Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 299:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Hạ Hi càng nghe càng tức, cô ta nuốt không trôi được cục tức này nên tiếp tục hỏi: “Mẹ anh và em gái anh quan trọng hay là tôi quan trọng?”
Nghe thấy được lời này, đột nhiên Vinh Đằng cười lạnh một tiếng: “Vậy cô nói thật cho tôi trước, rốt cuộc cô thích Vinh Chân hay là thích tôi?”
Hạ Hi bị chặn lại, nháy mắt đã mất đi khí thế.
Cô ta im lặng nhìn chằm chằm Vinh Đằng một hồi, sau đó cầm lấy túi xách xoay người đóng sầm cửa bỏ đi.
…..
Trong phòng khách nhỏ, Cố Ninh Ngọc còn đang ngồi trên sô pha xem TV.
Dì giúp việc đi tới đặt một đĩa trái cây lên bàn trà rồi nhỏ giọng nói: “Vừa rồi mới cãi nhau một trận, cô Hạ bỏ đi rồi, sắc mặt trông rất khó coi.”
Cố Ninh Ngọc duỗi tay ra lấy một tiếng táo khẽ mỉm cười nói: “Lúc này mới chỉ vừa bắt đầu thôi, nếu như cô ta thật sự muốn gả tới đây hơn nữa còn muốn tới đây cãi nhau nữa, vậy thì chúng ta cứ ngồi đó xem kịch vậy. Dù sao gia đình này cũng sẽ có thêm một ít chuyện náo nhiệt, nếu như mỗi ngày đều yên bình như vậy thì quá không thú vị.”
Dì giúp việc cũng mỉm cười nhìn Cố Ninh Ngọc bát quái: “Cái cô Hạ kia thật sự muốn được gả vào đây là vì thiếu gia sao?”
Giọng điệu Cố Ninh Ngọc lười nhác: “Ai thèm để ý là có hay không, dù sao nhà chúng ta cũng rất chướng mắt cô ta. Nếu như cô ta thật sự làm cho Chân Nhi cảm thấy ngột ngạt không thoải mái, chỉ sợ người không được thoải mái lại chính là cô ta thôi. Nhìn qua thì bà Khương có vẻ là một người điềm đạm hoà nhã nhưng thật ra bà ta lại không phải là một bà mẹ chồng dễ nói chuyện.”
Bà ấy nói xong lại không nhịn được mà nghĩ ở trong lòng không biết bạn gái của Vinh Mặc là kiểu người như thế nào.
Cũng không biết tới khi nào bà ấy mới có thể gặp được con dâu của mình.
Đời này bà ấy đã không thể làm được một người mẹ tốt.
Nhưng bà ấy muốn bà ấy có thể có cơ hội được làm một người mẹ chồng tốt.
…..
Bởi vì chuyện của Hạ Hi mà khiến cho “một nhà bốn người” nhà họ Vinh vốn dĩ đang hoà thuận đã lập tức trở nên gà bay chó sủa.
Cố Ninh Ngọc nhàm chán xem vở kịch còn Vinh Mặc thì đến ngay cả một chút hứng thú xem vở kịch này cũng không có. Anh trở lại thành phố Tô An là cũng mặc kệ những chuyện rắc rối của nhà họ Vinh.
Anh lại tiếp chuyện làm ăn nhỏ của chính mình, âm thầm đi theo tiến triểu của vụ tạo án giả và cùng Sâm Tuế ngọt ngào dính lấy nhau nói chuyện yêu đương.
Bởi vì anh cũng đã là một con cá mặn (*) hơn hai mươi năm cho nên Vinh Đằng gần như không có một chút hoài nghi nào về anh, thế là anh vẫn có thể sống nhẹ nhàng giống như trước đây.
(*) 咸鱼 (Cá mặn): Tức là cá chết rồi nhưng do ướp muối mà ko ươn, 1 vài loại nhìn sơ như cá sống. Ám chỉ là những người còn sống mà giống như đã chết. Không có đam mê, ko có ý chí, không có nghị lực sống.
Vào thời điểm tháng tư, Vinh Đằng và Hạ Hi tổ chức hôn lễ.
Vinh Mặc là cháu trai của Vinh Đằng nên cũng phải trở về đưa phong bao lì xì đỏ chúc mừng, anh cũng chỉ vội vội vàng vàng có mặt rồi đi ngay.
Là một người không có cảm giác tồn tại nhất trong nhà họ Vinh nên cũng chẳng có người nào khác để ý đến việc anh có tham dự hôn lễ hay không.
