ hơn nửa ngày, buổi trưa mượn nước nóng ăn bát mì gói.

Ăn hết đồ ăn nhẹ mua, cũng thổi sạch năm sáu chai xà phòng bong bóng.

Cô chờ đến lâu đến mức cả người đều cáu kỉnh, nhưng lại giả bộ rất bình tĩnh.

Không nhịn được ở bên ngoài đi tới đi lui, cầm điện thoại di động muốn gọi điện thoại, lại sợ ảnh hưởng đến Vinh Mặc, cho nên lại nhịn xuống

Vì vậy, cho đến một hai giờ chiều, cô ngồi trên ghế nhựa trong siêu thị phát ngốc.

Chợt nghe bên ngoài vang lên hai tiếng còi xe, cô hoàn hồn nhìn thấy chiếc xe dừng lại bên ngoài, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, cũng không chào hỏi bà chủ siêu thị lấy một tiếng.

Đi ra tới nơi thấy đúng là xe của Vinh Mặc, cô trực tiếp đi qua mở cửa xe, ngồi vào liền hỏi:



"Sao rồi? ”

Vinh Mặc trực tiếp xoay vô lăng, lên đường về huyện thành, trả lời Sầm Tuế: "Giao cho cảnh sát rồi. ”

Sầm Tuế thở phào nhẹ nhõm, nhất thời vừa muốn khóc vừa muốn cười.

Sau đó cô hít hai cái mũi, chợt nhìn thấy Vinh Mặc lái xe, dùng khăn quàng cổ quấn tay trái.

Cô nhìn chằm chằm một lúc, thấy trong khăn quàng cổ mơ hồ lộ ra một chút màu đỏ, vội vàng gọi anh: "Dừng xe." ”

Vinh Mặc không biết cô sẽ làm gì, cũng không dừng lại ngay lập tức, chỉ hỏi cô: "Có chuyện gì vậy?"

Sầm Tuế không làm gì, chỉ nhìn về phía sườn mặt Vinh Mặc: "Mau dừng lại."

Vinh Mặc quay đầu nhìn cô một cái, hơi do dự một hồi, cuối cùng cũng đậu xe vào ven đường dừng lại.

Xe vừa dừng, Sầm Tuế lập tức đi qua nắm lấy cổ tay anh.

Tháo chiếc khăn quấn trên tay hắn xuống, thấy trên tay anh có hai vết thương đẫm máu.

Vinh Mặc nhẹ nhàng hít sâu một hơi, ngữ khí bình thản nói: "Bị mấy công nhân phát hiện, bị đụng vào tay, vết thương nhỏ thôi."

Sầm Tuế nâng ánh mắt lên nhìn anh, hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Sau đó cô cũng không nói gì, trực tiếp cởi dây an toàn, mở cửa xe xuống xe, vòng qua đầu xe bên kia, lại mở cửa ghế lái, mới nhìn Vinh Mặc nói: "Xuống đi, tôi lái."

Vinh Mặc nhìn cô một lát, cũng không tiếp tục cại ép nữa.

Anh cởi dây an toàn rồi xuống xe, đến chỗ ghế lái phụ ngồi xuống.



Sầm Tuế lái xe đi đường, bầu không khí trở nên căng thẳng,không ai nói gì nữa.

Vinh Mặc ngồi ở ghế phụ, nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm, nhìn thật lâu mới mở miệng, hỏi cô: "Em tức giận sao?"

Sầm Tuế cũng không biết mình có phải đang tức giận hay không.

Nếu tức giận, cô giận cái gì, giận ai đây?

Vì thế cô nhìn thẳng về phía trước nghiêm túc lái xe, không lên tiếng trả lời lời Vinh Mặc.

Vinh Mặc thấy cô không nói lời nào, lại chậm rãi nói: "Thật sự là một chút vết thương nhỏ, xử lý một chút là được rồi. Em đưa theo hào quang may mắn của mình, là may mắn của anh, anh sẽ không có việc gì đâu."

Sầm Tuế lười để ý đến anh, biểu tình vẫn căng thẳng không nói lời nào.

Vì để cho trong lòng cô thoải mái, Vinh Mặc lại tự nói một hồi.

Suốt dọc đường đi, Sầm Tuế cũng không để ý tới anh, trực tiếp lái xe đến bệnh viện, yêu cầu anh rửa sạch vết thương rồi băng bó trước.

Chờ sau khi vết thương của anh được khử trùng xong, quấn băng gạc quanh lòng bàn tay, cô lại dẫn anh đi ăn cơm.

Lúc ăn cơm cô vẫn không muốn nói chuyện, vì thế lại trầm mặc suốt bữa cơm.

Sau khi lộn cả ngày, bọn họ trở về khách sạn ngồi xuống, bầu trời bên ngoài đã nhuộm một màu hoàng hôn.

Sầm Tuế ngồi ở bên giường, đối diện với Vinh Mặc, nhìn chằm chằm anh một hồi, lúc này mới mở miệng nói chuyện, hỏi anh: "Có đau không?"

Vinh Mặc nhìn cô rốt cục chịu nói chuyện, nhìn cô cười một chút nói: "Bây giờ không đau nữa."

Sầm Tuế nhìn anh, tiếp tục hỏi: "Lần này may mắn, nhóm này coi như thành công bị diệt bỏ, có tính là hoàn thành nhiệm vụ không?"

Vinh Mặc lại nhìn cô một lát, thẳng thắn nói: "Không xác định, có lẽ còn chưa động tới được người ở trên cùng."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...