Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lý Tinh Văn thì đi tìm bạn trai của cậu ấy còn Tiền Trân Trân thì về nhà, đương nhiên Sầm Tuế cũng không ở lại một mình trong trường học vào kỳ nghỉ.

Cô có về nhà trước một ngày sau đó đi tới Trân Bảo Trai tìm Vinh Mặc.

Nếu như không có việc gì cả thì sẽ ở lại trong tiệm cùng anh trông cửa hàng, nhàm chán quá thì lại cùng nhau ngồi xem TV.

Buổi tối sau khi đến giờ đóng cửa tan làm, Sầm Tuế đi theo Vinh Mặc tới thẳng chỗ ở của anh.

Ngày thường cô vẫn luôn ở trường học, ở trong nhà và ở chỗ Vinh Mặc, chỉ luôn chạy đến ba địa điểm đó. Cô muốn đi đâu đều tuỳ thuộc đến việc ngày hôm đó xem thế nào cũng tương đối thuận tiện.

Hiện tại cô vẫn còn đang đi học, chủ yếu vẫn lấy chuyện học làm trọng cho nên giữa cô và Vinh Mặc luôn có một loại ngọt ngào đơn giản bình đạm.

Trong mối quan hệ tình cảm này cũng không tiến thêm một bước suy xét gì, trước mắt cứ đồng hành cùng nhau trước đã.

Hơn nói nói chuẩn xác một chút thì là Vinh Mặc vẫn luôn đang đợi.

Chờ tới khi Sâm Tuế chuyện tâm học xong tốt nghiệp, chờ tới khi cô làm xong tất cả những chuyện muốn làm rồi chờ tới khi cô muốn kết hôn.

Lúc Sầm Tuế cùng anh ở bên nhau cũng đã từng nói qua rồi, hiện tại cô không thể toàn tâm toàn ý cho mình quá được.

Cô đã lựa chọn có được tình cảm nhưng cô sẽ không bởi vì chuyện tình cảm này mà từ bỏ đi những chuyện càng quan trọng hơn trong sinh mệnh của mình.



Vinh Mặc là một người nằm ngoài dự định trong cuộc đời của cô, nhưng cô lại thích chuyện ngoài dự định này.

Thế nhưng mục tiêu quan trọng của cô từ trước tới nay cũng chưa từng thay đổi. Cô không thể một lòng chỉ nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn với người mình thích và sinh con, cô muốn được học thành công để thay ba mẹ gánh vác công ty khiến cho nửa đời của bọn họ có thể được hạnh phúc, thoải mái, nhẹ nhàng hơn.

Đương nhiên cô cũng không phải ôm quá nhiều tâm lý không có trách nhiệm với việc ở bên nhau cùng Vinh Mặc.

Nếu như sau này anh sẽ không thay lòng, vẫn nguyện ý gắn bó làm bạn cùng cô như vậy, thế thì cả đời này họ sẽ vẫn là của nhau.

Tạm thời chuyện tình cảm cũng không cần phải nghĩ quá xa, chỉ cần quý trọng hiện tại là được.

Sầm Tuế và Vinh Mặc cùng nhau lái xe đi về nhà, lúc vừa vào cửa đã bị Tiểu Hắc nhào vào trong lòng suýt chút nữa đã bị nó làm cho ngã xuống mặt đất.

Bởi vì Tiểu Hắc là một con chó lớn nên kể từ sau khi nó lớn lên là Vinh Mặc đã không mang nó đến trong tiệm nữa.

Dù sao chỗ đó cũng không phải là nơi riêng tư, hơn nữa còn có không ít người rất sợ loại chó lớn như vậy.

Sau khi Vinh Mặc và Sầm Tuệ về đến nhà chơi cùng với chú chó một lúc thì hai người mới cùng nhau đi vào trong phòng bếp nấu ăn.

Sầm Tuệ sẽ ở bên cạnh Vinh Mặc hỗ trợ anh một tay còn cùng anh nói chuyện phiếm về những đề tài lung tung.

Vừa trò chuyện vừa làm xong cơm rồi lại cùng nhau dọn đồ ăn ra đầy bàn.

Sầm Tuệ ngồi xuống bàn ăn cầm lấy một đôi đũa gắp một tiếng sườn kho tàu bỏ vào trong miệng.



Lúc hai người ăn cơm cũng sẽ cùng nhau nói về một số đề tài râu ria không quan trọng.

Mãi đến khi ăn hết nửa bát cơm vào bụng, Vinh Mặc mới nhìn Sầm Tuế do dự nói một câu: "Tuế Tuế, anh có chuyện muốn nói cho em nghe."

Sầm Tuế không biết anh đang muốn nói đến chuyện gì nhưng cô vẫn cảm thấy chắc hẳn đây cũng không phải là một chuyện gì lớn khó lường cả, cô chỉ gật đầu nhìn anh: "Anh nói đi."

Vinh Mặc do dự nhìn cô một lúc, sau khi phát hiện mình đã giấu giếm cô một thời gian dài như vậy đột nhiên anh cũng không biết phải nên mở miệng nói thế nào.

Anh lại do dự một lúc nhưng vẫn không thể nói ra được, vì thể anh chỉ biết thở dài một hơi quanh co lòng vòng nói: "Qua mấy ngày nữa là tới đại thọ tám mươi tuổi của ông nội anh, anh muốn đưa em cùng nhau về nhà tổ chức đại thọ cho ông nội. Em có muốn đi không?"

Sầm Tuế rất thích ông nội của Vinh Mặc, vừa nghe thấy lời này cô cũng chỉ hơi suy nghĩ một chút rồi sảng khoái gật đầu: "Được."

Lần đầu tiên Vinh Mặc ý thức được hình tượng cá muối của anh đã ăn sâu vào trong lòng người đến mức nào.

Sầm Tuế và anh quen biết, yêu nhau lâu như vậy, thậm chí lúc trước anh còn xuất ra hai ngàn vạn tệ quyên góp cho viện bảo tàng đồ sứ, sau đó lại lấy bình Thiên Tự trị giá vài trăm triệu làm phần thưởng cho cô, cô cũng không nghi ngờ thân phận của anh.

Hơn nữa, anh làm ở sau lưng Vinh Đằng lâu như vậy, Vinh Đằng cũng không nghi ngờ thân phận của anh.

Tất nhiên là Vinh Đằng hoàn toàn không coi trọng anh, ngoại trừ năm ngoái về nhà ăn tết, anh thuận miệng nhắc tới chuyện cân nhắc trở về nhà họ Vinh, Vinh Đằng có hơi căng thẳng một lúc, sau đó lại xem anh như không khí.

Làm cá muối quá lâu, Sầm Tuế cũng tin vào điều này. Bây giờ anh muốn thẳng thắn nói ra thân phận của mình, nhưng lại nhận ra không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho dù anh nói thế nào, chuyện này lộ ra cũng sẽ cực kỳ đột ngột.

Vì muốn chuẩn bị tâm lý cho Sầm Tuế, nên anh suy nghĩ một lúc, tiếp tục nói vòng vo: "Ông nội của anh ở thành phố Loan Khẩu, lần này làm tiệc sinh nhật tương đối lớn, mời khá nhiều người. Hơn nữa..."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...