Đến ngay cả chính Vinh Đằng cũng không muốn bị anh tới đoạt lấy nổi bật cho nên anh ta cũng chẳng muốn anh ở lại lâu làm gì.
Sau khi hôn lễ xong xuôi, Hạ Hi cũng dọn tới sống ở nhà họ Vinh.
Cũng giống như trong dự đoán của Cố Ninh Ngọc, cô ta không thể sống hoà hợp được với Khương Mẫn và Vinh Điềm, cứ vài bữa lại xảy ra mâu thuẫn.
Vì thế gia đình vốn dĩ đang vui vẻ hoà thuận thì bây giờ đã trở nên đầy mâu thuẫn.
Vinh Đằng bị kẹp ở bên trong cũng phải chịu được sự dày vò, có rất nhiều lúc anh ta đều không trở về nhà mà ngủ luôn ở công ty.
Hạnh phúc khi tuổi già của ông Vinh cũng hoàn toàn không còn được vui vẻ nữa.
Sau kỳ nghỉ ngày Quốc tế lao động, ông ấy ở trong thư phòng gọi điện thoại cho Vinh Mặc nói với anh: “Chân Nhi, mau sắp xếp lại tâm trạng và trạng thái của cháu đi, tuần sau là đại thọ tám mươi tuổi của ông cháu cũng chuẩn bị trở về đi thôi.”
Vinh Mặc vẫn luôn đi theo tiến triển vụ tạo án giả, anh cũng biết rằng đã sắp thu lưới được rồi.
Sau khi nghe được ý tứ của Vinh Tri Hành, vậy là ông ấy muốn mượn bữa tiệc đại thọ tám mươi tuổi của mình để bảo anh trở về dưới ánh mắt của mọi người trong nhà họ Vinh.
Tất nhiên Vinh Mặc cũng đã nghĩ thông rồi, đại khái vào thời điểm này dùng phương thức như vậy để trở về là tốt nhất.
Đợi tới khi đại thọ tám mươi tuổi của Vinh Tri Hành được sắp xếp thì ông ấy sẽ đẩy anh đến trước mặt mọi người để cho tất cả mọi người được biết người thừa kế chính tông của nhà họ Vinh đã trở về.
Hạ Hi càng nghe càng tức, cô ta nuốt không trôi được cục tức này nên tiếp tục hỏi: “Mẹ anh và em gái anh quan trọng hay là tôi quan trọng?”
Nghe thấy được lời này, đột nhiên Vinh Đằng cười lạnh một tiếng: “Vậy cô nói thật cho tôi trước, rốt cuộc cô thích Vinh Chân hay là thích tôi?”
Hạ Hi bị chặn lại, nháy mắt đã mất đi khí thế.
Cô ta im lặng nhìn chằm chằm Vinh Đằng một hồi, sau đó cầm lấy túi xách xoay người đóng sầm cửa bỏ đi.
…..
Trong phòng khách nhỏ, Cố Ninh Ngọc còn đang ngồi trên sô pha xem TV.
Dì giúp việc đi tới đặt một đĩa trái cây lên bàn trà rồi nhỏ giọng nói: “Vừa rồi mới cãi nhau một trận, cô Hạ bỏ đi rồi, sắc mặt trông rất khó coi.”
Cố Ninh Ngọc duỗi tay ra lấy một tiếng táo khẽ mỉm cười nói: “Lúc này mới chỉ vừa bắt đầu thôi, nếu như cô ta thật sự muốn gả tới đây hơn nữa còn muốn tới đây cãi nhau nữa, vậy thì chúng ta cứ ngồi đó xem kịch vậy. Dù sao gia đình này cũng sẽ có thêm một ít chuyện náo nhiệt, nếu như mỗi ngày đều yên bình như vậy thì quá không thú vị.”
Dì giúp việc cũng mỉm cười nhìn Cố Ninh Ngọc bát quái: “Cái cô Hạ kia thật sự muốn được gả vào đây là vì thiếu gia sao?”
Giọng điệu Cố Ninh Ngọc lười nhác: “Ai thèm để ý là có hay không, dù sao nhà chúng ta cũng rất chướng mắt cô ta. Nếu như cô ta thật sự làm cho Chân Nhi cảm thấy ngột ngạt không thoải mái, chỉ sợ người không được thoải mái lại chính là cô ta thôi. Nhìn qua thì bà Khương có vẻ là một người điềm đạm hoà nhã nhưng thật ra bà ta lại không phải là một bà mẹ chồng dễ nói chuyện.”
Bà ấy nói xong lại không nhịn được mà nghĩ ở trong lòng không biết bạn gái của Vinh Mặc là kiểu người như thế nào.
Cũng không biết tới khi nào bà ấy mới có thể gặp được con dâu của mình.
Đời này bà ấy đã không thể làm được một người mẹ tốt.
Nhưng bà ấy muốn bà ấy có thể có cơ hội được làm một người mẹ chồng tốt.
…..
Bởi vì chuyện của Hạ Hi mà khiến cho “một nhà bốn người” nhà họ Vinh vốn dĩ đang hoà thuận đã lập tức trở nên gà bay chó sủa.
Cố Ninh Ngọc nhàm chán xem vở kịch còn Vinh Mặc thì đến ngay cả một chút hứng thú xem vở kịch này cũng không có. Anh trở lại thành phố Tô An là cũng mặc kệ những chuyện rắc rối của nhà họ Vinh.
Anh lại tiếp chuyện làm ăn nhỏ của chính mình, âm thầm đi theo tiến triểu của vụ tạo án giả và cùng Sâm Tuế ngọt ngào dính lấy nhau nói chuyện yêu đương.
Bởi vì anh cũng đã là một con cá mặn (*) hơn hai mươi năm cho nên Vinh Đằng gần như không có một chút hoài nghi nào về anh, thế là anh vẫn có thể sống nhẹ nhàng giống như trước đây.
(*) 咸鱼 (Cá mặn): Tức là cá chết rồi nhưng do ướp muối mà ko ươn, 1 vài loại nhìn sơ như cá sống. Ám chỉ là những người còn sống mà giống như đã chết. Không có đam mê, ko có ý chí, không có nghị lực sống.
Vào thời điểm tháng tư, Vinh Đằng và Hạ Hi tổ chức hôn lễ.
Vinh Mặc là cháu trai của Vinh Đằng nên cũng phải trở về đưa phong bao lì xì đỏ chúc mừng, anh cũng chỉ vội vội vàng vàng có mặt rồi đi ngay.
Là một người không có cảm giác tồn tại nhất trong nhà họ Vinh nên cũng chẳng có người nào khác để ý đến việc anh có tham dự hôn lễ hay không.
Đến ngay cả chính Vinh Đằng cũng không muốn bị anh tới đoạt lấy nổi bật cho nên anh ta cũng chẳng muốn anh ở lại lâu làm gì.
Sau khi hôn lễ xong xuôi, Hạ Hi cũng dọn tới sống ở nhà họ Vinh.
Cũng giống như trong dự đoán của Cố Ninh Ngọc, cô ta không thể sống hoà hợp được với Khương Mẫn và Vinh Điềm, cứ vài bữa lại xảy ra mâu thuẫn.
Vì thế gia đình vốn dĩ đang vui vẻ hoà thuận thì bây giờ đã trở nên đầy mâu thuẫn.
Vinh Đằng bị kẹp ở bên trong cũng phải chịu được sự dày vò, có rất nhiều lúc anh ta đều không trở về nhà mà ngủ luôn ở công ty.
Hạnh phúc khi tuổi già của ông Vinh cũng hoàn toàn không còn được vui vẻ nữa.
Sau kỳ nghỉ ngày Quốc tế lao động, ông ấy ở trong thư phòng gọi điện thoại cho Vinh Mặc nói với anh: “Chân Nhi, mau sắp xếp lại tâm trạng và trạng thái của cháu đi, tuần sau là đại thọ tám mươi tuổi của ông cháu cũng chuẩn bị trở về đi thôi.”
Vinh Mặc vẫn luôn đi theo tiến triển vụ tạo án giả, anh cũng biết rằng đã sắp thu lưới được rồi.
Sau khi nghe được ý tứ của Vinh Tri Hành, vậy là ông ấy muốn mượn bữa tiệc đại thọ tám mươi tuổi của mình để bảo anh trở về dưới ánh mắt của mọi người trong nhà họ Vinh.
Tất nhiên Vinh Mặc cũng đã nghĩ thông rồi, đại khái vào thời điểm này dùng phương thức như vậy để trở về là tốt nhất.
Đợi tới khi đại thọ tám mươi tuổi của Vinh Tri Hành được sắp xếp thì ông ấy sẽ đẩy anh đến trước mặt mọi người để cho tất cả mọi người được biết người thừa kế chính tông của nhà họ Vinh đã trở về.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook